Tôi hỏi Jec có chuyện gì trên đó. Nhưng trước khi Jec kịp nói, tôi đã đoán ra. Thể trạng đã thầm nhắc tôi tất cả. Tôi bỗng nhớ viên đạn sát thương cánh tay tôi và viên đạn găm vào thân cây đều bắn từ phía sau lưng, lúc đó tôi cứ nghĩ là bọn cướp bắn. Nhưng không! Thủ phạm bắn hai phát đạn đó chính là hai tên ác nhân khốn kiếp Spens và Williams!
Tôi sôi máu khi nghĩ tới điều đó! Chúng định chơi trò gì vậy? Tôi sực nhớ tới sự việc đêm trước: hai phát súng hiệu, hành động mờ ám của hai tên vô lại trong rừng, những nghi ngờ của Hicmen và Wezerford. Và cả những sự việc trước kia, những sự việc tôi đã khắc sâu vào tâm khảm, bỗng tái hiện rõ mồn một như vừa mới xảy ra.
Lại bàn tay Arens Ringgold! Lạy Chúa, nó đúng là con ác thú…
- Họ đang tra khảo hai cái thằng vô lại, - Jec nói. - Thế thôi!
- Ai? - Tôi máy móc hỏi lại, tuy đã biết Jec định nói ai.
- Ôi ông Jorge, không lẽ ông không nhìn thấy sao? Quỷ tha ma bắt đi! Chúng nó trắng như cái hũ sứ! Spens và Williams đấy! Chính chúng nó đã bắn ông, chẳng phải da đỏ da điếc gì đâu! Tôi đoán ra ngay, và bảo ông Hicmen thế. Ông Hicmen bảo đúng, chính mắt ông ấy trông thấy. Wezerford cũng thấy. Họ đang bắt hai thằng vô lại phải thú nhận, rồi tử hình chúng.
Tôi lại nhìn lên chỗ họ.
Trận bão lửa không còn dữ dội như lúc trước, nhựa cây gần như đã cháy hết, tiếng nổ nghe thưa dần. Tiếng người nói trên bãi trống vọng tới khá rõ. Tôi lắng tai theo dõi phiên tòa bất thường. Các vị thẩm phán đang tranh cãi quyết liệt, không thống nhất được bản án tối hậu. Một số quan tòa đòi tử hình ngay tức khắc, nhưng nhiều vị cương quyết phản đối cách tính sổ hai tên vô lại vội vàng và quá lẹ như thế. Họ cho rằng không nên giết chúng ngay, cần tiếp tục điều tra tội trạng.
Một vài người thậm chí còn không chịu tin là Spens và Williams phạm những tội ác ghê tởm như vậy. Vì quả thực, tội ác đó quá ư quái đản, khó tin. Chúng làm thế vì động cơ gì? Tại sao các bị cáo lại dám làm điều tàn ác đó, trong khi tính mạng của chúng đang bị đe dọa từng giây?
- Dọa mẹ gì! - Ông lão Hicmen lặp lại - Suốt ngày hôm nay chúng nó có bắn một phát nào đâu! Nói cho các vị biết chúng có cấu kết ngầm với bọn da đỏ đó! Hai thằng khốn khiếp này là nội ứng, là gián điệp! Hai phát súng hiệu hôm qua là bằng chứng sờ sờ ra đó. Chúng nó bảo là đi lạc, mẹ nó, láo! Chúng nó mà lạc à? Cái rừng này chúng nó còn thành thạo hơn cả thổ địa! Chúng nó đến đây luôn xoành xoạch, dễ đến cả mấy trăm lần chứ ít gì. Mẹ kiếp, đồ quỷ! Các vị đã nghe nói gấu trúc lạc lối trong rừng bao giờ chưa?
Có ai đó bác lời ông lão. Tôi không nghe rõ nhưng lại thấy Hicmen choảng lại, tiếng ông lão sang sảng, rõ từng tiếng:
- Các vị cứ cãi vã mãi về động cơ động kiếc của chúng. Theo tôi thì các vị định tìm xem cái gì đã xúi bẩy chúng nó làm cái việc vấy máu ấy chứ gì? Được, tuy không hiểu hết, nhưng tôi cũng thấy đôi ba cái đáng nghi đó. Mấy năm nay tôi nghe đồn quá nhiều về những vụ mờ ám của hai thằng này. Nhưng vụ vừa rồi là vụ ghê tởm nhất.
- Ông tin chắc là thấy đạn lóe lên ở hướng đó?
Người hỏi là một người đứng tuổi, cao lớn, rất nghiêm khắc. Tôi nhận ra ông hàng xóm tốt bụng, một chủ đồn điền giàu có và quen biết lâu năm với bác tôi. Là bạn của gia đình tôi, ông tự thấy có nghĩa vụ tham gia truy kích cướp.
- Chắc chứ, - Ông lão Hicmen khẳng định.- Chính tôi và Jim đã thấy tận mắt, không lẽ không phải vậy sao? Chúng tôi để ý hai thằng đểu ấy suốt ngày, biết chắc chúng đang mưu mô một trò đê tiện gì đó. Chúng tôi nhìn rõ rành rành lúc chúng bắn qua bãi trống, nhắm vào Rendolf. Jec cũng nhìn thấy như vậy. Các vị còn cần chứng cớ nào nữa?
Sát bên tai tôi chợt vang lên tiếng Jec:
- Ông Hicmen, - Jec hét rất to.- Nếu cần thêm chứng cớ, Jec này có thể góp! Một viên đạn không trúng ông Jorge, găm vào thân cây thông chỗ chúng tôi đứng. Cây đó còn đấy, chưa cháy. Các ông lại đó, thế nào cũng moi được viên đạn. Lúc đó sẽ biết đạn ở súng nào ra.
Mọi người chấp nhận ngay đề nghị của Jec. Vài người lập tức chạy lại, cây thông chỗ tôi và Jec đứng trước đó. Không hiểu sao cây thông ấy còn sót lại, bị thui thành than nhưng không cháy và không đổ, vẫn đứng khơi khơi chính giữa đám cháy. Jec cũng chạy lên, chỉ chỗ. Mọi người rà kỹ vỏ cây, tìm được lỗ đạn. Nhân chứng chì được lấy ra rất cẩn thận: nó vẫn tròn trịa, chỉ hơi xước do rãnh xoắn nòng bào mạnh. Viên đạn này chỉ dùng cho súng nòng cỡ lớn, ai cũng biết súng Spens cỡ đó. Mọi người gom hết súng của toàn đội, lần lượt thử. Viên đạn không chịu chui bất cứ khẩu súng nào, trừ khẩu của Spens,
Tội trạng thế là quá rõ. Bản án được phán quyết ngay tức khắc: tất cả nhất trí tử hình hai tên phản trắc.
- Loài chó má phải chết như chó má! - Ông lão Hicmen căm phẫn tuyên bố và nhấc súng lên - Jim Wezerford, lôi cổ chúng ra bắn… còn anh em, tránh ra. Chúng ta cho hai thằng chó một phần nghìn hy vọng sống. Cho chúng nó chạy, muốn trốn vào rừng cứ trốn, tha hồ nóng… buông chúng nó ra, buông ra, tôi bảo là buông ngay ra. Quỉ sứ lôi các anh ra cho rồi, có buông không hả, tôi bắn đây này!
Thấy tư thế nhắm bắn đáng sợ của ông lão, sợ ông bắn thật bốn người áp giải tội phạm vội vã buông chúng, chạy về phía các thẩm phán.
Hai tên khốn kiếp có lẽ kinh hãi đến cứng người. Nét mặt chúng tái dại, kinh hoàng, không rên nổi một tiếng, cũng không sao chạy được, dường như bị chôn chân cứng ngắc. Chúng không có ý định chạy trốn. Có lẽ chúng thấy quá rõ chạy cũng vô vọng. Chúng không thể thoát chết, dù có chạy khỏi bãi trống. Ông lão Hicmen bảo chúng chạy vào rừng - đó chỉ là lời chế nhạo mỉa mai. Chúng chạy đâu được: chỉ cần chạy mươi giây chúng đã có thể chết thui giữa biển lửa ngút trời.
Tất cả chúng tôi nín thở. Trên bãi trống im lặng chỉ còn nghe giọng Hicmen:
- Jim, giao Spends cho cậu, còn thằng kia để tôi.
Ông lão nói rất nhỏ. Ông vừa nói xong, hai tiếng nổ inh tai đồng loạt vang lên.
Khói súng tan. Hai tên phản bội hồn đã lìa khỏi xác.