Có phải tôi đã chết và giờ đây đang chịu những cực hình giằng xé ở thế giới bên kia? Có phải những bóng người đang nhảy nhót cười cợt líu lo quanh tôi là quỉ sứ dưới địa ngục?
Ồ, cái gì thế này? Bầy quỉ bỗng giãn ra, lùi lại. Có ai đó đi về phía chúng tôi và ra lệnh cho chúng… Diêm Vương ư? Ồ không, đó là một người đàn bà. Đàn bà ở đây?! Vợ Diêm Vương à! Nếu là đàn bà, người ấy sẽ động lòng thương hại…
Vô ích, đừng hy vọng nào - địa ngục làm gì có từ tâm! Ôi, đầu óc tôi! Kinh khủng quá!
Không phải một, mà hai người đàn bà. Ánh mắt họ không có vẻ thù hằn. Đó là những thiên thần. Có lẽ họ là những thiên thần nhân hậu? Phải, chính họ đấy. Một thiên thần chạy tới đống lửa, vội hất những cành củi đang rừng rực ra xa. Ai nhỉ, người đàn bà ấy là ai nhỉ?
Giá như tôi còn sống, tôi sẽ đoán đó là Hajo - Ewa. Nhưng tôi chết rồi cơ mà. À phải rồi, - chắc đó là linh hồn của bà chúa điên.
Bên cạnh còn một người đàn bà nữa, trẻ hơn. Và đẹp hơn. Nếu đúng là có các thiên thần, thì đây là vị thần đẹp nhất trên thiên giới. Có phải đó là linh hồn Miuymi?
- Sao hồn nàng lại rơi vào đây - hang ổ hắc ám của quỷ sứ? Đây đâu phải chỗ cho nàng! Nàng trinh trắng, thanh cao, nàng đâu có tội lỗi gì đáng phải chịu đày đọa dưới địa ngục?
Tôi đang ở đâu nhỉ? Tôi mơ chăng? Tôi vừa mới nằm giữa đống lửa cơ mà. Bây giờ chỉ còn trong đầu tôi có lửa. Thân thể tôi mát dịu rồi. Đây là đâu?
Người là ai, hỡi người đàn bà vừa cúi xuống lau mát cho tôi? Bà đấy ư, Hajo - Ewa, bà chúa điên của tôi đấy ư?
Ôi, bàn tay ai vuốt thái dương tôi êm thế? Ai đó? Ai khẽ chạm mà làm tôi sung sướng lâng lâng thế nhỉ? Xin hãy cúi xuống nữa, thấp nữa cho tôi nhìn rõ mặt ân nhân và nói đôi lời đa tạ…
Maiuymi! Maiuymi!
***
Tôi không chết. Tôi còn sống. Tôi đã được cứu sống. Chính Hajo - Ewa chứ không phải hồn bà, đã rảy nước mát cho tôi. Và chính Maiuymi đang nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến cảm thương từ đôi mắt kiều diễm của nàng. Thảo nào lúc nãy tôi đã tưởng họ là những thiên thần nhân hậu.
- Đồ khốn! - Một giọng đàn ông điên cuồng rít lên. - Lôi cổ hai con đàn bà ra! Đốt lửa lại! Con điên kia cút ngay! Về bộ lạc của mi, muốn làm gì thì làm. Còn đây là tù binh của tao! Thủ lĩnh chúng mày không có quyền… Quỉ tha ma bắt, ai mượn mày xía vào việc của tao!… Đốt lửa lên!
- Hỡi người jamaxxi! - Hajo-Ewa kêu gọi đám da đỏ. - Đừng nghe nó! Hãy coi chừng Diêm Vương Wikome trừng phạt! Ngài nổi giận và sẽ trừng phạt các người. Dù các người có trốn đi đâu, chitta - mico cũng sẽ theo các người ở mọi nơi! Tiếng vặn của đuôi Rắn Vua sẽ luôn vang bên tai các người! Chitta-Mico sẽ mổ chết các người, khi các người dẫn xác vào rừng… Nào Rắn Vua, ta nói thế đúng không?
Hajo - Ewa chìa con mai gầm crotalus cho tất cả mọi người thấy rõ. Con vật vặn đuôi rắc rắc, phun phì phì, phát ra tiếng “skirrr” sởn gai ốc”.
Ai dám bảo đó không phải là tiếng “đúng thế” của Rắn Vua? Ai muốn bảo sao xin tùy, riêng người jamaxxi không bao giờ dám. Họ đứng chết dí chân, kinh hãi, lạnh toát người dưới ánh mắt của bà phù thủy quyền hạn vô biên.
- Còn các người, hỡi những tên nô lệ da đen phản phúc, các người không sợ Wikome thì có giỏi cứ đốt lửa lên!… Chỉ cần một cọng cỏ ném vào đống lửa, các người sẽ phải thế chỗ hai tù binh kia liền! Người ấy đang đến đấy, người ấy mạnh hơn quái vật vàng khè của các người. Người ấy là thủ lĩnh của các người. Đó, đến rồi đó. Mặt Trời Lên đã đến! Hajo-Ewa ngừng lại. Từ phía rừng nghe tiếng ngựa phi khẩn cấp. Hàng trăm giọng nói đồng loạt reo lên:
- Oskeola! Oskeola!
Tiếng tung hô là liều thuốc hoàn sinh đối với tôi. Nãy giờ tôi vẫn sợ việc cứu tôi chỉ trì hoãn chút đỉnh cái chết không tránh khỏi. Liệu chúng tôi có thoát chết không - việc ấy chưa ngã ngũ, bởi bảo vệ chúng tôi chỉ có hai phụ nữ chân yếu tay mềm! Chưa chắc tên mulat cùng lũ lâu la điên cuồng chịu nhượng bộ những yêu cầu của họ. Chúng có thế bỏ ngoài tai những lời dọa dẫm, nài nỉ của họ, sẽ châm lại giàn thiêu và chúng tôi vẫn chết cháy như thường. Có lẽ sự thể đã diễn ra như vậy, nếu Oskeola không đến kịp.
Oskeola xuất hiện và tiếng anh quát vang lập tức làm chúng tôi phấn chấn vô bờ. Có Oskeola che chở và bảo vệ, chúng tôi không còn gì phải sợ. Tự đáy lòng tôi biết anh sẽ là vị cứu tinh.
Oskeola dừng bước ngay trước mặt chúng tôi. Anh nhảy trên lưng con ngựa ô tuyệt đẹp xuống đất, ném dây cương cho một chiến binh, rảo bước về phía tôi. Phong thái anh uy nghi lẫm lẫm, trang phục anh lộng lẫy tuyệt vời. Tôi lại thấy ba dẻ lông đà điểu, nhưng là nhưng dẻ lông đủ thẩm quyền tô điểm vành mũ kiêu hùng, chứ không phải là những dẻ lông tội ác đã làm tôi ngộ nhận.
Oskeola bước lên, chằm chằm nhìn chúng tôi. Hẳn anh buồn cười lắm khi thấy chúng tôi trong tư thế cực kỳ phi lý. Nhưng anh không cười, nét mặt không lộ nét vô tư bồng bột. Trái lại, anh tỏ ra nghiêm nghị, ánh mắt chan chứa cảm thông. Tôi có cảm giác anh nhói lòng, buồn bã.
Oskeola đứng lặng người mấy phút, không nói một câu. Anh đưa mắt nhìn tôi quay sang Jec, dường như cố nhận ra từng người... Việc đó quả thực không đơn giản: khói, mồ hôi và tàn than đã làm chúng tôi giống hệt nhau.
Maiuymi bước tới Oskeola, ghé tai thì thầm gì đó. Rồi nàng quay lại chỗ tôi, quì xuống, bàn tay dịu dàng nhẹ vuốt hai bên thái dương.
Không ai biết Maiuymi nói gì, ngoài thủ lĩnh trẻ anh nàng. Obkeola bất thần quay phắt lại. Ánh mắt anh bừng bừng lửa giận. Anh nhìn tên cướp da vàng, khẽ nhếch mép bật ra một câu phẫn nộ:
- Ác quỉ!
Oskeola im lặng nhìn xoáy vào tên mulat như muốn thiêu hắn bằng ánh mắt căm hờn. Jec Vàng cố tránh ánh mắt dữ dội của thủ lĩnh da đỏ, run rẩy như chiếc lá. Hắn không dám nói gì.
- Ác quỉ khốn nạn! - Oskeola vẫn đứng yên không đổi thế. - Mày thực hiện mệnh lệnh của tao thế đấy hả? Tao có bảo là mày bắt những người này không? Đồ nô lệ phản phúc! Ai cho mày thiêu đốt người ta? Ai dạy mày? Người xeminol không dạy chúng mày làm càn làm bậy như thế. Mày và lũ đồng lõa khốn kiếp đã giả danh người da đỏ để làm bậy! Mày dã bôi nhọ danh dự người da đỏ! Thề có Diêm Vương Wikome, chắc tao phải cho mày đứng thay những người mày đang hành hạ, phải thiêu mày thành than bụi! Nhưng tao đã có lời nguyền không bao giờ tra tấn, hành hạ bất kỳ ai.. Xéo ngay đi cho khuất mắt tao!… Khoan, đứng lại đã! Có thể còn có việc cho mày đấy…
Tên mulat không dám ho he một câu, nhưng mắt hắn vằn lên một tâm địa đen tối, hắn muốn trả thù, tôi có cảm giác hắn nhìn đám đồng lõa thân cận như muốn rủ rê họ. Nhưng đám đàn em của Jec Vàng biết Oskeola không đến một mình - từ phía rừng vẳng tiếng vó ngựa dập dồn. Chỉ cần Oskeola hú một tiếng Io - ho - chi lập tức chiến binh của anh sẽ có mặt tại chỗ, thậm chí ngay khi tiếng vọng dội lời anh chưa kịp dứt.
Có lẽ biết điều đó, tên cướp da vàng đành câm họng. Lúc này chỉ cần nói một lời phản kháng, hắn sẽ chết ngay tức khắc. Hắn đứng im, lầm lì, nhăn nhó và hắc ám.
- Thả họ ra! - Oskeola ra lệnh cho mấy tên nô lệ đào mồ. - Coi chừng xẻng, cẩn thận đấy! Tiếc là ta đến muộn quá, thiếu điều vào phút chót! - Oskeola quay sang nói với tôi. - Tôi ở xa. Rendolf ạ. Nhưng khi biết chuyện, tôi tức tốc phóng hết mình. Anh bị thương nặng không?
Tôi định cảm ơn anh và an ủi là vết thương không có gì nguy hiểm, nhưng giọng tôi quá yếu, khản đặc, khó lòng nghe thấy. Có ai đó đưa tôi ly nước mát. Uống hết tôi thấy khỏe lại, bây giờ mới nói được.
Bọn nô lệ bới đất rất nhanh, cuối cùng tôi và Jec thoát khỏi hố chôn, trở lên mặt đất!
Việc đầu tiên là tôi lao bổ ra chỗ Virginia. Nhưng thật đáng ngạc nhiên, Oskeola giữ tôi lại.
- Bình tĩnh! - Thủ lĩnh ân nhân nói. - Chờ một lát đã.
Maiuymi sẽ ra báo tin trước là anh không còn bị nguy hiểm nữa… Maiuymi, em ra bảo cô Rendolf là anh cô ấy không còn gì đáng sợ đâu. Anh ấy ra bây giờ đây, chờ một tí… Maiuymi, em đi đi, bảo cô ấy đừng sợ nữa!
Oskeola quay sang tôi, nói nhỏ:
- Đi theo tôi. Cho anh xem cái này hay lắm. Anh sẽ rất ngạc nhiên đấy. Khẩn trương lên! Tôi vừa nghe thấy tín hiệu của trinh sát. Một phút chậm trễ là hỏng việc. Đi thôi! Nhanh lên!
Tôi vội vã đi theo thủ lĩnh trẻ; rảo bước về phía rừng.
Vào tới rừng, Oskeola dừng lại, nấp sau một bụi cây đầy lá, quay mặt nhìn về nơi chúng tôi vừa đứng.