Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHÁT ĐẠN TỬ THẦN CỦA JEC

Bắn qua bắn lại cả hai tiếng đồng hồ, nhưng tình thế hai bên không có thay đổi nào đáng kể. Chốc chốc lại có người đổi vị trí, chạy sang gốc cây khác với tốc độ đường đạn, hy vọng vị trí mới ẩn náu tốt hơn, và dễ “tỉa” cây bia sống đã chọn hơn.

Những thân thông đuôi ngựa không đủ to để che kín chúng tôi. Một vài người phải cố co, lách cho thật nhỏ. Họ đành phải đứng thẳng người, ép sát thân cây. Nhiều người nằm ép bụng giữa hai nhánh rễ nổi gồ, chĩa súng về phía địch.

Trận đánh bắt đầu từ rạng sáng, thế mà bây giờ mặt trời đã khá cao. Hai bên đều nhìn rõ đối phương, tuy chúng tôi thất thế hơn ở chỗ địa hình sau lưng trống trải. Dưới chân lá thông rụng dày, khô cong. Trên đầu, những túm lá còn sót tạo thành bức mành che bớt cái nắng như đổ lửa. Trong rừng rất sáng, đủ để các xạ thủ thiện xạ của chúng tôi tỉa bất kỳ một mục tiêu nào nhỏ cỡ đồng tiền giấy. Tay chân hay bờ vai đối phương vừa nhô khỏi thân cây phía trước, thậm chí chỉ vạt áo thò ra cũng trở thành bia chết cho xạ thủ cả hai bên. Ví thử có ai đó thò đầu ra ngoài chỉ độ mươi giây, chắc chắn anh ta sẽ lãnh một viên đạn vào trán, bởi lẽ cả chúng tôi lẫn đối phương đều là những tay súng cực kỳ thiện xạ.

Hai tiếng đồng hồ đã trôi qua. Chúng tôi bị thiệt hại chút đỉnh, và dĩ nhiên không tránh khỏi một vài “sự cố” thương tâm khiến anh em sôi sục căm thù. Toàn đội đã có dăm người bị thương, trong đó hai người rất nặng, và một người bị chết. Đó là một chàng trai rất đáng yêu, ai cũng quí mến. Chàng trai ngã xuống càng làm đồng đội hừng hực căm hờn.

Phía da đỏ thiệt hại trầm trọng hơn nhiều. chúng tôi thấy hết tên này đến tên khác lần lượt ngã xuống dưới làn đạn của chúng tôi. Trong đội có một vài tay súng lừng danh, khét tiếng khắp Florida. Ông lão Hicmen cho biết đã cho ba tên da đỏ “ngó đầu ruồi”, mà thằng nào trót “ngó” họng súng của Hicmen, kẻ đó chắc chắn phải về với ông bà ông vải.

Wezerford hạ chết tươi tại chỗ một tên. Chứng cứ quá rõ ràng: xác tên da đỏ đổ vật giữa hai thân cây còn nằm trờ trờ ra đó. Không tên nào dám ra kéo xác hắn, chúng chết khiếp vì họng súng táng đởm, kinh tâm của Jim.

Bọn cướp quyết định dùng chiến thuật khác. Đến đây mới thấy chúng ranh ma hơn chúng tôi nhiều. Chúng xáp đội hình, hai thằng trụ một thân cây. Trong lúc một tên bắn, tên kia kịp thời ngắm đón. Rất tự nhiên và dễ hiểu: người vừa bị tên thứ nhất bắn sẽ yên trí đối phương chưa kịp lắp đạn, lơ là cảnh giác chỉ một giây lập tức bị tên thứ hai hạ sát.

Tính toán của đối phương tỏ ra rất hiệu quả. Trước khi chúng tôi kịp khám phá ngón đòn của chúng đã có thêm vài đồng đội bị thương, một người chết tại chỗ.

Thủ đoạn ranh ma của bọn cướp càng làm rối chúng tôi hơn, vì chúng tôi không thể chơi lại bằng cách đó. Lực lượng chúng tôi quá mỏng, nếu dồn hai tay súng một chỗ thì vành đai phòng thủ sẽ rất thưa hỏa lực. Vì lẽ đó chúng tôi đành giữ nguyên vị trí và phải thận trọng tối đa.

Có một lần chúng tôi “thanh toán nợ nần” với đối phương cũng chính bằng đồng xu ma giáo của chúng. Việc đó do tôi và Jec Đen thực hiện.

Chúng tôi đứng gần như sát nhau, sau hai thân cây liền gốc. Trước mặt là ba tên cướp hung đồ, từ sáng đến giờ chúng bắn rất dữ. Một phát đạn của chúng đã xuyên tay áo của tôi, còn Jec bị hớt bay một lọn tóc. May mắn là cả hai chúng tôi không ai hề hấn gì.

Trong ba tên “ác tặc” có một đứa mà Jec rất muốn “dứt ngay cho rồi”. Đó là tên da đỏ cao lớn, đội mũ gắn lông chim kền kền, có lẽ là một trong các thủ lĩnh. Chốc chốc hắn lại ngó ra rất nhanh, cái mặt sơn đỏ son khá đặc biệt, trông như mặt trời giữa những thân cây.

Jec rất căm tên tướng cướp này. Tên da đỏ nhận ra màu da của Jec, suốt từ lúc bắn nhau không ngớt miệng chế giễu anh. Hắn nói bằng thổ ngữ da đỏ, song Jec hiểu hết, anh biết tiếng da đỏ khá nhiều. Jec Đen rất căm, thề độc sẽ trả thù đến nơi đến chốn.

Tôi đã giúp Jec thực hiện thành công chiến thuật nhử tên tướng cướp. Tôi cột mũ vào đầu gậy, dứ dứ thập thò ngay rìa thân cây. Đó chẳng qua chỉ là một mẹo vặt, ai cũng biết, ấy vậy những tên cướp da đỏ đã cắn câu. Khuôn mặt đỏ son của hắn nhô lên trên bụi lác palmetto, một chùm khói xanh phụt ra, đạn xé gió giật phăng chiếc mũ khỏi tay tôi.

Nhưng đồng thời tiếng nổ thứ hai đã vang lên, Jec bắn.

Tôi ngó nhanh ra và thấy khuôn mặt đỏ son thấp thoáng sau bụi lác đã thành đỏ tím. Tên tướng cướp da đỏ nặng nề ngã vật xuống bụi cây.

Suốt thời gian hai bên đọ súng, đối phương không cố tình áp sát chúng tôi, tuy chúng đông hơn đáng kể. Chúng có thêm viện binh, cả một đội đông không kém chúng. Bây giờ vành đai bao bọc chúng tôi không dưới một trăm tên da đỏ, tương đương quân số ban đầu của lũ cướp bị chúng tôi truy kích. Tuy thế, chúng không tràn lên, chỉ giới hạn ở mức bao vây. Nếu chúng ồ ạt xông lên, có lẽ chúng đủ sức đè bẹp chúng tôi ngay lập tức, vì chúng đông hơn hẳn. Nhưng chúng biết trước khi cập sát chúng tôi chúng sẽ bị tổn thất, đồng bọn xông lên trước sẽ phải bỏ mạng. Trong những trường hợp như vậy dân da đỏ hết sức thận trọng. Hiếm khi họ liều lĩnh tấn công, nếu đối phương có một phương tiện cố thủ, dù chỉ rất sơ sài.

Sau khi chiến thuật “dồn đội” không giải quyết được chiến trường, có lẽ bọn cướp không nghĩ ra trò gì mới. Chúng hài lòng với việc bao vây chúng tôi, dù biết lực lượng chúng tôi đã yếu đi nhiều. Lát sau tiếng súng thưa thớt dần và ngưng hẳn. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là đối phương đã rút đi. Trái lại, chúng tôi thấy bọn cướp đã bắt đầu nổi lửa ở đôi ba chỗ. Có lẽ chúng chuẩn bị bữa sáng.

Nhìn bọn cướp, không một ai trong số chúng tôi kìm được lòng ghen tỵ với chúng!


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »