Bọn cướp đi suốt đêm. Khu rừng cháy đã lùi lại rất xa. Chúng băng qua đồng cỏ, vào một khu rừng khác, mọc toàn sồi cổ thụ, cọ và mộc liên. Tôi biết được điều đó nhờ hương mộc liên ngào ngạt. Được hít thở hương thơm dìu dịu và tinh khiết của loại hoa rừng này quả là dễ chịu, nhất là sau bầu không khí khét nồng, ô uế mà chúng tôi phải chịu đựng mấy ngày nay.
Rạng sáng bọn cướp ra một bãi trống, chúng dừng lại nghỉ.
Bãi trống khá hẹp, dài rộng chỉ chừng dăm acre, bao bọc bởi cọ, mộc liên, sồi. Lá cây rủ gần sát đất, vì thế trông bãi cỏ như rào kín bởi một bờ tường xanh kín bưng.
Trong ánh sáng buổi sớm lờ mờ, tôi đã kịp nhìn khắp trại da đỏ. Tôi thấy có hai hay ba mái trại, ngựa cột gần đó, xung quanh lều một đám người túm tụm vừa đứng vừa ngồi. Giữa bãi trống là một đống lửa to, rừng rực. Xung quanh đống lửa dân da đỏ xúm xít, cả đàn ông và đàn bà.
Chúng tôi bị quăng ra rìa khu trại. Chúng tôi không có nhiều thì giờ để quan sát, vì khi vừa tới nơi, chúng tôi đã bị lôi xềnh xệch từ lưng ngựa xuống và quẳng ngay ra bãi cỏ. Bọn cướp kéo lê chúng tôi đi (chúng tôi bị trói chân tay, lưng cà xuống cỏ), rồi trói ghì vào hai chốt cọc chom rừng lút cán. Trong tư thế đó dĩ nhiên chúng tôi không thể nhìn thấy khu trại, cây cối và cả mặt đất. Chúng tôi chỉ nhìn thấy trời xanh vời vợi phía trên.
Trong bất kỳ hoàn cảnh nào tư thế đó cũng hết sức khó chịu. Cánh tay bị thương lại càng làm khó chịu hơn, đến mức không chịu nổi. Hầu hết dân cư trong trại theo ra, vây quanh chúng tôi. Lúc đầu chỉ có bọn đàn ông, về sau, cả đàn bà cũng đổ tới.
Trong số những người đàn bà vây quanh tôi chỉ thấy có vài người lai da đỏ, còn phần lớn (điều đó thật đáng ngạc nhiên) đều là dân gốc Phi - dân xambo, mulat và thuần huyết da đen.
Đám đàn bà lạ xúm xít vây quanh, chế giễu, trêu chọc, phỉ báng chúng tôi. Một vài người trong bọn thậm chí còn nhổ nước miếng vào mặt, giật tóc hay ném quả gai ngứa vào người tôi và Jec. Chúng làm việc đó với một vẻ hân hoan man rợ, hú hét điên cuồng, chúng nói với nhau bằng một thứ tiếng lóng khó hiểu, pha trộn lẫn tiếng Tây Ban Nha và thổ ngữ jamaxxi. Jec Đen cũng chịu trận không kém gì tôi, màu da đồng chủng cũng không làm lũ quỉ cái mặc váy kia thương cảm, nương tay. Tôi nghe và hiểu được lõm bõm một số từ trong câu chuyện của chúng. Nhờ biết tiếng Tây Ban Nha sơ sơ, tôi láng máng đoán ra ý đồ của chúng đối với chúng tôi.
Bọn cướp dẫn chúng tôi về trại để tiếp tục tra tấn. Hẳn chúng thấy những đày đọa khổ sở mà chúng tôi đã chịu suốt mấy ngày qua chưa thấm tháp vào đâu, nên chúng tôi còn phải chịu thêm những cực hình khác, ghê gớm hơn nhiều. Chúng sẽ giết chúng tôi, màn xử giảo sẽ tổ chức cho tất cả đám người điên cuồng này thưởng thức. Bọn quỉ sứ hò reo hoan hỉ, nhấm nháp trước trò vui do những cực hình đau đớn khôn cùng sẽ dành cho chúng tôi đem lại.
Chúng tôi rơi vào móng vuốt ghê rợn nào vậy? Không lẽ đây cũng là những con người? Không lẽ đây là dân da đỏ? Và không lẽ họ là những người da đỏ Xeminol xưa này chưa bao giờ tra tấn tù binh?
Dường như dể giải đáp thắc mắc của tôi, bọn người xung quanh bỗng reo hò váng tai, man rợ. Chúng đồng thanh hô vang:
- Mulatto - mico! Mulatto - mico! Mulatto - mico vạn tuế!
Tiếng vó ngựa báo đại kỵ binh về tới. Đó chính là những tên cướp đã đánh bại và bắt sống chúng tôi. Tốp hành quân về trại đêm qua chỉ có một vài tên, làm nhiệm vụ áp giải. Đội quân chủ lực của bọn cướp bây giờ mới về, sau trận đánh chúng ở lại chiến trường thu chiến lợi phẩm và cướp bóc tư trang trên xác chết.
Tôi không nhìn thấy chúng, dù chúng đứng rất gần. Tôi chỉ nghe tiếng vó ngựa và những tiếng hô vang dội:
- Mulatto - mico! Mulatto - mico vạn vạn tuế!
Tôi quá biết biệt hiệu “Mulatto - mico”, nên khi nghe bọn cướp tung hô, tôi vô cùng kinh hãi và ghê sợ. Nỗi sợ hãi trong tôi lên đến cực điểm. Số phận khủng khiếp đang chờ tôi. Ví thử bất ngờ có quỉ sứ hiện hình ngay bên cạnh, chưa chắc nỗi sợ hãi trong tôi đã vơi đi.
Jec Đen cũng cùng chung những lo sợ như tôi. Chúng tôi trao đổi những dự đoán sắp tới và ý nghĩ của cả hai rất khớp nhau.
Bất chợt một giọng nói thô lỗ cộc cằn vang lên, ra lệnh cho lũ quỉ cái giãn ra. Từ phía sau có tiếng chân đi nặng trịch, rồi một người dừng bước ngay bên cạnh. Một giây sau hắn cúi xuống nhìn. Hắn là Jec Vàng!
Dù lớp sơn đã dấu kín da mặt hắn, dù hắn mặc áo đính hạt cườm, quần thêu ren trang trí, dù đầu hắn găm ba dẻ lông đà điểu đen óng, tôi vẫn nhận ra hắn, tên mulat phản phúc và độc ác.