Ong Mật Và Sấm Rền

Lượt đọc: 952 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IT’S ONLY A PAPER MOON[55]

Takashima Akashi mãi sững sờ, không thể gượng dậy khỏi ghế.

Giữa những tiếng reo hò hệt cơn bão tố như toàn bộ sự cuồng nhiệt ở ghế khán giả đã hóa thành một thể và cuồn cuộn bốc lên trần nhà, dường như chỉ mỗi mình anh đi ngược lại số đông và chìm xuống tận đáy sâu. Chỉ còn những tiếng reo hò tung hô nảy trong đầu anh, thêm tiếng chuông giống như hiệu ứng “ga~ng” trong truyện tranh cứ mãi ngân trong cơ thể không hề biến mất.

Chỉ có thể dùng từ “khốn khổ” để miêu tả thí sinh nữ lên sàn sau Masaru Carlos Levy Anatole. Dù cô gái đó có cố chơi hết mình đến thế nào, khán giả vẫn còn lâng lâng đắm chìm trong tiếng đàn của Masaru và chẳng thèm để mắt gì tới cô nữa. Họ vẫn còn nhìn thấy hình bóng của cậu ta.

Ngạc nhiên thay, dư âm đó vẫn còn tiếp tục khi thí sinh tiếp nữa lên sàn, và chỉ dần nguôi ngoai ở lượt của người thứ ba.

Cuộc thi ngày hôm nay chỉ phân ra thành những kẻ trình diễn trước Masaru Carlos và sau Masaru Carlos mà thôi.

Akashi thầm nghĩ, không chút sức lực.

Trước khi Masaru xuất hiện, anh nghĩ trình độ của mọi người khá cao, nhưng vẫn có thể bình tĩnh thưởng thức và phân tích từng màn trình diễn. Anh cảm giác màn biểu diễn hôm trước của mình có thể đương đầu với những người này. Trên thực tế, bạn bè và đồng nghiệp trên ghế khán giả cũng có những bình luận và cảm nhận mang tính khen ngợi không chút giả tạo, nên anh thấy mình cũng không tệ lắm.

Thế này thì không thua được. Thế này mình cũng xử được.

Anh đã cố không suy nghĩ, nhưng những người này đều là thí sinh tham dự cùng một cuộc thi với mình, cùng được sàng lọc và bị loại bỏ, nên anh hoàn toàn không thể lờ đi những phán đoán trong lòng.

Tuy nhiên, vào giây phút Masaru bước ra sân khấu, mọi tiếng thì thầm đều bị đánh bay.

Akashi đã cố tránh không tiếp nhận thông tin ngoài lề về các thí sinh khác. Nói đúng hơn, anh cũng không có mấy thời gian để lưu tâm tới những chuyện đó.

Dẫu vậy, anh cũng nghe ngóng được từ mạng thông tin của bạn bè thời đại học và đồng nghiệp về một thí sinh rất đáng gờm.

Anh từng nghe tin đồn học trò cưng của Nathaniel Silverberg, trình độ thượng thừa cũng tới dự thi. Nhưng lại nghi ngờ đôi tai của mình cũng bởi người đồng nghiệp đó nói là đã nghe màn trình diễn của cậu ta ở New York, nhưng khi anh hỏi “thế nào?” thì mới biết hóa ra đó là trình diễn thổi kèn trombone. Giờ anh mới nghĩ kỹ hơn, người đồng nghiệp đó cũng nghe nhạc cổ điển, nhưng từng chơi bass trong câu lạc bộ nhạc jazz, đương nhiên màn biểu diễn tình cờ lọt vào tai anh ta cũng thuộc một câu lạc bộ nhạc jazz có thâm niên ở New York rồi.

Cậu ta giỏi lắm đấy, một màn solo sắc nét đánh bay cả Curtis Fuller [56] , mới mười lăm, mười sáu tuổi mà chẳng thua gì dân chuyên nghiệp.

Về sau, anh ấy hỏi ra mới ngạc nhiên biết được cậu ta chỉ thổi kèn trombone chơi chơi, còn chuyên ngành chính là sinh viên khoa piano của Học viện Juilliard. Không những thế, cậu ta còn chơi ghi ta và đánh trống khá cừ.

A, kiểu thiên tài không phải khổ công mà làm gì cũng được đây mà. Akashi thầm gào lên trong lòng. Kiểu dư thừa tài năng nên thử chơi qua các loại nhạc cụ khác ngoài piano vậy.

Đầu óc anh đã mường tượng tới hình ảnh một thần đồng lập dị được phát triển từ sớm. Anh đoan chắc đó là một cậu bé được nuôi dưỡng cẩn thận, và không mảy may biết gì về thế giới chung quanh.

Giới âm nhạc từ xưa tới nay đã có hạng mục gọi là thần đồng. Từ thuở còn thơ, họ có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thấy được, và đột nhiên tiếp cận tới bí mật của âm nhạc.

Nhưng họ không thể thấy những gì người bình thường nhìn thấy. Họ ngưỡng vọng thứ âm nhạc xa vời được người đời thần thánh hóa, nhắm tới đỉnh cao tỏa sáng mà không biết được niềm vui khát vọng của âm nhạc nơi chân núi, lại càng không biết được niềm vui của việc vượt qua bao trở ngại, khó khăn để từng bước từng bước tiến gần tới âm nhạc.

Xét theo nghĩa đó, cảm giác ưu việt mà người thường hình dung về thiên tài cũng tồn tại.

Vậy nên, Akashi đã không cảm thấy mối đe dọa hay sự ghen tị gì cả.

Nhưng khi Masaru Carlos xuất hiện trên sân khấu, cậu ta đã đập vỡ hình ảnh “thiên tài” nghèo nàn trong tâm trí anh.

Sự thành thục đó, tầm cỡ âm nhạc vĩ đại đó, cấu tứ âm nhạc đó, trình độ mới cao làm sao. Thật là một kỳ tích khi cậu ta nắm trọn những thứ đó ở tuổi mười chín. Một khi có thể làm được điều đó, cậu ta thật sự, thật sự là một thiên tài.

Akashi ngây ngất trước thứ âm nhạc huy hoàng đó, đồng thời cảm thấy mình bị đánh gục. Thứ âm thanh chân thành và dòng suy tưởng sâu sắc đó không thể cấu nên từ những yếu tố ăn may, mà sản sinh sự rèn luyện khắc kỷ của những người mộ đạo.

Đúng rồi, cậu ta muốn nắm bắt được cái nhìn tổng thể về âm nhạc, muốn đào sâu xuống tận vực thẳm của âm nhạc nên mới thử nghiệm các cách tiếp cận khác thông qua kèn trombone hay đàn ghi ta. Chúng không phải trò chơi trong lúc rảnh rỗi. Chí ít cậu ta thử sức với chúng đều vì âm nhạc. Cậu ta dày công tìm kiếm khả năng thấu hiểu sâu sắc nó qua các loại nhạc cụ khác nhau, để vươn tới đỉnh cao trên cây đàn piano.

Tại sao một người như vậy lại tồn tại trên thế gian này?

Nỗi tuyệt vọng lấp đầy đầu óc. Mọi thứ trước mắt anh tối sầm lại đúng theo nghĩa đen.

Tại sao mình lại không được sinh ra như thế? Tại sao lại phải cố gắng cạnh tranh với một người như vậy, cùng một loại nhạc cụ, cùng một thời và trong cùng một cuộc thi.

Tại sao? Tại sao?

Trong khi mải suy nghĩ về những điều như vậy, màn biểu diễn của những thí sinh “sau Masaru Carlos” lướt qua trước mắt anh như bấm nút chạy nhanh. Cậu ta trình diễn vào đúng khoảng giữa buổi thi vòng Một hôm nay, nhưng nửa sau lại kết thúc rất chóng vánh. Khi anh nhận ra thì ngày thi hôm nay đã kết thúc, khán giả đang lục tục kéo nhau ra về mất rồi.

Tại sao?

Cõi lòng Akashi vẫn gào thét mãi những lời đó, cuối cùng cũng loạng choạng đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Anh biết mình cần phải luyện tập cho vòng Hai, nhưng cảm giác bức bối mãi vấn vít này là bằng chứng cho thấy anh đã lãnh một cú sốc quá lớn. Anh thở dài ảo não, nặng nề bước theo lối dốc nghiêng qua các hàng ghế khán giả đã chẳng còn mấy bóng người như một cụ già đang cố chống chọi lại trọng lực.

“Đúng rồi, hình như người đó sẽ trình diễn vào ngày cuối cùng đấy.”

“Ừ. Đáng xem đấy, Eiden Aya.”

Aya đang ngáp dài trong một buồng vệ sinh cá nhân của nhà vệ sinh nữ, chợt giật mình bụm miệng lại khi nghe thấy tiếng người từ bên ngoài vọng vào.

“Một trong những nhân vật chính lần này?”

“Ai biết được đấy. Tới lúc này rồi, nó còn nghĩ gì không biết. Người ta dù sao cũng từng được hòa tấu ở Carnegie Hall [57] cơ mà.”

Hình như là hai cô gái trẻ. Có vẻ họ đang chỉnh lại lớp trang điểm chỗ gương bên ngoài vừa tán gẫu với nhau.

Buổi thi vòng Một hôm nay đã kết thúc, nhà vệ sinh một phen đông nghẹt cũng dần thưa bớt.

Làm sao bây giờ?

Aya phân vân.

Cô không thể ra ngoài được. Giờ cô bước ra, liệu họ có nhận ra cô là Eiden Aya không? Kiểu tóc hiện giờ khác với bức ảnh trên tập chương trình còn gì. Giờ cô đã cắt tóc ngắn, chưa chắc họ đã nhận ra. Cứ thản nhiên bước ra ngoài chắc họ không để ý đâu.

“Đóng băng bao lâu rồi?”

“Cũng khá lâu. Độ bảy hay tám năm gì đấy?”

“Những người đó đi đâu mất nhỉ. Tớ thấy kha khá những thiên tài ra mắt rồi hòa tấu cùng dàn nhạc vào lứa tuổi từ mười tới mười hai ấy. Về sau chẳng mấy ai theo đuổi sự nghiệp lâu dài nhỉ.”

“Hội chứng cháy sạch ấy mà? Những con người ngâm mình mãi với piano, chẳng biết gì về phần còn lại của thế giới rồi cũng đến giới hạn. Giống như mấy diễn viên nhí nổi tiếng khó đeo đuổi nghiệp diễn tới lúc trưởng thành ấy, kiểu luôn có một bức tường chắn.”

Cô thấy sống lưng mình lạnh toát.

Qua tuổi hai mươi thiên tài cũng hóa phàm nhân. Hội chứng cháy sạch. Những từ ngữ móc mỉa đó lại đảo qua đầu óc cô.

“Lỡ trượt vỏ chuối ở vòng Một thì tha hồ bị cười cho thối mũi.”

Những lời nói độc địa.

“Thế thì xấu hổ chết đi được. Cô ta không biết sợ nhỉ, đã bỏ dở lâu thế còn gì. Là tớ chắc sợ không dám ló mặt ra mất.”

Nói như thể mình thiếu suy nghĩ thật.

Aya cảm thấy mồ hôi mẹ mồ hôi con đang túa ra.

“Có chắc cô ta sẽ xuất hiện không?”

“Có lẽ.”

“Hay lại hủy ngang giữa chừng.”

Những tiếng nói đó xa dần. Cô có thể ra được rồi.

Xung quanh lặng như tờ.

Nhưng Aya mãi chẳng thể bước ra khỏi đó.

Hay mấy cô gái kia biết mình đang ở trong này, mới cố ý lôi chuyện này ra nói? Cố ý cho mình nghe thấy?

Giờ mình bước ra ngoài, họ đợi sẵn đó và cười cợt “Thấy chưa, ở trong đó mà” thì biết làm sao.

Đám con gái đó nhìn thấy Aya bước ra ngoài chắc sẽ thậm thụt cười với nhau.

Cảnh tượng đó mãi hiện lên trước mắt, cô không dám nhúc nhích.

Mình đã ở trong này bao lâu rồi nhỉ. Cô khẽ khàng mở cửa nhòm ra bên ngoài, thấy tịnh không một bóng người.

Cô bèn rửa tay, rón rén ra khỏi khu vệ sinh.

Không có một ai. Trống không.

May mà nay không có Kanae đi cùng, cô liền vuốt ngực thở phào. Kanae bận chút việc riêng ở Tokyo, nên nhanh chóng rời đi sau khi nghe màn biểu diễn của Masaru Carlos. Cô không muốn chị bạn phải chứng kiến vẻ mặt mình lúc này.

Chỉ còn vài nhân viên đang lặng lẽ thu dọn ngoài sảnh, lác đác vài vị khách. Không ai mang dáng dấp của mấy cô gái trẻ buôn chuyện khi nãy.

Aya rời khỏi hội trường như chạy trốn.

Đâu phải mình muốn tham gia cuộc thi này. Đâu phải ý của mình.

Trong lúc quay về khách sạn, lồng ngực cô gào thét những lời đó.

Là xấu hổ, tủi nhục hay đau đớn, phẫn nộ đây. Cô chẳng hiểu nổi thứ cảm xúc nằm trong lòng mình nữa.

Nhưng đó chính là “miệng lưỡi thiên hạ”. Đó chính là hình ảnh hiện tại của mình trong “miệng lưỡi thiên hạ”.

Trước giờ Aya hoàn toàn không để tâm đến “miệng lưỡi thiên hạ” nhưng chúng đột ngột rơi tọt vào lòng cô mang theo sự giá băng đầy ác ý. Vô số ác ý từ thế giới mơ hồ rộng lớn bên ngoài hội trường đang ào ạt lao tới Aya.

“Miệng lưỡi thiên hạ” chưa bao giờ quên cô. Mình đã hủy ngang buổi hòa nhạc, mình từng là một con bé thiên tài đỏng đảnh và thảm hại. Họ chưa từng quên.

Những giọng nói khi nãy không ngừng nhũng nhiễu, dai dẳng hiện về trong đầu cô.

Đáng xem đấy, Eiden Aya.

Tới lúc này rồi, nó còn nghĩ gì không biết.

Những người đó đi đâu mất nhỉ.

Lỡ trượt vỏ chuối ở vòng Một thì tha hồ bị cười thối mũi.

Cô ta không biết sợ nhỉ. Là tớ chắc sợ không dám ló mặt ra mất.

Giờ này, giọng điệu ngán ngẩm của cô gái còn lại vang vọng còn rõ ràng hơn cái người miệng lưỡi khó ưa kia.

Đúng là một hành động thiếu suy nghĩ đầy chán ngán, đến giờ này, cô còn tham gia thi thố làm gì cơ chứ. Để phô bày nỗi đau khổ của một thiếu nữ thiên tài trước mặt khán giả hay sao. Trong một thế giới đầy rẫy thiên tài nối nhau xuất hiện như sao lấp lánh trên trời.

Hình ảnh Masaru Carlos chợt hiện lên trước mắt.

Giai điệu “Mephisto Waltz” tuyệt vời ấy.

Cô lao vọt vào trong phòng khách sạn, đóng sập cửa lại. Aya cầm nguyên cái thẻ chìa khóa phòng, đứng như trời trồng tựa lưng vào cánh cửa.

Vậy nên, mình mới không muốn dự thi.

Thầy Hamazaki, tại sao thầy cứ phải ép em làm cái chuyện xấu hổ thế này? Vì danh dự của thầy? Vì thầy đã đặc cách cho em vào trường?

Sâu thẳm trong tim, cô biết mình đang buông ra những cáo buộc vô cớ. Nhưng thời khắc này đây, Aya đang chửi bới, buộc tội, nguyền rủa dữ dội thầy Hamazaki, Kanae và chính bản thân vì đã quyết định tham gia cuộc thi này.

Hay mình không tham gia nữa?

Suy nghĩ đó bất chợt choáng ngợp đầu óc cô.

Nếu cô không cho ai nghe thấy tiếng đàn của mình nữa, cô sẽ mãi là thiếu nữ thiên tài từng biến mất. Giờ lén lút quay về Tokyo, không để ai trông thấy có được không? Bỏ quyền dự thi cũng được. Cứ nói rằng sức khỏe không cho phép, bị sốt cao.

Nhưng, giọng nói khi nãy lại lần mò tìm tới.

Có chắc cô ta sẽ xuất hiện không?

Hay lại hủy ngang giữa chừng.

Mồ hôi lại túa ra đầm đìa khắp cơ thể.

Tấm bảng trắng đề “88 EIDEN AYA” chỏng chơ trên sân khấu.

Không một ai bước ra. Cuối cùng, hội trường bắt đầu nháo nhác lên.

Nhân viên xì xầm với nhau. Một nhân viên mặc vét bước ra, thu lại cái bảng đề tên Aya. Tiếng ồn ào trong hội trường mỗi lúc một lớn hơn.

Cô nghe thấy tiếng cười. Rồi những tiếng trong hàng ghế khán giả.

Ơ? Gì thế? Bỏ thi sao?

Đùa à. Đang hào hứng như vậy. Eiden Aya.

Cô ta lại bỏ trốn rồi. Chắc sợ hãi quá?

Hôm trước còn thấy cô ta đi nghe vòng Một cơ mà.

Thì chính vì thế. Cô ta thấy trình độ các thí sinh khác cao quá, nảy sinh sợ hãi liền nghĩ mình không nên xuất hiện là hơn.

Một cảnh tượng khác hiện lên trong tâm trí.

Khi thấy bảng tên Aya bị mang đi, Kanae ngồi trên hàng ghế khán giả tái xanh mặt mũi, lao ra khỏi hội trường. Chị ấy tìm tới phòng khách sạn của Aya, nhấn chuông gọi cửa. Nhưng không hề có người đáp. Kanae vội vã lao vào trong thang máy, nhào về phía quầy lễ tân. Ở đó, họ thông báo rằng Aya đã hủy phòng và rời khỏi khách sạn. Kanae hấp tấp gọi điện cho cha mình.

Aya không có đây. Con bé không tham dự cuộc thi, hình như bỏ về mất rồi.

Bên kia đầu dây, thầy Hamazaki “ơ” lên nuốt nước bọt.

Vụ việc Eiden Aya bỏ thi nhanh chóng lan khắp các bộ sậu trong trường. Danh dự của thầy Hamazaki cũng tan nát theo. Giọng điệu của các giảng viên.

Khổ thầy Hamazaki thật. Vì là con gái của một người bạn cũ nên anh ta mới để mắt chăm lo cho đến thế.

Aya tuyệt vọng.

Không được, mình không thể quay về. Không thể bỏ thi.

Cô chợt nhận ra căn phòng đang tối đen.

Aya nặng nề giơ tay lên, nhét cái chìa khóa thẻ vào nguồn điện.

Ánh đèn sáng choang rọi khắp căn phòng.

Giây phút đó, thứ lọt vào tầm mắt cô chính là chiếc váy màu xanh nước biển tươi sáng đang trải rộng trên giường. Kanae đã chọn chiếc váy này cho cô dự thi vòng Một.

« Lùi
Tiến »