Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 575 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHÔN SỐNG VÀ HỎA THIÊU

Chúng tôi sẵn sàng chờ đợi phút đối mặt với hắn. Tiếng tung hô “Mulatto-mico” và tiếng hắn ra lệnh cho đám quỉ cái giãn ra báo hiệu phút chạm trán đã đến. Tôi có cảm giác mình sẽ rùng mình ớn lạnh khi nhìn thấy hắn. Nhưng không, thực tế lại diễn ra khác hẳn. Tâm trạng tôi có vẻ gì đó na ná như mừng rỡ, khi tôi nhìn thấy ba dẻ lông đen trên khuôn mặt hắc ám của tên cầm đầu đảng cướp.

Tôi không nghe tiếng hắn cười độc ác, cũng không thấy ánh mắt dữ tợn. Đôi mắt tôi như bị hút dính vào ba dẻ lông đà điểu chứng vật đã từng gây ra bao ngờ vực trong tôi. Giờ đây, ba dẻ lông trên mũ tên “mico” mulat đã giải tỏa hết mọi bí mật và nghi ngờ đau xót. Vị cứu tinh hào hiệp, người anh hùng da đỏ, niềm kính phục, cảm khái của tôi không phải là một tên phản bội! Oskeola không phản bội! Sung sướng với điều vừa khẳng định, tôi gần như quên hẳn mối đe dọa ghê gớm đang chờ đợi tôi…

Tiếng quát đắc thắng và tàn nhẫn của tên mulat đã lôi tôi về thực tại:

- Quỷ tha ma bắt chúng mày đi! Cuối cùng thì tao cũng rửa được thù. Tao sẽ trả thù cả hai đứa, cả thằng trắng lẫn thằng đen, cả thầy lẫn tớ, cả ác chủ lẫn tình địch! Ha - ha-ha! Chúng nó trói tao, vào gốc cây, - Jec Vàng rít giọng nói tiếp. - Chúng nó muốn thiêu sống tao! Bây giờ thì đến lượt chúng mày! Cây cối ở đây không thiếu nhưng tao không trói chúng mày đâu. Mẹ kiếp, tao có cách ngon lành hơn thế nhiều! Trói vào cây có khỉ tù binh vẫn chạy được. Ha-ha-ha! Không, trước khi chết thiêu, chúng mày hãy xem đây đã… Ê, chúng bay, - tên trùm cướp gọi đồng đảng, - Cởi trói tay, dựng chúng nó dậy, cho nhìn về phía trại… Thế, thế, được rồi… Nào, hai thằng khốn kiếp da trắng và da đen, mở mắt nhìn kỹ đi! Chúng mày thấy gì chưa?

Trời đã sáng hẳn, mặt trời chiếu rực rỡ. Chúng tôi thấy rõ trại da đỏ, lều lán, bầy ngựa và đám người áo quần lòe loẹt.

Nhưng chúng tôi không nhìn về phía đó. Chỉ có hai người duy nhất cuốn trong tâm trí chúng tôi: Virginia em tôi và Viola. Hai cô bé vẫn ngồi chết lặng trong tư thế giống đêm hôm trước, khi lần đầu tôi nhìn thấy. Viola ủ rũ cúi đầu, còn em tôi gối lên chân cô. Cả hai đầu tóc rối bù, hai bím tóc đen xổ lẫn với những búp tóc vàng. Xung quanh họ có vài tên cướp đứng gác. Có lẽ hai cô không biết có chúng tôi ở đây.

Lát sau tên cướp sai đàn em ra báo tin cho Virginia và Viola. Tội nghiệp hai cô bé giật thót mình, kinh hãi. Cả hai nhìn ra phía chúng tôi, rú lên. Virginia và Viola đã nhận ra tôi và Jec.

Hai cô bé cùng kêu lên một lúc. Virginia gọi tên tôi. Tôi trả lời. Em tôi chồm phắt dậy, cuống quít vẫy tay và liều mạng bổ về phía tôi. Nhưng bọn cướp túm cô lại, lỗ mãng kéo giật sang bên. Thật là khủng khiếp! Thà tôi chết đi còn dễ chịu hơn phải thấy cái cảnh đau lòng ấy!

Bọn cướp không cho chúng tôi nhìn lâu. Chúng lật ngửa tôi và Jec, trói ghì vào cọc như trước. Tên mulat đứng ngó xuống, xỉa xói, lăng mạ chúng tôi bằng đủ thứ biệt danh xấu xa, khinh bỉ. Nhưng khốn nạn hơn, hắn còn dám bóng gió những điều thô bỉ đối với em tôi và Viola. Lời lẽ hắn thật quá mức vô liêm sỉ và đểu cáng, nghe những lời khả ố đó còn đau gấp trăm lần so với bị đổ chì sôi bỏng vào tai!

Chúng tôi cảm thấy nhẹ người khi tên mulat khốn kiếp đóng miệng lại. Bọn cướp bắt đầu chuẩn bị xử giảo tù binh. Chúng sẽ giết chúng tôi, nhưng bằng cách nào thì chưa biết.

Một tốp cướp đi về phía chúng tôi, cầm theo xẻng và cuốc chim. Chúng tôi nhận ra ngay: các nô lệ da đen ở đồn điền nhà tôi. Chúng dừng bước bên cạnh tôi và Jec, bắt đầu đào hố. Chúa ơi, không lẽ chúng định chôn sống chúng tôi? Tôi kinh hoảng khi chợt thoáng ý nghĩ đó. Chôn sống quả là khủng khiếp, nhưng thực ra chúng không định chôn sống chúng tôi. Con quái vật mulat chuẩn bị cho chúng tôi một cái chết rùng rợn hơn nhiều.

Không nói không rằng, đám thợ mai táng lầm lì đào hố. Tên mulat đứng bên, trực tiếp chỉ dẫn. Hắn không kìm được vui sướng, lúc nhạo báng, sỉ vả chúng tôi, lúc khoe khoang tài nghệ đao phủ mà hắn sắp sửa thực hiện. Bọn đàn bà và lũ cướp đứng cạnh cười hô hố, tán thưởng những câu chửi lỗ mãng của tên tướng cướp mà chúng cho là sắc sảo, thậm chí nhiều tên còn cố góp thêm những lời châm chọc khả ố, khiến cả đám cười lên sằng sặc từng cơn như tiếng quỉ sứ dưới âm phủ. Chúng tôi dễ dàng tưởng tượng mình đang ở âm phủ thật, giữa bầy quỉ dạ xoa mặt mày nhăn nhó. Bầy quỉ cúi nhòm tận mặt chúng tôi cười man dại như hả hê lắm với nỗi dày vò ghê gớm đang hành hạ tôi và Jec.

Tôi nhận thấy xung quanh quá ít dân da đỏ xeminol. Bọn da đỏ ở đây hầu hết có da ngăm den, thuộc bộ lạc jamaxxi đã bị người xeminol chinh phục và đồng hóa. Phần đông trong bọn cướp và dân trại là da đen, xambo, mulat; con cháu của những nô lệ trốn chủ Tây Ban Nha ngày trước, đồng thời có cả bọn nô lệ bỏ trốn khỏi những đồn điền chủ Mỹ. Bọn này rất đông, vì thỉnh thoảng tôi nghe chúng nói tiếng Anh. Hẳn nhiên trong đám cướp thập cẩm này có cả bọn nô lệ ở đồn điền chúng tôi, có điều chúng đứng ngoài xa, tôi chỉ nhìn được những tên cúi xuống nhòm mặt tôi.

Chưa đầy nửa tiếng bọn đào mồ đã hoàn tất công việc. Chúng đóng hai cây cọc xuống đất làm nơi hỏa thiêu, rồi điệu chúng tôi ra đó.

Khi chúng tháo dây, chỉ hơi cựa được tôi đã vội vàng quay sang chỗ em gái và Viola. Nhưng hai cô bé không còn đó nữa. Bọn cướp đã dẫn các cô vào lều hoặc giấu vào bụi cây nào đó. Có lẽ chúng tha cho các cô cực hình chứng kiến cảnh thiêu sống người thân hết sức man rợ, tuy hơi khó hình dung là tên trùm cướp ra lệnh đưa các cô đi chỗ khác chính vì lý do đó.

Trước mặt chúng tôi là hai hố sâu đen ngòm. Nhưng đó không phải là huyệt chôn người. Còn nếu đúng đó là huyệt mộ thì bọn cướp đã định chôn đứng chúng tôi.

Bọn cướp dẫn tôi và Jec ra rìa mộ, nhấc vai thả xuống. Họ đào sâu vừa đúng ngập đến cổ. Bọn da đen nhanh chóng lấp đất, dẫm cho chặt. Tôi và Jec chỉ còn hai cái đầu trơ trên mặt đất.

Cảnh tượng này thật vô lý hết mức. Giá quên đi mình đang đứng dưới mồ, có lẽ chính chúng tôi cũng phải phá lên cười.

Đám quỉ sứ khoái chí nhìn chúng tôi, chốc chốc lại rú lên cười man rợ.

Thế này rồi sao nữa? Đến đây bọn cướp chấm dứt hành hạ và để yên cho chúng tôi chết từ từ, thê thảm chăng? Đói, nắng sẽ giết chết chúng tôi. Nhưng Chúa ơi, chúng tôi sẽ phải vật vã, đau đớn kinh khủng bao nhiêu lâu nữa? Chúng tôi sẽ phải chịu đựng kinh hãi, tuyệt vọng và khổ sở trần ai bao ngày giờ nữa mới tới giây phút sự sống lìa bỏ thân xác chúng tôi? Chúa ơi…

Nhưng bấy nhiêu với bọn cướp vẫn còn quá ít. Cái chết mà chúng tôi hình dung hóa ra còn quá nhẹ nhàng. Thù hận trong máu con ác quỉ mulat quả là vô cùng vô tận. Hắn còn nhiều thủ đoạn hành hạ hãi hùng hơn gấp bội.

- Tốt! - Tên mulat hể hả với phát minh của hắn. - Như thế tốt hơn là trói vào gốc cây. Sáng kiến tuyệt diệu chứ hả? Chôn thế chúng nó có chạy đằng trời, mẹ chúng nó! Đem lửa lại đây!

Lửa! Vậy là chúng sẽ hành hạ chúng tôi bằng lửa nữa! Lửa! Ôi cái từ kinh dị hãi hùng, nghe mà thất đảm, phách tán hồn bay! Chúa ơi, chúng tôi sẽ chết thiêu!

Nỗi kinh sợ của chúng tôi vượt cả ngoài cực điểm. Còn gì khiếp đảm hơn khi quanh đầu chất chứa củi khô, một nắm đuốc mồi cho bén lửa, lửa bốc dần, bốc dần, chụp cái nóng rừng rực xuống mái đầu trơ trọi và quằn quại… Tôi và Jec sẽ cháy thành than, xương sọ vỡ vụn như những mẩu củi thừa âm ỉ.

Không, sức chịu đựng của chúng tôi đã cạn! Chúng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa, chúng tôi muốn chết ngay tức khắc! Chết ngay để chấm dứt đau đớn ê chề! Nhưng nghiệt ngã thay, nỗi đau đớn lại tăng lên cực điểm, khi từ phía trại đằng kia chợt vang lên tiếng kêu thét xé lòng. Tôi bủn rủn nhận ra tiếng kêu thảm thiết của Virginia và Viola. Con quái vật mulat nhẫn tâm ra lệnh dẫn hai cô gái đến chứng kiến cảnh hành hình rùng rợn. Chúng tôi không nhìn thấy hai cô bé khốn khổ, nhưng tiếng la hoảng não nề chứng tỏ các cô nhìn thấy tôi và Jec.

Lửa cứ nóng dần, nóng dần, mỗi lúc một tiến sát tới đầu chúng tôi, nhiều lưỡi lửa vượt dài đã liếm vào gáy, vào mặt. Tóc trên đầu tôi bắt đầu quăn xeo, rồi bùng cháy.

Mọi vật nhòa đi, trôi vùn vụt. Cây cối ngả nghiêng, xô dạt, cả thế giới quay tít trong cơn lốc điên cuồng.

Cơn đau khủng khiếp xiết lấy đầu tôi, hộp sọ như sắp sửa nứt toác. Não tôi hình như đã khô tóp, vón lại… Tôi xỉu dần, bất tỉnh..


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »