Tôi hoàn toàn không biết chủ đích của Oskeola, và không rõ chuyện gì sắp đến.
Sốt ruột quá, tôi đành phải hỏi.
- Một phương pháp mới, để kiếm “nàng" - Oskeola mỉm cười đáp.
- “Nàng” nào? Và ai là “chàng” vậy?
- Từ từ, Rendolf. Rồi anh sẽ thấy hết. Ồ, đây là một hài cảnh hy hữu, một trò hề nhí nhố và ngộ mắt. Đúng, vở hài kịch này chắc sẽ buồn cười từ đầu đến cuối, nếu không có phần “bi” xen vào. Lát nữa anh sẽ thấy mà. May nhờ người bạn tin cẩn tôi mới biết chuyện này và sắp sửa được chiêm ngưỡng tận mắt. Việc tôi đến đây và kịp cứu anh, hơn thế nữa, cứu cả phẩm tiết cho em anh, đều nhờ Hajo-Ewa đấy!
- Bà ấy nhân đức quá!
- Suỵt! Đến gần rồi đó. Tôi nghe tiếng vó ngựa. Một, hai, ba… Chắc vậy, chúng nó đó! Nhìn kìa!
Tôi nhìn theo tay anh chỉ. Một tốp kỵ sĩ từ trong rừng chui ra. phóng như bay về phía bãi trống. Chúng thúc ngựa, hét vang, phi nước đại vào giữa khu trại. Các kỵ sĩ chĩa súng ngắn bắn một loạt lên trời, rồi vừa la hét, vừa phóng tiếp sang mé bên kia bãi trống.
Tốp kỵ sĩ toàn người da trắng, điều đó khiến tôi vô cùng ngạc nhiên. Nhưng kinh ngạc hơn nữa là chúng chẳng xa lạ gì với tôi, ít nhất thì những cái mặt kia cũng khá quen thuộc… Đó là những tên vô lại bỉ ổi nhất ở Xuopi.
Tuy nhiên, bất ngờ không chỉ có thế. Khi nhìn kỹ tên cầm đầu của chúng, tôi lại thêm một bất ngờ đến sửng sốt. Tên cầm đầu này tôi biết quá rõ - gã là Arens Ringgold!
Chưa hết sửng sốt với bất ngờ thứ ba, tôi chứng kiến tiếp một chuyện khó hiểu khác. Những người da đen, da đỏ jamaxxi có vẻ hoảng sợ trước cuộc tấn công bất ngờ của các kỵ sĩ da trắng, chạy tán loạn, trốn vào các bụi cây. Họ hú lên rất to; vừa chạy vừa bắn chỉ thiên bằng súng ngắn.
Lạ lùng thật! Hết bí mật này đến bí mật khác! Như thế nghĩa là thế nào?
Tôi đã toan hỏi Oskeola, nhưng thấy anh đang rất chăm chú và có lẽ không muốn tôi quấy rầy nên lại thôi, Oskeola ngắm nghía khẩu súng, như đang kiểm tra thước ngắm.
Tôi quay ra bãi trống, thấy Ringgold phóng tới chỗ em gái tôi, - dừng lại. Tôi nghe tiếng gã gọi Virginia bằng tên và nói mấy câu vỗ về lịch thiệp. Gã đang chuẩn bị xuống ngựa, trong khi đó những tên cùng đi tiếp tục phi vòng quanh bãi trống, chĩa súng lên trời nhả đạn..
- Nó tới số rồi, - Oskeola nói và nhẹ nhàng luồn ra trước. - Nó đáng phải trừng phạt từ lâu, và bậy giờ sẽ bị trừng phạt!
Vừa nói Oskeola vừa tiến ra một khoảng đất trống.
Oskeola nâng súng, chĩa thẳng vào Ringgold. Một tiếng nổ đanh tức thì vang lên, đồng thời với tiếng reo “Ka - ha - quine!” lanh lảnh bật khỏi đôi môi anh. Con ngựa của Ringgold lồng lên chạy, trên yên không chủ. Ringgold ngã nhào xuống cỏ, quằn quại giãy giụa.
Bọn cùng đi rú lên hoảng hốt. Không nói một câu với chủ tướng trọng thương và với người vừa hạ sát gã, đồng bọn của Ringgold bỏ chạy tán loạn, lủi ngay vào các bụi cây.
- Thước ngắm. không chính xác, - Oskeola lạnh lùng nói. - Hắn chưa chết. Tôi đã phải chịu biết bao bất hạnh do hắn gây ra. Tuy vậy tôi vẫn có thể tha thứ cho hắn, nếu không có lời thề độc trước đây. Đã thế, tôi phải làm! Hắn phải chết!
Nói xong Oskeola lao ra. Ringgold đã nhổm dậy, cố bò vào bụi, hy vọng trốn thoát. Gã công tử vô lại bỗng rú lên man rợ và tuyệt vọng khi thấy kẻ báo thù khủng khiếp xông tới.
Nhảy vài bước Oskeola đã bắt kịp tên tử thù. Con dao quét một làn sáng lòa trong không trung, nhạnh như tia chớp, Hai chân Ringgold sụm xuống, gã ập người xuống đất, hồn lìa khỏi xác.
- Đây là tên tử thù thứ tư và là tên cuối cùng của tôi. - Oskeola quay lại, nói với tôi. - Tên cuối cùng trong số những tên tôi đã thề báo thù.
- Còn Scott? - Tôi hỏi.
- Scott là tên thứ ba bị khai tử. Hắn đã đền mạng ngày hôm qua, do chính tay tôi. Suốt bấy nay - Oskeola nói tiếp sau một phút trầm ngâm, - tôi chiến đấu là để báo thù, và đến giờ hận thù đã trả xong. Thế là tôi mãn nguyện. Còn bây giờ…- Oskeola bỏ lửng câu nói, nét mặt đăm chiêu.
- Bây giờ sao? - Tôi máy móc hỏi lại.
- Bây giờ với tôi sao cũng được. Nếu có chết vì bàn tay kẻ thù, dù sớm dù muộn cũng không sao!
Nói những lời đó Oskeola ngồi phịch xuống một thân cây đổ. hai tay che mặt. Giọng anh đượm buồn, dường như có một uẩn khúc sâu xa khó quyết. Nỗi buồn ấy không thể vỗ về bằng những lời an ủi nhạt nhẽo. Tôi biết điều đó từ lâu, trong những lúc như thế tốt nhất nên để anh ngồi lại một mình. Tôi lặng lẽ bỏ đi.
Mấy giây sau tôi đã được ôm chầm em gái trong vòng tay mừng tủi. Bên Cạnh Jec Đen đang vỗ về Viola, kéo sát cô bé vào ngực.
Tên tình địch của Jec Đen biến đâu mất dạng. Trong lúc Ringgold giả đò tấn công đám cướp đế cứu các cô gái, Jec Vàng cũng lủi vào rừng cùng đám thuộc hạ. Lúc này phần lớn bọn họ đã trở về trại, nhưng tên đầu đảng mulat vẫn biệt tăm.
Jec Vàng biến mất khiến Oskeola rất nghi ngờ. Anh lấy lại nghị lực và ý chí tập họp chiến binh và phái một tốp truy tìm tên mulat xảo quyệt. Nhưng tìm khắp nơi không thấy hắn đâu, tốp truy kích quay ngựa trở lại. Một chiến binh đã phát hiện nguyên do: đồng bọn Ringgold có năm tên, nhưng trên đường rút chúng để lại vết chân sáu con ngựa.
Nghe tin đó Oskeola có vẻ không vui. Anh ra lệnh tiếp tục truy tìm, bằng mọi giá phải tróc được tên mulat mang về, bất luận hắn sống hay chết.
Mệnh lệnh nghiêm khắc chứng tỏ Oskeola bắt đầu nghi ngờ lòng trung thành của Jec Vàng. Các chiến binh có lẽ cũng cùng suy nghĩ như thủ lĩnh.
***
Sau những khó khăn và thiệt hại quá sức chịu đựng, lực lượng da đỏ kháng chiến mỏng đi khá nhiều. Một vài bộ lạc nhỏ quá mệt mỏi vì chiến tranh, tuyệt vọng trước nạn đói đã ngả theo bộ lạc cũ của Omatla, ngưng chiến. Cho đến thời điểm này người da đỏ chưa một lần bại trận, nhưng họ hiểu quân đội da trắng mạnh hơn họ, có ưu thế quyết định không sớm thì muộn nhất định sẽ giành phần thắng. Hờn căm và khát vọng báo thù cho những năm dài chịu đựng bất công, đè nén đã cổ võ họ chiến đấu. Nhưng đến nay họ đã trả thù hết, khả năng họ có, họ mãn nguyện với những kết quả báo thù. Nghiệt ngã thay - lòng yêu nước, yêu mảnh đất cha ông buộc phải đặt lên một bên cân, và bên kia là mối đe dọa khủng khiếp trước họa diệt vong không tránh khỏi cho cả cộng đồng. Đĩa cân thứ hai đã chìm hẳn xuống.
Tinh thần chiến đấu bắt đầu sa sút. Người ta đã nhóm họp để đàm phán hòa bình. Người da đỏ buộc phải hạ vũ khí và di dân đi nơi khác. Ngay đến Oskeola cũng chưa chắc đã giữ nổi đồng bào mình trở lại, người da đỏ xeminol chắc chắn sẽ chấp nhận hòa bình. Vả lại chưa chắc anh đã quyết lòng giữ họ. Với đầu óc mẫn cảm, nhìn xa trông rộng hiếm có, anh thừa hiểu sức mạnh và đặc điểm của kẻ thù. Anh thấy trước mọi tai họa, khổ đau có thể sẽ giáng xuống đồng bào, dân tộc anh. Than ôi, đâu có còn con đường nào khác!
Chính điều tiên liệu thảm họa không tránh khỏi của dân là nguyên do đích thực khiến anh buồn đau. Nỗi buồn sâu và phảng phất trong từng cử chỉ, hành động, lời nói của anh… Và cũng có thể bên cạnh nỗi buồn lớn còn một uẩn khúc riêng tư nữa - tình yêu nồng cháy và vô vọng đối với một thiếu nữ mà không bao giờ anh dám mong được gọi là vợ. Tình yêu vô vọng ấy dằn vặt, hành hạ trái tim anh.
Tôi rất hồi hộp khi chàng thủ lĩnh trở ra gặp em tôi. Đến tận giờ tôi vẫn phấp phỏng lo ngại về tình cảm của Virginia đối với Oskeola. Tôi chăm chú theo dõi thái độ hai người.
Nhưng rõ ràng những ngờ vực đã đánh lừa tôi Cả Oskeola, cả em gái tôi đều không tỏ một dấu hiệu nào để tôi phải lo lắng. Thủ lĩnh trẻ giữ thái độ lịch sự và khiêm tốn. Ánh mắt Virginia chỉ biểu lộ lòng biết ơn chân thành vô hạn.
- Thưa cô Rendolf, tôi thành thật xin lỗi cô về cảnh súng đạn mà cô vừa phải chứng kiến bất đắc dĩ. Mong cô thông cảm, tôi không thể để kẻ đó chạy thoát. Thưa cô, hắn không những chỉ là kẻ thù của gia đình cô mà còn là kẻ tử thù lớn nhất của chúng tôi. Hắn đã sử dụng tên mulat để sắm vai hiệp sĩ cao thượng, giả tấn công bọn cướp cứu cô, hy vọng ép được cô lấy hắn. Nhưng nếu ép không được, hắn sẽ vứt bỏ mặt nạ, lúc đó thì… Tôi không tiện nói những gì có thể xảy ra với cô trong trường hợp đó..! May mắn làm sao là tôi đã đến kịp!
- Oskeola cao quí! - Virginia thốt lên. - Anh đã hai lần cứu sống anh Jorge và tôi. Chúng tôi làm sao báo đền được ơn ấy? Tôi không biết nói thế nào… Tôi chỉ biết gởi đến anh một bằng chứng nhỏ bé về lòng biết ơn vô hạn của chúng tôi.
Virginia bước tới, trao vào tay thủ lĩnh da đỏ tờ giấy dầu gấp gọn giấu dưới ngực áo.
Oskeola lập tức nhận ra tờ giấy đó là tờ văn tự chứng nhận quyền sở hữu điền trại của cha anh.
- Cám ơn cô! - Oskeola mỉm cười buồn bã. - Đây quả thực là bằng chứng về tình bạn vô tư và chân thành. Nhưng than ôi! Giờ đây đã quá trễ! Người mong mỏi tờ giấy quí báu này tha thiết nhất, người khát khao trở về ngôi nhà thân yêu của mình nhất giờ đây không còn nữa! Mẹ tôi mất rồi! Chiều hôm qua mẹ đã về thiên cổ..!
Tin sét đánh làm Maiuymi chết lặng. Đau đớn đến điên dại, nàng ôm chầm lấy anh trai, nước mắt tuôn trào, hòa lẫn nước mắt Oskeola. Tất cả mọi người đều im lặng cúi đầu, chỉ còn nghe tiếng nức nở của các cô gái và tiếng Virginia qua hai hàng nước mắt an ủi Maiuymi. Chính Oskeola cũng không nói được một lời vỗ về em gái - anh quá đau lòng trước mất mát lớn lao.
Mấy phút sau Oskeola mới bình tĩnh trở lại.
- Anh Rendolf! - Oskeola nói. - Chúng ta không nên mất thêm thì giờ để hồi tưởng quá khứ đã qua, trong khi tương lai vô cũng ảm đạm và mờ mịt. Anh nên trở về, làm lại nhà cửa. Anh không còn nhà, nhưng đồn điền trù phú của anh chưa mất. Bọn nô lệ da đen sẽ trở về với anh, tôi đã ra lệnh cho họ như vậy. Họ lên đường trở về đồn điền rồi. Đây không phải chỗ an toàn cho cô ấy - Oskeola chỉ Virginia - anh không nên chậm trễ, đưa cô ấy về đi. Ngựa sắp sẵn rồi. Tôi sẽ tiễn các bạn đến biên giới, sang bên kia thì không có gì đáng sợ nữa.
Oskeola nhìn xác Ringgold ngoài bìa rừng, ánh mắt anh lung linh nhiều ý nghĩa. Tôi hiểu anh nhưng vẫn im lặng.
- Còn em anh? - Tôi hỏi và chỉ sang Maiuymi. - Rừng rú cũng chẳng phải nơi an toàn, nhất là trong thời điểm này. Anh có đồng ý cho cô ấy về với chúng tôi không?
Oskeola nắm tay tôi thật chặt. Tôi mừng rỡ, nhận thấy ánh mắt anh đầy hàm ý biết ơn...
- Cảm ơn anh! - Oskeola thốt lên. - Cảm ơn đề nghị rất bạn bè của anh. Chính tôi đang muốn hỏi anh việc đó. Anh nói đúng, em tôi không thể kéo dài thêm cuộc sống chui nhủi và chỉ trông cậy vào sự che chở của cây rừng. Rendolf, xin trông cậy ở anh cuộc sống và danh dự của em tôi! Anh hãy đón nhận Maiuymi về nhà!