Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHIÊN TÒA TRONG BIỂN LỬA

Khi ngã, tôi chợt nghĩ vậy là mình tới số, chỉ vài phút nữa lửa sẽ trùm lên và tôi sẽ chết trong đau đớn, thê thảm.

Ý nghĩ não nề làm tôi bật liếng rên rỉ yếu ớt và ngất đi. Tôi không biết gì nữa, tưởng như đã chết hẳn. Giá giây phút đó lửa ập đến, có lẽ tôi cùng không thấy bỏng, tôi sẽ cháy thành than mà không một chút cảm thấy đau đớn. Tôi nằm như khúc gỗ, có lẽ hồn đã lìa khỏi xác từ lâu.

Khi tỉnh lại, cảm giác đầu tiên của tôi là mình đang nằm dưới nước, cổ ngóc lên, đầu kê lên bờ đất. Bên cạnh tôi Jec Đen gập gối quì dưới ao ngâm tới ngang người. Jec thăm mạch liên tục và theo dõi sắc mặt của tôi.

Tôi tỉnh hẳn, mở mắt nhìn. Jec sung sướng reo lên:

- Lạy Chúa tôi, ông Jorge, vậy là ông còn sống! ơn lạy trời đất, ông sống rồi! Ông cứ nằm cho thoải mái, ông Jorge, rồi ông sẽ… sẽ, vâng tất nhiên, sẽ thanh toán được món nợ này!

- Hy vọng thế, Jec, - tôi nói rất yếu ớt.

Nhưng dù yếu ớt đến mấy, tôi nói được cũng làm Jec sung sướng khôn xiết, mừng rỡ suýt xoa luôn miệng.

Tôi hơi ngóc đầu, nhìn quanh. Một cảnh tượng khủng khiếp bày trước mắt tôi, và ánh sáng để nhìn kỹ chiến trường thảm khốc phải nói là quá mức dư thừa.

Ngọn lửa tàn độc trùm khắp rừng vẫn tiếp tục réo như sôi, điên cuồng. Lửa cuốn ùn ùn như tiếng sấm hay tiếng rú của trận cuồng phong, thỉnh thoảng lại rít lên một tiếng chát chúa, chói tai như cả một trung đội vừa đồng loạt nhả đạn. Có cảm giác bọn da đỏ lại cấp tập xạ kích, nhưng không phải. Xem ra có vẻ chúng bắt đầu lui dần trước vòng lửa mỗi lúc một lan rộng.

Nhưng có lẽ lửa khói bắt đầu ít đi. Lá khô trên cây đã cháy rụi, cành gãy xuống lớp than dày nổ lép bép. Những thân cây trơ trụi, bùng bùng lửa vươn thẳng trên lớp than đỏ. Lớp vỏ ngoài cháy hết. Lửa bắt vào lõi cây, gặp nhựa đọng bùng lên chói lọi. Nhiều thân cây trông như cột sắt nung, đỏ hồng từ trong ra ngoài. Khu rừng cháy rợn người. Không khác gì địa ngục.

Không khí nóng không chịu nổi. Những lớp khí bị nung bỏng rung rung chập chờn. Tóc trên đầu tôi táp khí nóng quăn xém. Da bị bỏng, rộp lên từng đám. Mỗi lần hít vào, như ngửi phải khí xả từ đầu máy hơi nước phả ra.

Theo bản năng tôi đảo mắt nhìn quanh, tìm đồng đội. Ngay cạnh bờ ao thấy một nhóm chừng mươi, mười hai người. Sao ít vậy, chúng tôi gần năm chục anh em cơ mà? Số còn lại ở đâu? Không lẽ họ bị chết cháy cả rồi sao? Họ ở đâu?

Tôi hỏi Jec, giọng như cái máy.

- Kia thôi, - Jec chỉ tay ra mặt ao. - Còn khỏe chán. Có lẽ không ai bị sứt mẻ gì đâu.

Tôi nhìn ra ao, thấy chừng ba chục quả bóng dập dềnh trông là lạ. Té ra đó là ba chục đầu người - đồng đội của tôi cũng ngâm mình trong nước, ngập tới cằm, tránh khỏi nóng hầm hập chịu không nổi.

Nhưng còn những người trên bờ? Tại sao họ không dùng cái mẹo khôn ngoan như những người khác? Họ đứng trên đó làm gì cho chết nóng và ngộp khói? Tôi nhìn họ, khói bắt đầu loãng dần, bóng người có vẻ rõ nét hơn. Nhưng giống trong màn sương mù, trông họ to lừng lững, những khẩu súng cũng vậy, to đến kỳ dị.

Hình như những người trên bờ đang tranh cãi sôi sục lắm. Tôi bắt đầu nhận ra một số người trong họ, trong đó có những tay chủ chốt của đội quân tình nguyện: ông lão Hicmen, Wezerford và một vài người khác. Hicmen và Wezerford vung tay vung chân trông rất dữ tợn. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên, có lẽ họ đang thảo luận kế hoạch hành động sắp tới. Tôi nghĩ thế, nhưng khi nhìn kỹ lại mới biết mình nhầm.

Họ không bàn kế hoạch hành động. Khi xung quanh tạm lắng tiếng cây nổ toang toác, tôi có thể nghe rõ tiếng họ. Tôi khẳng định là họ đang nói một chuyện khác, ai nấy đều nóng nảy và tranh cãi rất quyết liệt. Ông lão Hicmen và Wezerford chốc chốc lại văng ra một câu chửi phẫn nộ.

Đúng lúc đó, qua màn khói vừa bất ngờ bạt đi, tôi nhìn thấy một tốp người nữa, xa hơn một chút. Họ có sáu người, đứng hơi riêng rẽ ba người một. Có lẽ đó là tù binh. Chắc trong lúc khói lửa mịt mùng hỗn độn, hai tên cướp da đỏ này chạy quáng quàng, không biết đâu vào đâu, lao bừa qua bãi trống và bị bắt.

Thoạt đầu tôi nghĩ thế. Nhưng vừa lúc đó một cột lửa bùng lên, cao tới tận ngọn cây, ánh sáng chói lòa rọi xuống bãi trống. Tôi nhìn rõ cả tốp sáu người. Hai tên tù binh mặt tái mét, méo mó vì sợ hãi. Ngay cột lửa khổng lồ cũng không giúp mặt chúng đỏ lên được một chúi. Tôi nhận ngay ra chúng: Spens và Williams.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »