Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HUYẾT CHIẾN GIỮA VÒNG VÂY

Kể cũng lạ, trong thời điểm bất hạnh mà tôi lại quan sát cây tỉ mỉ đến thế. Nhưng đúng lúc đó một phát hiện khác đã, làm tôi hưng phấn. Lá cây nâu úa bắt đầu chuyển màu. Ánh sáng lúc ngày rạng bắt đầu nhen lên, hòa lẫn với ánh trăng. Trời sắp sáng.

Thấy trời rạng, các bạn tình nguyện của tôi lục tục ngồi dậy, kiểm tra đai bụng ngựa.

Chúng tôi ai nấy đều đã đói ngấu, nhưng chẳng có gì để hy vọng có bữa điểm tâm. Chúng tôi chuẩn bị lên đường, bỏ qua thủ tục ăn sáng.

Số canh gác, cũng quay vào chuẩn bị, chỉ để lại bốn người làm nhiệm vụ cho tới lúc lên đường. Lũ ngựa được tháo yên cương nghỉ ngơi chút đỉnh - suốt đêm chúng vẫn phải đeo yên. Súng đạn cũng được chuẩn bị sẵn sàng, lau chùi cẩn thận. Phần lớn anh em trong đội đã từng tham gia nhiều chiến dịch, họ chuẩn bị rất chu đáo và cẩn thận tối đa, hy vọng đảm bảo thắng lợi trong trận đọ sức sắp đến. Chúng lôi hy vọng từ giờ tới trưa sẽ đuổi kịp bọn cướp và truy kích chúng tới tận hang ổ. Biết trận chiến sẽ rất tàn khốc và đẫm máu, tất cả anh em vẫn quyết một lòng tiến lên.

Mất mấy phút chúng tôi tổ chức đội hình hành quân. Mọi người đều tán thành cử những người kinh nghiệm nhất đi tiền đội, có nhiệm vụ trinh sát khu rừng trước khi toàn đội tiến vào. Biện pháp đó bảo đảm cho chúng tôi không bị rơi vào ổ phục kích của đối phương. Và cũng như trước đây, nhiệm vụ đó được giao cho những người thợ săn dày dạn kinh nghiệm.

Chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi sẵn sàng xuất kích. Anh em lên ngựa, tốp tiền đội rút về phía bìa rừng. Đúng lúc đó bất ngờ nghe tiếng súng và tiếng la hốt hoảng của tốp canh gác. Họ vẫn đang tiếp tục làm nhiệm vụ, và cả bốn đồng loạt nổ súng.

Tiếng súng trong rừng kéo theo hàng ngàn tiếng nổ dội lại. Nhưng đó không phải tiếng vọng, mà là tiếng súng thực sự. Cùng với tiếng súng, tiếng hú xung trận của bọn cướp da đỏ rít lên chói tai.

Bọn cướp tấn công chúng tôi. Chính xác hơn: chúng đã vây kín bốn mặt. Cả bốn người cảnh giới nổ súng cùng một lúc, có nghĩa là bốn phía đều có địch.

Trong giây lát phỏng đoán đó đã được khẳng định. Khắp nơi rền vang tiếng rú rợn người, tiếng đạn réo không còn xa xôi gì nữa. Rõ ràng bọn cướp đã vây kín bãi trống. Loạt đạn đầu sượt nhẹ qua hai ba người trong số chúng tôi và làm bị thương vài con ngựa. Phần lớn đạn rớt thẳng xuống ao. Như vậy tạm thời chúng tôi vẫn ở ngoài tầm bắn. Giá như bọn cướp áp sát hơn mới nổ súng, có lẽ hỏa lực của chúng đã khai tử tất cả chúng tôi: đội quân gom gọn giữa bãi trống là một bia đạn quá ngon lành cho chúng.

May thay, nhóm cảnh giới tinh mắt đã kịp nổ súng báo động. Họ đã cứu đội quân thoát chết.

Bị tấn công bất ngờ, đội ngũ chúng tôi rối loạn. Tiếng người kêu, ngựa hí hoảng hốt. Nhưng chỉ một lát sau tiếng ông lão Hicmen đã sang sảng vang lên át tất cả:

- Xuống ngựa hết! Ẩn vào các thân cây! Xuống ngựa, xuống! Nấp ngay các gốc cây! Có mau lên không, thề có động đất khối chú mất da đầu bây giờ! Nấp ngay, nhanh! Tản ngay ra các gốc cây!

Mọi người cùng cùng suy nghĩ đó, thành ra ông lão chưa quát tháo xong tất cả đã tản ra mọi phía. Chúng tôi nấp sau những thân cây chết, tạo thành một vòng tròn kín nhìn ra rừng. Như thế, đồng đội đứng xoay lưng vào nhau, mặt nhìn về phía bọn cướp.

Lũ ngựa tự do chạy hỗn loạn trên bãi trống. Bị dây cương và bàn đạp lắc lẻo đập vào bụng, chúng càng hoảng loạn hơn. Nhiều con phóng qua vòng người đang chú mục phía trước, chạy thẳng vào rừng, rơi vào tay bọn cướp. Con nào thoát thì cứ rộng thẳng một mạch ra những quãng rừng thưa phía sau.

Chúng tôi không dám ra giữ ngựa. Đạn réo chiu chíu ngang tai. Thò cổ ra khỏi lá chắn là những thân cây thông kể như cầm chắc cái chết.

Vị trí chúng tôi có ưu thế rõ rệt từ đầu. Thật may mắn là chúng tôi không bỏ gác sớm, nếu không bọn cướp đã thộp cổ chúng tôi hết sức bất ngờ. Chúng sẽ áp sát tới bìa bãi trống, không một tiếng động, không một phát súng, và tất cả chúng tôi nằm gọn trong tầm kiểm soát của chúng. Cây rừng sẽ vô hiệu hóa súng đạn của chúng tôi, trái lại, chúng tôi co cụm giữa bãi trống chỉ làm mồi cho bọn cướp xả đạn.

Thật may mắn là tình thế không diễn ra như vậy. Kẻ địch, không chiếm được lợi thế đáng kể so với chúng tôi. Thật may mắn là chúng tôi đã nhanh chóng chấp hành điều động của ông lão Hicmen từng trải!

Chúng tôi không chịu nhịn trận mưa đạn của đối phương - chỉ sau mấy giây chúng tôi bắt đầu bắn trả. Thỉnh thoảng lại vang lên một chập những tiếng nổ ròn đanh. Và lâu lâu anh em lại hò reo mừng rỡ, khi một tên da đỏ phiêu lưu nào đó thò đầu ra khỏi thân cây và lãnh đạn té xuống.

Tiếng ông lão săn cá sấu lại vang lên khắp bãi trống, to, rõ và rất bình tĩnh:

- Ngắm cho chắc, bắn cho trúng, hỡi anh em! Đừng phí phạm dù một viên chì nhỏ… Coi chừng chúng ta hết đạn trước khi thanh toán sòng phẳng bọn chó đẻ đấy! Đừng kéo cò khi chưa thấy rõ mắt thằng da đỏ!

Lời cảnh tỉnh của ông lão có ý nghĩa rất sâu xa: nhiều chàng trai trong, đội bắn không biết chán tay, nhưng chỉ gõ thân cây vô ích. Ông lão Hicmen đã cảnh cáo họ, buộc phải tiết kiệm đạn. Tiếng súng nghe thưa hơn, nhưng những tiếng reo trúng đích nhiều hơn, chứng tỏ gần như mỗi phát đạn đổi một tên cướp.

Mấy phút sau chiến sự bỗng dưng khác hẳn. Tiếng hú ghê rợn của bọn cướp ngưng bặt. Chiến trường chỉ còn tiếng súng, chốc chốc lại có tiếng reo “tôi nhé” làm nức lòng anh em chúng tôi và tiếng “Io-ho-chi” hiếm hoi mỗi khi thủ lĩnh da đỏ xua quân tràn tới. Tiếng súng mỗi lúc một thưa. Súng chỉ nổ khi mục tiêu chắc ăn, ai nấy đều chăm chăm theo dõi bia sống trước mặt không có thì giờ bắn bừa phứa hay nói chuyên tào lao với người bên cạnh.

Có lẽ suốt lịch sử chiến tranh Florida không có trận đánh nào im ắng đến vậy. Giữa hai làn đạn nổ là những phút tuyệt đối yên tĩnh, yên tĩnh đến rợn người.

Chưa chắc lịch sử đã có lần lặp lại một trận đánh với thế phân bố chiến binh lạ lùng như vậy. Lực lượng tham chiến quây chặt thành hai vòng tròn đồng tâm, vòng ngoài là đối phương, vòng trong, lượn theo rìa bãi trống, là chúng tôi. Khoảng cách giữa hai vòng hỏa lực vỏn vẹn chưa đầy bốn chục bước chân, tuy nhiên không bên nào dám phiêu lưu tràn sang đánh giáp lá cà. Chúng tôi hoàn toàn có thể nói chuyện với đối phương mà không cần lên giọng. Quả thực, với khoảng cách đó chúng tôi có thể ngắm bắn vào lòng trắng trong mắt đối phương!

Một trận đánh quả là kỳ lạ!


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang