Trong ngày bọn cướp nhiều lần tái diễn bắn uy hiếp chúng tôi tiếng súng rộ lên từng đợt. Mặc dù đã thận trọng hết mức, chúng tôi vẫn mất thêm một đồng đội và vài người khác bị thương nhẹ.
Dần dà qua nhiều lần rộ lên bắn qua bắn lại, chúng tôi phát hiện bọn cướp đang cố gắng nhích sát vành đai bố phòng của chúng tôi. Ý đồ của chúng thật thâm độc. Xin đừng lầm là chúng định xáp lại đánh giáp lá cà, tuy thực tế chúng ưu thế hơn hẳn về quân lực - lại một tốp nữa vừa kéo đến tăng viện, lực lượng bọn cướp thậm chí đông gấp bội lúc ban đầu. Chúng nhích gần lại nhằm một mục đích khác. Chúng nhận thấy nếu tiến gần lại, chúng có thể “rờ gáy” đồng đội chúng tôi ở bên kia bãi cỏ đang quay lưng về phía chúng.
Nhiệm vụ quan trọng nhất đối với chúng tôi lúc này là bẻ gãy chiến thuật đó của đối phương, vì thế chúng tôi phải cảnh giác gấp đôi. Chúng tôi căng mắt nhìn thật tinh những thân cây có bọn cướp ẩn náu, rình rập chúng như thợ săn chờ chồn hôi thập thò ra miệng hang. Chúng tôi cố mọi cách cầm chân đối phương, không để chúng nhích lại gần. Âm mưu áp sát của bọn cướp không đạt được kết quả nào đáng kể, vài tên liều lĩnh nhất đã phải bỏ mạng. Bọn cướp chỉ cần nhúc nhích chuyển lên gốc cây phía trước là lập tức chúng tôi nhả đạn, hầu như mỗi viên đạn hạ một tên cướp.
Một lúc sau đối phương đâm chán, không thiết gì thực hiện chiến thuật đặc biệt nguy hiểm cho chúng tôi nữa. Chiều xuống, bọn cướp xem chừng đã từ bỏ ý đồ ép sát, chúng quyết định tiếp tục vây hãm ở cự ly cũ.
Chúng tôi mừng rỡ thấy mặt trời đã lặn hẳn, bóng hoàng hôn đổ xuống khắp nơi. Bóng tối tạo điều kiện che chở cho chúng tôi ra ao uống nước. Mọi người đều mệt lả, cơn khát dày vò đến phát điên. Chúng tôi đã nhịn khát suốt một ngày đằng đẵng!
Ngay lúc trời còn nắng nhiều người trong đội đã toan liều mạng bò ra ao. Những người dày dạn kinh nghiệm phải mỏi miệng ngăn cản họ, nhưng lời cảnh cáo thuyết phục nhất chính là một sự cố mà tất cả chúng tôi đều tận mắt chứng kiến. Một anh chàng táo tợn nhất đội đã nhắm mắt làm liều. Anh khéo léo bò ra tới bờ ao, vục nước uống no nê cho bõ cơn khát khổ sở. Nhưng đến khi chàng trai vội vã trở lại, một tên cướp đã bắn anh chết ngay tại chỗ. Xác chàng trai nằm sóng xoài ngay trước mắt đồng đội. Bây giờ, dù khát đến mấy, cũng không còn ai dám táo gan lặp lại hành động phiêu lưu đó.
Cuối cùng bóng đêm mà chúng tôi chờ đợi mãi cũng đã bao trùm khắp mọi vật, chỉ còn chút ráng nhờ nhờ trên bầu trời xám chì là chưa tắt hẳn. Chúng tôi từng tốp hai, ba người rời vị trí bí mật lẻn ra ao. Họ đi như những bóng ma, không một tiếng động, người gập khom, chân khẽ dẫm lên mặt cỏ. Chúng tôi không thể đổ xô cả đội ra ao nước, đành rằng tất cả đều khát đến bỏng họng. Lời cảnh cáo sáng suốt của ông lão Hicmen đã giữ chân ngay cả những anh chàng sốt ruột nhất, buộc họ kiên nhẫn chờ đợi, cố nén cơn khát, chờ tốp đi uống trước quay lại mới được rời chỗ.
Việc chia tua như vậy hoàn toàn hợp lý. Bọn cướp biết trước chúng tôi sẽ ra ao lấy nước, chúng xối đạn dữ dội xuống bãi trống. Tuy nhiên, chúng đổ đạn đi vô ích, trong đêm tối không thể ngắm bắn, nên trận mưa chì không trúng một ai.
Bỗng nhiên có ai đó la lên hoảng hốt: bọn cướp tấn công. Chúng tôi vội vã bỏ ao nước, chạy dạt về các gốc cây. Nhiều người trong số chúng tôi chưa kịp uống một ngụm.
Tôi nép người bất động sau thân cây ban chiều. Ngay bên cạnh tôi là Jec Đen, anh chàng gia nô và là người bạn trung thành. Hai chúng tôi phân chia nhau đi uống nước, chứ không đi cùng một lượt. Jec bảo tôi đi trước. Anh nói mãi, tôi đã toan đi, bỗng đối phương lại nổ súng ầm ầm. Chúng tôi sợ bọn cướp chuẩn bị một đợt tấn công mới, thế là cả hai đều đứng lại, không kịp uống nước.
Tôi ép sát thân cây, mắt chỉ hơi chếch sang một chút, quan sát đối phương, súng lăm lăm sẵn sàng nhả đạn. Chỉ cần bên kia lóe lên chùm lửa, tôi bắn liền. Nhưng bất giác tay tôi giật nảy lên, khẩu súng rớt xuống đất.
Mọi việc quá rõ ràng: tay tôi trúng đạn. Dở quá, tôi chìa vai quá lộ ngoài thân cây, đối phương đã xỉa đúng vào đó - tất cả chỉ có vậy.
Việc đầu tiên là tôi ngó nhìn chỗ bị thương. Vết thương quá đau, nhờ đó tôi dễ dàng xác định được vị trí bị đạn. Viên đạn xuyên qua cánh tay phải, gần vai, lúc phá ra đường đạn hơi xéo xuống và cà tướp ngực áo.
Miệng vết thương máu xối ồng ộc. Trời đêm, nhưng cũng còn đủ sáng để tôi nhìn rõ tất cả.
Tôi cởi áo, định băng bó vết thương. Nhưng Jec Đen đã nhảy sang xé áo sơ-mi băng bó cho tôi.
Đột nhiên Jec la lên sửng sốt:
- Sao lạ vậy, ông Jorge? Đạn bắn từ phía sau!
- Phía sau à? - Tôi hỏi và nhìn lại vết thương.
Nhìn kỹ vết thương và lỗ thủng trên áo, chúng tôi thấy quả đúng như vậy. Bất giác tôi thốt lên:
- Đúng thế, Jec! như thế có nghĩa là bọn da đỏ đã ép sát chúng ta ở bên kia bãi trống. Chúng ta sẽ bị tiêu diệt hết!
Cả hai chúng tôi cùng quay lại.
Đúng lúc đó, dường như để khẳng định điều lo ngại của chúng tôi, một phát đạn nữa, rõ ràng bắn từ bên kia bãi trống, sôi réo và găm một tiếng “cụp” vào thân cây nơi chúng tôi đang quì xổm. Không còn nghi ngờ gì nữa, đạn từ bên kia bắn sang, chúng tôi thấy chớp lửa và nghe tiếng đạn rõ ràng.
Đồng đội chúng tôi bên đó đi đâu nhỉ? Không lẽ họ bỏ vị trí, để mặc bọn cướp lần vào ư? Không lẽ họ khát quá, bò ra ao đi uống nước? Chúng tôi thoáng nghĩ vậy, nhưng nhìn ra ao không thấy một bóng người. Lạ thật. Chúng tôi gọi to, kêu đồng đội. Nhưng không ai trả lời, tiếng reo hò man rợ của bọn da đỏ đã át tiếng chúng tôi. Đúng lúc đó tôi, và Jec nhìn thấy một cảnh khiến máu trong người như muốn ngừng chảy.
Ngay cạnh vành đai da đỏ, chính diện với chỗ tôi và Jec, bỗng bùng lên một ngọn lửa, bất ngờ như từ dưới đất phụt lên và bốc thẳng lên cao. Lửa bén cao lem lẻm, lên cao mãi, tới tận ngọn cây. Lửa cháy ngần ngật, hệt như cả một núi thuốc súng bất ngờ bắt lửa, bùng lên dữ dội. Mà đúng thế thật, bọn da đỏ quyết định thiêu chết chúng tôi.
Ý đồ thâm độc của bọn cướp trong nháy mắt đã phát tác ghê gớm. Lửa bén lá thông khô, bùng lên, lưới lửa vọt cao nhanh như hỏa tiễn.
Lửa cuồn cuộn, tràn lan, lửa băng lên, nhảy nhót trên những ngọn lá thông khô cao vút.
Chúng tôi ngoái nhìn - đâu đâu cũng ngập tràn lửa khói. Tiếng hò reo man rợ của bọn cướp da đỏ tựa như hiệu lệnh cho lửa xiết chặt chúng tôi. Lửa táp rừng rực, lừng lững sấn đến từng mọi ngõ. Lửa túm gọn những cây thông cao lớn như vơ nắm cỏ khô, lưới lửa quét dài trên nền trời đen sẫm. Bãi trống lọt thỏm trong hoang mạc lửa mênh mông, lửa táp rần rật, đỏ như máu… Cả khu rừng ngập chìm trong biển lửa.
Khói dày đặc vây kín chúng tôi, mỗi lúc mỗi thêm ngột ngạt. Hơi nóng ụp xuống, không sao chịu nổi. Chúng tôi gần như ngộp thở trong biển khói.
Chúng tôi cầm chắc cái chết. Tiếng la hét tuyệt vọng chìm nghỉm trong tiếng lửa réo ù ù. Ngay tiếng la của những người bên cạnh cũng không nghe thấy. Nhưng ý nghĩ của mỗi người đều hiện rõ trên nét mặt. Tuy khói đặc cuồn cuộn, song bãi trống sáng rực trong biến lửa, và chúng tôi có thể nhìn rõ mặt đồng đội, mọi đường nét trông rành rẽ đến dị kỳ. Khuôn mặt nào cùng đầy vẻ kinh hoàng, tuyệt vọng. Nhưng tôi không cảm thấy gì nữa. Kiệt sức vì mất máu, tôi muốn lùi lại, ra chỗ trống, những người khác cũng đang làm như vậy. Nhưng mới được hai bước, tôi vấp chân ngã nhào, bất tỉnh.