Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 573 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐỤNG ĐỘ ĐÊM MƯA

Rừng cháy suốt đêm, suốt ngày và đêm hôm sau, thậm chí đến ngày thứ ba, vẫn còn nhiều cây tiếp tục cháy. Tuy nhiên lúc này lưỡi lửa không còn phần phật bốc cao vì trời lặng gió. Nhiều cây lửa chỉ còn leo lét, rồi lụi dần. Đôi ba chỗ lửa đã tắt hẳn, những thân cây trơ trụi vươn cao như hàng cọc nhọn đầu, đen kịt như quét hắc ín. Tuy một phần rừng đã tắt lửa, song muốn ra khỏi rừng vẫn còn khá khó khăn. Chúng tôi vẫn nằm trong vòng vây - lửa rừng vây hãm, nhốt chặt chúng tôi trên một khoảng đất hẹp, lửa hung hãn như một đội quân đông hơn chúng tôi cả hai chục lần. Chúng tôi trân mình chịu đựng, chờ mong quân tiếp cứu chỉ là chuyện hoang đường. Ngay đến kẻ thù có muốn giải vây cho chúng tôi cũng không làm nổi.

Đức tính nhìn xa trông rộng của ông lão thợ săn đã giúp ích chúng tôi rất nhiều. Nếu không có con ngựa thui của ông lão, có lẽ chúng tôi đã khốn đốn to. Bốn ngày trời ăn toàn hạt thông, món thịt ngựa quả là thực phẩm bồi bổ vô cùng đúng lúc. Nhưng chúng tôi vẫn bị nhốt chặt giữa vành đai lửa, giải pháp duy nhất lúc này là ngồi tại chỗ, chờ đến khi “rừng nguội” theo cách nói của ông lão Hicmen.

Chúng tôi hy vọng sau một ngày nữa có thể an toàn vượt qua bãi tàn than. Nhưng dù vượt được, tương lai vẫn không sáng sủa hơn chút nào. Khi biển lửa không còn đáng sợ lắm thì mối e ngại bọn cướp lại tăng lên tương ứng.

Chúng tôi khó lòng tránh được bọn cướp. Dĩ nhiên, cũng như chúng tôi, chúng sốt ruột chờ đợi thời điểm có thể vào rừng. Cuộc đọ súng mới chắc chắn không tránh khỏi. Chúng tôi buộc sẽ mở đường máu, chọc thủng vòng vây của đối phương!

Nhưng giờ đây chúng tôi chai lỳ và gan góc hơn. Những người nhút nhát nhất cũng vụt trở nên can đảm vô cùng. Mọi người sẵn sàng, không một ai nói đến chuyện ẩn náu hay rút lui. Dù sống hay chết chúng tôi đồng lòng tiến lên phía trước, quyết chọc thủng vòng vây, một là thắng, hai là bại, chết cùng chết.

Chúng tôi chỉ còn chờ đêm xuống là thực hiện kế hoạch. Quả thực rừng chưa chắc đã nguội hoàn toàn, nhưng cơn đói lại bắt đầu trỗi dậy. Con ngựa thui chúng tôi đã làm nhẵn, vả lại nó cũng chảng to lớn gì cho cam. Dấu vết còn lại chỉ có xương và xương, mà xương cũng bị gặm nhẵn nhụi. Chúng tôi lựa những ống xương có tủy, đập vỡ, mút bằng hết, không sót một giọt. Ngay đến con quái vật dưới ao cũng chỉ còn trơ khắc bộ xương.

Xác hai tên phản bội rộp phồng trông gớm ghiếc. Chúng phình to, chình ình một đống, bắt đầu rữa thối. Không khí xung quanh nằng nặng, ghê ghê…

Chúng tôi chôn những người anh em đồng ngũ. Với hai tên phản bội mọi người cũng nói là nên chôn. Phản đối thì không ai phản đối, nhưng đào đất vùi chúng thì chẳng ai muốn làm. Ai nấy đều có một ác cảm không vượt qua được, chính vì thế rốt cục xác chúng vẫn nằm phơi tại chỗ.

Chúng tôi dõi nhìn về tây, chờ mặt trời lặn hẳn. Lúc còn nắng, chúng tôi chỉ có thể đoán mò về diện tích đám cháy. Nhưng chúng tôi hy vọng ban đêm sẽ xác định được chính xác hơn, nhìn rõ chỗ cháy và chọn được lối đi an toàn: chính lửa bốc sẽ chỉ cho chúng tôi những chỗ không còn cháy nữa.

Khi hoàng hôn xuống chúng lôi đã sốt ruột đến cực điểm, đồng thời hy vọng lại nhen lên. Tiếng cây nổ, tiếng lửa kéo gần như ngưng hẳn, khói bốc lên loãng nhạt, khó thấy. Chúng tôi hy vọng đám cháy tắt dần và đã đến lúc chúng tôi có thể vượt qua vùng nguy hiểm.

Lát sau xảy ra một chuyện bất ngờ, khiến hy vọng của chúng tôi trở thành một niềm tin. Trong lúc chúng tôi đợi chờ xuất phát, trời bắt đầu mưa. Lúc đầu mưa lác đác rơi từng hạt to tướng, nhưng chỉ vài phút sau mưa tuôn xối xả ào ạt như trời sập đến nơi. Chúng tôi phấn chấn trước trận mưa rào dữ dội - âu cũng là một điềm lành. Chúng tôi phải cố lắm mới giữ được mấy anh chàng nôn nóng nằng nặc đòi đi ngay.

Mưa vẫn xối như trút nước, mây đen giăng kín trời làm đêm đến nhanh hơn. Đến lúc tối hẳn, chúng tôi không còn thấy ánh lửa nào chập chờn giữa những thân cây cháy rụi xa xa.

- Tối thế được rồi đó, - những người sốt ruột nhất lại giục.

Cuối cùng chúng tôi đã lên đường, nhằm cánh cánh rừng đen thui sau trận bão lửa. Đội quân ngậm tăm, lầm lũi, súng trên tay sẵn sàng nhả đạn. Tôi cũng xách súng, tay kia cột băng treo.

Trong đội không phải chỉ có tôi bị thương vào tay, nhiều người khác cũng thế. Dẫn đầu đoàn quân là những người còn sức hơn cả, số thương tích theo sau. Và vẫn như trước, đi tiên phong là ông lão Hicmen và Wezerford.

Chúng tôi ướt như chuột lột, trên đầu đâu còn lá rừng che mưa. Nhiều lúc đi ngang những thân cây sót cành cháy xém, nước than đen dội túa xuống đầu, nhưng rồi mưa lại xối sạch cặn than ngay lập tức. Phần đông chúng tôi để đầu trần, lấy mũ che cho khóa nòng khỏi ướt. Một số gỡ kíp nổ nhét vào trong áo.

Chúng tôi cứ thế đi, và đã qua được non nửa dặm. Chúng tôi đi mà chẳng biết đi đâu. Trong khu rừng bị triệt hạ này, có tài thánh cũng không lần ra lối. Chúng tôi cố giữ thẳng hướng và cố tránh đụng độ với đối phương.

Cho đến lúc này may mắn vẫn đồng hành với chúng tôi, ai nấy khấp khởi hy vọng sẽ đầu xuôi đuôi lọt. Nhưng hỡi ôi, may mắn đó đâu có được lâu dài. Chúng tôi đã không lường hết thực lực và mưu kế ranh ma của kẻ thù da đỏ.

Sau này mới biết đối phương theo dõi chúng tôi rất chặt, không rời một phút, theo sát từng bước chân. Chúng chia thành hai cánh, tiến song song với chúng tôi ở hai phía. Chúng tôi cứ đinh ninh là gặp vận may, đâu có ngờ mình bị kẹp chặt giữa hai cánh quân của bọn cướp.

Đang đi, bỗng hàng trăm chớp lửa lóe lên qua làn mưa dày đặc. Đạn réo rợn người quanh đoàn quân… Đến lúc này chúng tôi mới biết kẻ thù đang ở ngay bên cạnh.

Năm, sáu người trong đội chết ngay tại chỗ. Số còn lại bắt đầu bắn trả, cũng có đôi ba người cắm cổ bỏ chạy, hy vọng thoát chết:

Bọn da đỏ hò hét man rợ, vây bọc chúng tôi từ mọi phía. Trong đêm có cảm giác chúng nhiều hơn cả cây rừng. Lúc này chỉ nghe lác đác tiếng đạn súng ngắn, đối phương đã vây kín chúng tôi trước khi chúng tôi kịp nạp đạn. Bây giờ số phận trận đánh sẽ quyết định bằng dao búa.

Trận đánh diễn ra ngắn ngủi, nhưng đẫm máu. Đã không ít chàng trai quả cảm của chúng tôi ngã xuống, nhưng trước đó họ đã kịp đổi một, thậm chí, hai, ba mạng kẻ thù.

Trong chốc lát, chúng tôi bị đánh tả tơi, đại bại. Làm sao khác được, khi đối phương đông gấp cả năm lần! Bọn chúng đứa nào cũng no nê, khỏe mạnh, còn chúng tôi đã mệt nhừ tử lại đói đến lả người. Đó là không kể trong đội quân vốn ít ỏi lại quá nhiều người bị thương. Trong tương quan ấy, thử hỏi làm sao kết cục trận đánh có thể khác được.

Tôi hầu như không nhìn thấy gì xung quanh. Mà trong trận này, vị tất đã có ai quan sát được nhiều hơn tôi. Trận đọ sức sống mái diễn ra trong màn đêm dày đặc.

Tôi chỉ còn tay trái, phải nói gần như bất lực. Tôi bắn hú họa bằng súng trường rồi rút súng lục. Nhưng chưa kịp bắn, một mũi búa tomahawk đã làm tôi văng súng, gục xuống bất tỉnh.

Nhát búa chỉ làm tôi bị choáng, khi tôi tỉnh lại trận đánh đã kết thúc. Dù đêm tối tôi vẫn nhìn rõ những đống đen đen bên cạnh - đó là đống xác người. Xác quá nhiều, lẫn lộn cả đồng đội tôi lẫn bọn cướp. Nhiều đôi còn quấn chặt lấy nhau trong thế vật lộn cuối cùng. Bọn da đỏ đang kiểm xác, chúng gỡ rời những xác người túm chặt nhau ra. Rồi chúng làm nốt thủ tục ghê tởm theo lối trả thù của chúng - lột da đầu những tử thi da trắng.

Cách tôi không xa là một đám cướp đứng quan sát chiến trường. Tên đứng chính giữa có lẽ là kẻ cầm đầu của chúng. Trong bóng đêm tôi vẫn nhìn rõ ba dẻ lông đà điểu rung rinh trên đầu hắn. Lại Oskeola!

Tôi không còn chút sức lực gượng nổi tay chân, nếu không đã lao bổ vào hắn, dù biết ý định đó hoàn toàn vô nghĩa. Hai tên cướp dữ tợn quì xổm bên cạnh đang kẹp chặt tay tôi đề phòng tôi bỏ chạy.

Gần đó tôi còn nhìn thấy người bạn trung thành Jec vẫn còn sống và cũng bị hai tên cướp kẹp chặt. Tại sao chúng không giết tôi và Jec?

Một tên cướp trong đám tùy tùng của Oskeola tách ra, đi về phía tôi. Tay hắn lăm lăm khẩu súng ngắn. Tôi hiểu đã tới giờ mình sang thế giới bên kia.

Tên cướp cúi xuống, dí súng vào tai tôi. Nhưng lạ lùng thay! Súng nổ, nhưng đạn bay lên trời.

Tên cướp bắn trượt, có lẽ hắn chuẩn bị phát thứ hai và bắn tiếp ngay bây giờ. Nhưng không: hóa ra hắn cần sáng để coi mặt tôi cho rõ.

Khi chớp lửa lóe lên tôi nhìn thẳng vào mặt hắn. Một tên da đỏ, có lẽ tôi đã gặp đâu đó rồi, trông quen. Và tên cướp hẳn cũng biết tôi.

Hắn vội vã quay đi, ra chỗ Jec. Có lẽ hắn dùng súng hai nòng. Ra tới nơi, hắn cúi xuống và cũng bắn một phát.

Rồi hắn đứng dậy, kêu to:

- Đích thị! Cả hai thằng còn sống.

Rõ ràng tên đầu đảng cướp đội mũ lông đà điểu chỉ chờ tin đó. Nghe tên cướp đàn em báo lài hắn hả hê reo lên một câu gì đó (nhưng tôi nghe không rõ) rồi đi ra chỗ khác.

Giọng nói tên thủ lĩnh cướp làm tôi giật mình. Giọng hắn không giống giọng Oskeola.

Lát sau bọn cướp dong ngựa tới. Chúng nhấc tôi Và Jec Đen lên yên, cột chặt. Tướng cướp ra lệnh rút quân. Tôi và Jec theo bọn cướp xuyên rừng. Hai bên chúng tôi là một toán kỵ sĩ da đỏ kè kè áp giải.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »