Thời gian tạm ngừng chiến sự hóa ra cũng chẳng ích gì. Chúng tôi vẫn đứng chết dí một chỗ, không dám ra khỏi thân cây. Ao nước cách đó chỉ dăm ba bước, nhưng chúng tôi đành chết khát. Chẳng thà không có cái ao ấy còn hơn! Có nó chỉ thêm bực mình, khổ sở còn quá vua Tantal* tội lỗi!
Theo truyền thuyết Hy Lạp bạo chúa Tantal bị Chúa Trời trừng phạt ngâm trong hồ nước ngập đến cổ nhưng không sao uống được một ngụm, vì nước luôn né khỏi miệng nhà vua.
Bên kia bọn cướp đã chuẩn bị xong bữa sáng. Chúng ăn ngay tại vị trí chiến đấu, một số bắt đầu ăn, số khác chờ đồng bọn mang thức ăn tới. Chúng tôi nhìn rõ những người đàn bà đi tới đi lui tiếp đồ ăn, họ cách chúng tôi chỉ một tầm đạn bắn.
Chúng tôi đói cồn cào. Đã cả một ngày đêm, thậm chí hơn, chúng tôi không được miếng gì vào bụng, vẻ mặt phởn phơ của bọn cướp no nê lại càng làm cho chúng tôi thèm khát và tức tối.
Bọn cướp dường như chế nhạo chúng tôi sắp chết đói.
Người điên máu nhất là ông lão Hicmen, Ông lão tuyên bố với mọi người là ông “đói đến mức sẵn sàng nuốt tươi cả một thằng da đỏ, nếu vô phước nó rơi vào răng ông”. Trông ông lão mặt mũi hầm hầm, có lẽ ông dám nuốt sống kẻ thù thật.
- Phải chứng kiến cái cảnh bọn khốn kiếp nhá hàng tảng thịt trong khi các tín đồ da trắng không có một mẩu xương mà gặm thì ai mà không lộn ruột! - Ông lão Hicmen nói. - Phát điên lên ấy chứ! Thề có cá sấu của quỉ sứ là đúng như thế!
Địa hình bao quanh quá trống trải, đến những tay tháo vát như Hicmen và Wezerford cũng chịu chết, không xoay được món gì lót dạ. Tuy nhiên, chưa có một tình thế nào mà họ chịu bó tay hoàn toàn. Hai người thợ săn vắt óc tính kế. Và họ đã nảy ra một sáng kiến tuyệt vời. Họ ngồi thấp xuống, bới lá thông khô phủ dày trên mặt đất. Họ tìm gì nhỉ? Bới giun? Thằn lằn? Sâu bọ? Không, tình thế chưa bi đát đến nỗi phải ăn các loài sinh vật nhớp nhúa. Ý định của hai người sáng sủa hơn mức đó nhiều. Và chỉ lát sau họ reo lên phấn khởi, chứng tỏ công cuộc tìm kiếm đà thành công.
Ông lão Hicmen cầm một củ gì đó nâu nâu, trông na ná như trái chuối. Té ra đó là quả thông. Hicmen nói to, vang khắp bãi trống:
- Này anh em, hãy bới lấy những quả trứng thông này rồi đập nó ra! Bên trong nó có nhân ăn được lắm. Tất nhiên đây không phải thịt heo hay cháo ngô, nhưng ở đây làm gì ra những món đó. Chịu khó tìm quanh, chỗ mình đứng, thế nào cũng được cả đống đấy.
Anh em hào hứng làm liền. Tất cả lao vào tìm tìm bới bới. Quả thông rụng từ những thân cây chết xung quanh, có quả nằm ngay trên lớp lá khô, nhiều quả vùi sâu xuống đất, phải dùng que thông nòng và cả mũi súng đào mới moi lên được. Mỗi người đều kiếm được một đống “trứng thông” kha khá. Chúng tôi ngốn ngấu món ăn lạ, ai cũng khoái mùi vị của nó. Nhưng nguồn lương thực quá ít ỏi, không đủ nhồi lưng lửng năm mươi cái dạ dầy lép kẹp.
Mấy anh chàng tếu miệng bắt đầu đùa giỡn quanh chủ đề “thông lòng đào” điểm tâm. Những người vô tư lự nhất vừa chùi quả thông vừa cười đùa vui vẻ. Nhưng nói chung, chúng tôi không mấy ai cười nổi - tình thế đã trở nên nghiêm trọng. Trong những giây phút tạm ngưng tiếng súng, chúng tôi có đủ thì giờ nghiền ngẫm mối nguy hiểm đang đe dọa đoàn quân.
Cho đến trước khi ngưng bắn, chúng tôi không ai có ý niệm là mình thực sự đang bị vây hãm. Chiến sự căng thẳng không để chúng tôi có thì giờ ngẫm nghĩ về số phận mình. Lúc đó chúng tôi chỉ quan niệm đơn giản là hai bên đang đọ súng và chỉ sau một thời khắc nhất định sẽ ngã ngũ bên thắng bên thua.
Nhưng giờ đây chúng tôi mới thấy rõ đối phương chơi chiến thuật vây hãm rất bài bản. Chúng tôi bị vây chặt từ mọi phía như nằm trong rọ. Chướng ngại phòng thủ duy nhất của chúng tôi là vòng cung thân thông chết, thậm chí không kịp làm một vách gỗ tàm tạm để che chắn thương binh. Tất cả đều phải trần mình đứng gác, mỗi người một ngả, không có người thay!
Tình thế chúng tôi hết sức nguy kịch. Toàn bộ chiến mã đã bỏ chạy, không còn cách gì vượt vòng vây. Trên bãi trống, cạnh ao còn duy nhất một con ngựa, nhưng đã chết. Con ngựa bị trúng đạn, do chính tay Hicmen bắn gục. Hành động của ông lão làm tôi ngạc nhiên. Ông lão không nói không rằng, nhưng rõ ràng ông có chủ đích mà mãi về sau tôi mới hiểu.
Chúng tôi có thể trụ vững, chống trả kẻ thù mạnh gấp năm lần, bất luận chúng là ai. Nhưng còn lương thực? Khát thì chúng tôi không sợ. Ban đêm tình hình sẽ đỡ hơn: trong bóng tối dày đặc chúng tôi có thể bí mật bò ra ao lấy nước.
Những quả thông đuôi ngựa đã phần nào giúp chúng tôi vượt qua cơn đói, nhưng chúng đã cạn, quanh các điểm cố thủ không còn quả nào. Họa chết đói lại đe dọa, chúng tôi sẽ buộc phải đầu hàng vì đói.
Chúng tôi không rời vị trí, nói chuyện thoải mái như đang ngồi đối diện với nhau. Anh em bàn luận về tình thế hỗn độn hiện tại, lo lắng trước tương lai quá ư mờ mịt và ảm đạm.
Mọi chuyện rồi sẽ kết thúc ra sao? Làm thế nào để thoát khỏi tình thế bi đát? Đó là những câu hỏi bức xúc mà mọi người đều bận tâm và bàn tán không dứt.
Chúng tôi chỉ có một hy vọng thoát chết duy nhất: lợi dụng đêm tối mở đường máu bứt khỏi vòng vây. Giải pháp đó hết sức phiêu lưu, bởi lẽ phải vượt qua cả đội hình dày đặc của đối phương. Một số (thậm chí có thể khá nhiều) trong số chúng tôi sẽ phải hy sinh, nhưng hy vọng vẫn có người thoát chết. Còn tiếp tục trụ lại đây, sẽ hy sinh tất cả. Chúng tôi không có nguồn tiếp viện, giải vây. Cứ ở đây, chúng tôi sẽ kiệt sức vì đói, kẻ thù sẽ giết sạch, không sót một ai.
Không ai muốn số phận hẩm hiu như vậy. Chúng tôi quyết định trong lúc còn sức sẽ liều mạng mở đường máu vượt qua vòng vây. Bóng đêm sẽ giúp đỡ chúng tôi. Cả đội quân sốt ruột chờ màn đêm buông xuống.