Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KẺ THÙ BẤT NGỜ

Giống như trong nhà hát, sau một màn lâm ly bi đát người ta thường chêm một tiểu cảnh hài, tình cảnh của chúng tôi cũng diễn ra y vậy. Sau thảm kịch biển lửa, chúng tôi gặp một kịch đoạn cực kỳ vô lý và buồn cười muốn bể bụng.

Chúng tôi cười đến tắc họng, trong thực cảnh bấy giờ thì chẳng khác gì một lũ điên. Thực thế, người ta hoàn toàn có thể coi chúng tôi là một lũ điên: mấy chục người ôm bụng cười sằng sặc, cười lăn cười lộn, trong khi viễn cảnh phía trước quá mờ mịt và đen tối. Chúng tôi cầm chắc cái chết, nếu không chết vì bọn cướp thì cũng chết vì đói.

Lúc này chúng tôi không lo ngại bọn da đỏ. Lửa rừng dồn ép chúng tôi ra bãi trống, nhưng cũng đẩy lui bọn cướp ra xa. Cành thông cháy trụi, rớt xuống, rừng cây không còn một chút lá khô, vì thế trông rất thoáng, có thể nhìn xuyên qua suốt một khoảng dài để tới cả ngàn yard. Nhìn lửa bốc và nghe tiếng cây nổ lép bép, chúng tôi biết có thêm nhiều vạt cây bén lửa. Tiếng lép bép cứ xa dần, nghe như tiếng sấm ầm ì ở xa, yếu ớt. Thoạt đầu cứ ngỡ đám cháy đang lụi dần. Nhưng ráng lửa trên rừng cây chứng tỏ lửa tiếp tục lan rộng. Tiếng lửa réo và tiếng cây nổ nghe nhỏ đi chỉ vì vùng cháy đang lùi xa. Kẻ thù của chúng tôi chắc hẳn lúc này đã lùi hết ra ngoài vòng cỏ, chờ đợi kết quả trận hỏa công dữ dội.

Có lẽ bọn cướp hy vọng lửa sẽ đốt trụi rừng và chúng tôi sẽ bị thiêu sống hoặc chết ngạt trong khói đặc. Chuyện đó hẳn đã xảy ra, nếu sau lưng chúng tôi không có ao nước nhỏ. Các bạn tôi kể lại khói quẩn đặc làm họ ngột ngạt kinh khủng. May nhờ có cái ao, mực nước thấp hơn bờ đất đến vài foot, họ ngụp xuống mới thoát nổi. Lúc đó tôi vẫn bất tỉnh, không biết tí gì. Anh chàng gia nô trung thành bế tôi chạy khỏi rừng, thả xuống nước cùng những người khác. Jec đinh ninh là tôi đã chết.

Lát sau khói tan bớt, anh em bắt đầu phiên tòa xử tội hai tên vô lại Spens và Williams. Bản án tử hình đã nhanh chóng được thực hiện, xong xuôi, các vị thẩm phán lại vội vàng xuống ao, tránh cái nóng hầm hập, rát bỏng.

Chỉ có hai người dường như không biết nóng, ở lại trên bờ. Đó là Hicmen và Wezerford.

Tôi thấy họ rút dao, cúi xuống một vật gì đó đen đen. Té ra là xác con ngựa Hicmen bắn hồi sáng. Bây giờ tối mới hiểu vì sao ông lão hạ sát con vật. Một lần nữa Hicmen chứng tỏ bản tính nhìn xa trông rộng của mình.

Hai người thợ săn lột da ngựa, xẻo vài tảng thịt. Wezerford ra đám cây đang cháy, lượm vội vài mẩu củi rừng rực, mang ra bờ ao, chụm lửa. Hai người ngồi chồm hổm, tuốt mấy cành cây non làm xiên, nướng thịt. Họ nói chuyện rôm rả, tỉnh khô như đang ngồi bên bếp lửa nhà mình.

Những người khác, bụng đói meo, cũng lóp ngóp bò lên, làm theo. Cái đói làm họ hết sợ vòng lửa đang rừng rực quanh bãi trống. Mấy phút sau đã có hàng chục người xúm xít quanh xác ngựa trông như bầy diều hâu rỉa mồi.

Chính tại đây đã diễn ra tiểu cảnh khôi hài mà tôi nhắc đến trên kia. Chúng tôi vẫn ngâm mình dưới ao, trừ những người đang lúi húi nướng thịt. Chúng tôi nằm cạnh nhau, quanh bờ ao, người thả chìm dưới nước. Tất cả điều yên chí nghỉ ngơi, không một ai nghi rằng sẽ có kẻ nào đó quấy phá. Lửa thì chúng tôi không sợ nữa, còn bọn cướp da đỏ hiện đang ở khá xa.

Đúng lúc này bất ngờ xuất hiện kẻ thù mới. Từ giữa ao, nơi nước sâu nhất, bỗng nổi lên một con quái vật kinh tởm. Cùng lúc chúng tôi nghe tiếng rít nhức óc, tựa như bất ngờ xuất hiện cả một đàn trâu. Nước trong ao chòng chành, vã bọt, cuộn thành vòi phun trút xuống đầu chúng tôi.

Sự cố quá bất kỳ và kỳ dị, nhưng thực ra không có gì bí ẩn. Khối sừng khổng lồ, ghê tởm trồi lên giữa ao và tiếng rít nghe như tiếng trâu rống chúng tôi đã quá quen. Tất cả không có gì ghê gớm, vẻn vẹn chỉ là một con cá sấu.

Con sấu không có gì đáng phải để ý, ngoài kích thước khổng lồ. Con sấu dài gần hết đường kính mặt ao, mõm há ngoác phơi hàm răng khủng khiếp. Con sấu chỉ cần đớp một cái là đủ nuốt trôi bất kỳ ai trong số chúng tôi. Nghe tiếng rít của nó những người táo bạo nhất cũng phải sởn da gà.

Lúc đầu quả thực con quái vật đã làm chúng tôi hoảng vía. Ánh mắt hãi hùng của những người ngâm mình dưới ao, cảnh hoảng loạn, nhốn nháo cuống cuồng lúc cố leo lên bờ chạy trốn, lên được bờ ai nấy cắm đầu chạy thục mạng bất kể đâm vào đâu… - nhìn cảnh đó thật đúng là buồn cười đến vỡ bụng.

Con sấu rống không ngớt miệng, quật đuôi chan chát, dường như khoái trá thấy chúng tôi hồn vía lên mây.

Nhưng nó không còn được khoái trá lâu. Những người thợ săn giương súng, và chỉ chục viên đạn đã kết liễu con quái vật. Nhìn đám người ướt sũng, cắm đầu cắm cổ chạy trốn, mặt mũi tái mét những người trên bờ ao lăn ra cười rũ rượi, rồi chính đám bỏ chạy hoàn hồn quay lại cũng không nhịn được, tất cả phá lên cười một trận đã đời, ầm ầm như đá đổ. Ví thử bọn cướp nghe tiếng chúng tôi lúc ấy, hẳn chúng tưởng chúng tôi đã phát rồ cả lũ, đúng hơn đó là liếng ma cười - những con ma da đỏ, đồng lõa của chúng, đang cùng Diêm vương Wikome cười sằng sặc, hân hoan trước đống xác người chết cháy.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »