Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LINH CẢM VỀ CÁI CHẾT

Mặt trời đã ngả về tây khi chúng tôi rời trại da đỏ. Tôi không có một chút khái niệm về đường sá. Tuy nhiên, với một người dẫn đường lừng danh như Oskeola hoàn toàn có thể yên tâm không sợ lạc.

Đường về Xuoni rất xa, dễ phải mất cả một ngày trời. Chúng tôi ước chừng xế chiều ngày mai mới tới nơi. Đêm nay có thể sáng trăng, nếu trời quang mây tạnh. Chúng tôi dự định sẽ đi một mạch tới tận khuya mới nghỉ. Như thế hành trình ngày mai sẽ ngắn lại khá nhiều.

Một đoạn dài chúng tôi xuyên rừng thưa, vì thế có thể ruổi ngựa song song hàng bốn. Nhưng dần dần đường mòn hẹp đi, chúng tôi phải đi hàng hai, thậm chí nhiều chỗ chỉ có thế đi hàng một. Thủ lĩnh trẻ và tôi đi trước, hai cô em gái theo sau. Kế đó tới Jec, Viola và sau cùng là sáu ky sĩ da đỏ - vệ sĩ của Oskeola - hộ tống!

Tôi rất ngạc nhiên thấy Oskeola mang theo quá ít chiến binh, thậm chí phải hỏi thẳng anh điều đó. Nhưng Oskeola có vẻ hờ hững, không chú ý lắm tới tình huống nguy hiểm có thể xảy ra. Binh lính chính phủ - Oskeola giải thích, - quá biết là ban đêm không nên dại dột dẫn xác vào rừng. Riêng đoạn đường ngày mai chúng tôi sẽ đi qua là khu vực không một đội quân nào của chính phủ dám phiêu lưu mò tới. Thậm chí gần đây người da trắng không dám cử trinh sát đến khu vực đó. Qua đó nếu có gặp người, chắc chắn đó sẽ chi là dân da đỏ. Mà da đỏ thì tất nhiên không có gì phải lo ngại. Từ khi có chiến tranh Oskeola thỉnh thoảng vẫn qua lại đường này, đi một mình. Anh tin chắc không có gì nguy hiểm.

Riêng phần mình, tôi không thể tin tưởng như anh. Tôi biết con đường chúng tôi đi nằm khá gần đồn King. Tôi sực nhớ đám đồng lõa của Ringgold bỏ chạy hồi chiều. Rất có thể chúng chạy thẳng tới đồn báo tin gã chủ đồn điền tử nạn, đồng thời tô vẽ không ngượng miệng về trận tấn công dũng mãnh của chúng vào trại da đỏ. Đối với các quan chức trong đồn, Ringgold không phải là một nhân vật vô danh tiểu tốt, chắc chắn họ sẽ cử ngay một đội quân đến trại. Nếu vậy, chúng tôi rất dễ bị chạm trán với chúng.

Tôi còn lo một tình tiết nữa - tên mulat biến mất tăm dạng một cách bí ẩn. Có lẽ hắn rút đi cùng lũ đồng lõa của Ringgold. Tôi lo ngại nói với Oskeola điều đó.

- Không có gì đáng sợ, - Oskeola đáp. - Trinh sát của tôi đã bám theo dấu chúng, khi cần họ sẽ cấp báo cho tôi. Tuy nhiên, không… - Thủ lĩnh hơi ngập ngừng suy nghĩ một giây. - Có thể trước đêm nay họ chưa đuổi kịp, nếu vậy thì… anh nói đúng, Rendolf! Tôi sơ suất quá. Mấy cái thằng bị thịt kia tôi không ngại, nhưng quả thực tên mulat là một chuyện hoàn toàn khác. Nó biết mọi ngóc ngách trong rừng, và nếu nó trở mặt, nếu… Nhưng chúng ta đã đi thì phải đi thôi. Anh không có gì phải sợ, còn phần tôi… Trong đời Oskeola chưa một lần chùn bước trước nguy hiểm. Bây giờ cũng vậy. Không biết anh có tin không, Rendolf à, nhưng quả thật tôi thích tìm đến nguy hiểm hơn là chạy trốn nó!

- Tìm đến nguy hiểm?

- Phải. Tìm cái chết! Cái chết!

- Suỵt, nhỏ thôi! Không nên để mọi người nghe thấy những lời đó.

- Ừ nhỉ! - Oskeola hạ giọng, dường như nói với chính mình. - Nhưng đúng thế đấy, tôi khao khát điều đó!

Giọng anh đầy xúc động khiến tôi không thể nghi ngờ - anh nói rất thật. Nỗi buồn sâu thẳm dày vò anh không dứt. Vì đâu anh buồn?

Tôi không thể im lặng hơn được nữa. Không phải vì tò mò, mà vì tình bạn thôi thúc, tôi quyết định hỏi.

- Vậy có nghĩa là anh đã nhận thấy hết? - Oskeola hỏi lại. - Nhưng chắc chắn không phải trước lúc lên đường, trước lúc anh đưa ra đề nghị chân thành và tình nghĩa…! Chao, Rendolf! Giờ đây tôi rất yên lòng và hạnh phúc. Chỉ vì lo cho Maiuymi mà tôi không thể thanh thản nghĩ đến cái chết đã đến gần!

- Anh nói đến cái chết làm gì?

- Vì nó gán lắm rồi.

- Gần với… anh?

- Đúng, với tôi! Tôi có linh cảm mình không còn sống bao lâu nữa.

- Bậy bạ quá! Pauell!

- Bạn ơi, điều đó là sự thật. Tôi cảm thấy mình sắp từ giã cõi đời…

- Oskeola, sao anh khác quá! Anh là người có lý trí mạnh hơn mọi định kiến ngu xuẩn cơ mà. Tôi không tin là anh lệ thuộc vào định kiến!

- Anh nghĩ rằng tôi muốn nói tới điềm báo siêu nhiên? Về những điềm gở, như quạ kêu, cú rúc? Hay những hung báo của núi lở, sao dời? Không, không, tôi không mê tín mù quáng vậy đâu. Nhưng tôi biết, tôi sắp từ giã cuộc đời. Đó là cảm giác của thể xác, chính thể xác đã báo cho tôi biết ngày tàn của tôi đang đến gần. Điềm báo là ở đây!

Oskeola chỉ vào ngực. Im lặng một lát anh nói tiếp:

- Tôi muốn được chết nơi chiến địa hơn. Tất nhiên, cái chết dù dưới bất kỳ hình thức nào cũng đều ghê tởm cả. Nhưng dẫu sao cái chết ngoài bãi sa trường xứng đáng với tôi hơn. Tôi thà chọn cái chết như vậy còn hơn kéo dài sự tồn tại đáng thương, để rồi chết từ từ, thảm hại… Phải, tôi thà chọn cái chết sa trường! Đã hàng mấy chục lần tôi tuyên gọi thần chết, đã đi quá nửa đường đến cái chết của mình. Nhưng như một thằng hèn, một nàng dâu nhút nhát, tử thần đã khước từ tiếp diện với tôi…

Trong tiếng cười kỳ lạ của Oskeola khi nói những câu nói cuối cùng phảng phất một cái gì đó phi trần thế. Thật là một lối so sánh dị thường. Một con người kỳ lạ!

Tôi khó lòng động viên được người bạn kỳ lạ của mình. Vả lại, vị tất anh đã cần đến điều đó: trông anh có vẻ sung sướng và hạnh phúc hơn lúc trước. Tôi lắp bắp khen anh khỏe mạnh, nhưng lời khen vô nghĩa rơi tõm vào khoảng không. Nếu có nghe, hẳn Oskeola sẽ coi đó chỉ là những lời nói dối xuất phát từ tấm lòng bè bạn. Ngay chính tôi cũng hoài nghi điều mình vừa nói. Tôi buồn bã nhìn làn da tái xanh, nhìn những ngón tay khô gày, đôi mắt quầng trũng của Oskeola. Một căn bệnh ghê sợ đang hủy hoại thể xác, tâm hồn cao thượng!

Tương lai của em gái bấy lâu là mối lo toan nặng trĩu trong lòng anh. Trên đường đi Oskeola đã thổ lộ với tôi điều dó. Tôi im lặng nghe anh nói. Không nhất thiết tôi phải nhắc lại lời mình đã hứa, thậm chí không phải cần thề thốt, khẳng định lại với anh. Khao khát hạnh phúc trong tôi là bảo đảm vững chắc những lời đã hứa.

VĨNH BIỆT OSKEOLA!

Chúng tôi ngồi bên rìa một bãi trống nhỏ hẹp, nơi hạ trại dừng chân. Đó là bãi cỏ xinh xắn, ngào ngạt hương vô số loại hoa rừng. Không gian tịch mịch chan hòa trăng bạc. Trăng sáng như ban ngày. Dưới ánh trăng những tàu cọ, những chùm hoa mộc liên trông như vẽ, rõ ràng từng nét.

Chúng tôi ngồi bên nhau, bốn người. Câu chuyện lại tự nhiên như những ngày nào, cảnh vật sao giống cảnh vật năm xưa kỳ lạ!

Nhưng tâm sự của chúng tôi nặng trĩu nỗi buồn - chúng tôi nói đến những quãng đời phía trước. Rất có thể không bao giờ chúng tôi còn gặp nhau đủ cả bốn người. Nhìn người bạn đã nghiêng về cái chết, lòng tôi xót xa, tắt lạnh những hồi niệm vui tươi.

Chúng tôi qua đồn King bình an, vô sự, không chạm trán một người da trắng. Thật kỳ quặc, nhưng quả thật tôi rất sợ gặp người đồng chủng! Bây giờ thì không còn lo bị phục kích hay bị tấn công trực diện. Tốp cận vệ da đỏ cùng Jec đang lui hui bên đống lửa, chuẩn bị cơm chiều. Thủ lĩnh trẻ rất yên tâm, không cắt người canh gác. Có lẽ anh hoàn toàn thờ ơ với mọi hiểm nguy.

Đêm đã khuya, chúng tôi định trở vào lều. Đúng lúc đó trong rừng chợt vẳng ra những âm thanh rất lạ. Tôi nghe như có tiếng nước xối ầm ào, như tiếng mưa, tiếng thác xa vọng tới?

Oskeola lại có cảm giác khác. Anh nghe tiếng lá sột soạt không dứt, tựa hồ cả một, đoàn người hay bầy thú đêm lách qua các bụi cây.

Chúng tôi tức khắc đứng bật dậy, lắng tai căng thẳng.

Âm thanh lạ tiếp tục vọng tới. Nhưng bây giờ đã nghe rõ tiếng cành khô gãy răng rắc, tiếng súng ống va vào nhau lạch cạch. Muộn mất rồi, rút lui không kịp nữa. Tiếng động nổi lên khắp xung quanh; kẻ địch đã khép vòng vây sát rìa bãi trống.

Tôi nhìn Oskeola. Tưởng anh sẽ chộp ngay khẩu súng bên cạnh. Nhưng ngạc nhiên xiết bao, Oskeola không nhúc nhích.

Tốp cận vệ đã sẵn sàng chiến đấu, họ nhanh nhẹn chạy tới đứng bên anh chờ lệnh. Nhìn họ tôi hiểu họ sẵn sàng sống mái với kẻ thù, quyết bảo vệ thủ lĩnh đến cùng.

Đáp lại những lời thúc giục nóng nảy của chiến binh, Oskeola phẩy tay gạt đi, khiến tốp cận vệ hết sức ngỡ ngàng. Họ chúc mũi súng xuống đất, lặng đi.

- Quá muộn rồi, - Oskeola bình thản nói. - Quá muộn! Chúng ta đã bị vây chặt từ mọi phía. Máu sẽ đổ vô ích. Bọn chúng chỉ cần mạng sống của mình tôi. Cứ để cho chúng tới. Tôi sẵn sàng chờ đón chúng! Vĩnh biệt em của anh! Vĩnh biệt Rendolf! Vĩnh biệt Virgi…

Tiếng nức nở của Maiuymi, của Virginia và tiếng nấc mỗi lúc một khó kìm của tôi đã át giọng chàng trai đang nói những lời vĩnh biệt đáng sợ.

Chúng tôi không hề biết mọi diễn biến xung quanh bãi trống. Tất cả tâm trí chúng tôi bị cuốn hút vào anh. Mãi tới khi nghe bọn lính hét vang và tên chỉ huy ra lệnh, chúng tôi mới hay mình bị kẻ thù vây sát nách. Những vòng lính quân phục xanh nước biển quây lấy chúng tôi vào giữa. Lưỡi lê sáng lòa tua tủa xung quanh. Vì chúng tôi không kháng cự, đối phương cũng không nổ súng. Bãi trống chỉ có tiếng người và sắt thép.

Sau đó ít phút súng mới nổ. Nhưng không phải tiếng nổ sát thương. Đối phương bắn những loạt súng mừng - họ đã bắt được kẻ thù mà họ vô cùng khiếp sợ!

Oskeola, bị hai tên lính kẹp chặt. Các chiến binh da đỏ cũng bị bắt, đi giữa hai hàng lính áp giải.

Một kẻ lạ mặt xuất hiện trước hàng lính, ngay cạnh đám tù binh da đỏ. Hắn nói gì đó với viên sĩ quan. Nhìn trang phục có thể lầm hắn là dân da đỏ, nhưng da mặt vàng ệch đã không để ai lầm. Đầu hắn quấn ruy băng, găm ba dẻ lông đà điểu đen ngật ngưỡng. Kẻ đó ai còn lạ!

Sự xuất hiện của tên mulat đã làm máu trong tim thủ lĩnh xeminol sôi lên căm giận. Oskeola bỗng lấy lại sức mạnh phi thường. Anh đẩy văng hai tên lính áp giải như ném hai chú lính chì, lao bổ vào tên mulat.

May phước cho Jec Vàng, Oskeola không có vũ khí trong tay. Trong lúc anh xoay lưỡi lê từ khẩu súng trong tay một tên lính, tên phản bội da vàng đã thừa cơ chạy trốn. Oskeola rít lên phẫn uất khi thấy tên mulat vô lại lách qua đội lính da trắng, thoát khỏi mũi lê báo thù của anh.

Nhưng hắn đã tới ngày tận sổ.

Trong lúc tên mulat từ phía sau hàng lính vươn cổ nhìn các từ binh, một bóng đen từ từ tiến đến sau lưng hắn. Đó là một người đàn bà phong thái uy nghi, nhan sắc tuyệt vời dưới ánh trăng bạc. Không ai thấy người đàn bà, trừ các tù binh da đỏ quay mặt về phía đó.

Mọi chuyện tiếp theo diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Người đàn bà tới sát tên mulat, hình như khẽ chạm tay vào cổ hắn trong tích tắc.

Một vật gì đó bỗng nháng lên trong ánh trăng, hắt phản quang như thép. Đó là thứ vũ khí biết bò - con mai gầm crotalus!

Tôi nghe rõ tiếng rắn vặn rào rạo. Và ngay sau đó là tiếng hú thất thanh man dại của Jec Vàng. Tên ác nhân cảm thấy ớn lạnh sau gáy - những chiếc răng mai gầm nhọn hoắt đã xiên ngọt vào thịt hắn.

Người đàn bà thu rắn lại. Nâng con rắn sáng lòa trên đầu, bà hét to:

- Oskeola, đừng buồn! Cậu đã được trả thù! Chitta - mico đã trả thù cho cậu!

Nói xong, Hajo - Ewa luồn nhanh sang bên. Bọn lính sửng sốt và kinh dị chưa kịp chặn lại, bà đã lẩn ra sau các bụi cây, biến mất.

Tên mulat giật người, đổ nhào xuống đất. Mặt hắn tái ngoét vì kinh sợ, mắt lồi ra. Bọn lính, xúm quanh hắn, cố đổ thuốc vào miệng. Họ thử rịt cả thuốc súng, thuốc lá vào vết răng rắn, nhưng không ai biết loại cỏ chữa nọc mai gầm. Vết thương cực độc, hôm sau tên mulat khốn kiếp lìa đời.

***

Oskeola bị bắt, nhưng chiến tranh chưa chấm dứt, tuy cá nhân tôi không tham gia nữa. Chiến tranh vẫn tiếp diễn ngay cả khi Oskeola không còn nữa - anh mất sau đó mấy tuần. Anh không bị tử hình theo tuyên phạt của tòa án quân sự dã chiến, vì anh không phải kẻ phiến loạn và có quyền được coi như một tù binh. Anh mất trong tù vì căn bệnh như chính anh tự biết. Rất có thể nhà tù đã thúc đẩy căn bệnh hiểm nghèo mau toàn phát, cướp đi chàng thủ lĩnh kiêu hùng.

Bạn bè và kẻ thù đứng quanh anh trong giờ phút chót, trân trọng lắng nghe những lời nói cuối cùng, cả bạn, cả thù đều khóc. Nhiều binh lính da trắng nước mắt ròng ròng, khi tiếng trống nện khúc tang lễ trên nấm mồ của Oskeola, cao thượng.

***

Cuối cùng cũng không phải ai khác ngoài chàng đại úy vui tính, yêu đời đã chiếm được trái tim cô em trái tính trái nết của tôi. Phải mất rất nhiều năm tôi mới phát hiện được quan hệ giữa hai người. Tôi vô cùng tức giận Gállaher và Virginia vì tội giấu chuyện riêng, đến nỗi lúc đầu nhất định khước từ chia xẻ quyền sở hữu đồn điền cùng họ.

Nhưng sau những lời dọa dẫm của Virginia (chứ không phải của anh bạn đồng lõa của cô), tôi lại đồng ý vậy. Và tôi cưới Maiuymi của tôi. Tôi giành quyền chủ quản khu nhà cũ, trên nền xưa tôi dựng một tòa nhà to, đẹp, là hộp tráp xứng đáng với viên ngọc vô giá của đời tôi.

Tôi còn có một đồn điền nữa, ngày trước thuộc các chủ nhân Tây Ban Nha. Đó là mảnh đất tuyệt đẹp ở Tupelo - Cric. Tôi cần có một người, đúng hơn là “một cặp vợ chồng tính tình dễ dãi” đến đó coi sóc. Những người đó phải là những người tôi có thế tin cậy hoàn toàn. Thử hỏi còn ai, nếu không phải Jec Đen và Viola, xứng đáng nhất với cương vị đó?

Thuộc quyền tôi còn một mảnh đất nhỏ bên rìa đầm lầy. Ở đó có một ngôi nhà gỗ xinh xắn, xung quanh đốn bớt cây rừng, tạo thành một dải sân nhỏ xíu. Rìa đất đã có người ở, một người mà không bao giờ tôi có ý bắt chuyển đi nơi khác, tuy người ấy không nộp thuế tức cho tôi. Chủ nhân ngôi nhà xinh xắn chính là Hicmen, ông lão săn cá sấu.

Một tay săn cá sấu khác, Wezerford, sống ở đồn điền bên cạnh. Tuy ở hai đồn điền khác nhau, nhưng đi đâu họ cũng có nhau. Trong đời thợ săn họ đã nhiều phen no mùi vuốt gấu, hàm cá sấu và búa tomahawk của dân da đỏ. Mỗi khi rảnh rỗi ngồi với nhau hay trong hội bạn bè, họ thích kể lại những chuyện ly kỳ mạo hiểm, nhất là những lần tưởng như chỉ nhờ phép mầu mới thoát chết. Và họ hay nhắc đến trận hỏa công khủng khiếp năm xưa: Trận ghê nhất là trận chúng tôi bị vây trong biển lửa rừng khốn nạn, bốn phía dày đặc chiến binh da đỏ, dễ có đến cả chục ngàn tên!”

HẾT


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »