“Giên Ny!” Trong đôi mắt thanh tịnh như hồ nước mùa thu bỗng ánh lên một tia bi thương, một nỗi u sầu mà tuổi nàng tuyệt đối không nên gánh chịu. Tiểu cô nương thuộc Cách Mã tộc chậm rãi lắc đầu, thanh âm thản nhiên vang lên.
“Phong ấn này, từ khi ta có ký ức đã tồn tại. Năm ta tám tuổi, song thân đều đã vẫn lạc. Ta cũng rời khỏi bộ lạc, căn bản không ai nói cho ta biết, ai đã thi triển Tinh Lọc Thuật lên ta, và mục đích cuối cùng là gì!”
Một lần nữa, cảm giác thất vọng dâng trào trong tâm khảm, Liễu Phong bất đắc dĩ nở một nụ cười gượng gạo. Xem ra, bí mật về phong ấn này tạm thời vẫn chưa có lời giải đáp.
“Bất quá… ta nhớ rõ trong điển tịch của tộc có ghi lại một loại tình huống đặc biệt. Loại người sinh ra đã mang trong mình năng lượng khổng lồ, thường ứng với thời cơ mà xuất hiện, nhưng kết cục lại vô cùng bi thảm. Ta nghĩ, nguyên nhân ta bị thi triển Tinh Lọc, chẳng qua cũng chỉ là để bảo vệ ta mà thôi!” Giên Ny khẽ cười nhạt, nhưng thần sắc bi thương trong mắt vẫn không hề suy giảm.
Vô luận rơi vào hoàn cảnh nào, việc từ một thiên tài biến thành một phế vật, không ai có thể thực sự lãnh đạm chấp nhận.
Đúng thời cơ? Kết cục bi thảm? Bảo vệ? Nghe những lời như thần côn của Giên Ny, Liễu Phong trong khoảnh khắc cảm thấy buồn cười. Tuy đã đến Bỉ Lăng Đại Lục, Liễu Phong đối với những điều mơ hồ đã có năng lực nhất định để thừa nhận, tuy rằng hắn không thể đồng ý với những lời này. Nếu là đúng thời cơ, phong ấn có thể tránh khỏi sao? Đây quả thực là vô nghĩa.
Biết rõ từ miệng Giên Ny không thể moi thêm tin tức gì, Liễu Phong đành tạm thời buông tha. Hắn bảo Giên Ny ngồi lên giường, đồng thời gọi Tú Nhơn đến, phân phó hắn mấy ngày nay phải túc trực bên ngoài, không cho bất kỳ kẻ nào quấy rầy, chuẩn bị phá giải phong ấn cho Giên Ny.
Phân phó này khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Giên Ny đỏ ửng. Nàng chần chờ hồi lâu mới chậm rì rì bò lên giường. Điều này khiến Liễu Phong một lần nữa cảm thán, không biết vì sao mình cứ khiến người ta cảm thấy xấu xa, ngay cả tiểu nha đầu còn chưa trưởng thành cũng không khỏi hoài nghi hắn có ý đồ bất lương.
Nhân sinh a! Tịch mịch như tuyết! Liễu Phong cảm khái rồi ngồi xuống sau lưng Giên Ny, hai tay đặt lên tấm lưng gầy trơ xương của tiểu nha đầu, ý thức chậm rãi chìm đắm vào.
Cảm thụ được bàn tay Liễu Phong dày rộng mang theo nhiệt lượng, thân thể Giên Ny run lên lần nữa. Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng đến phảng phất một quả táo chín mọng, trong đôi mắt thanh tịnh càng lộ ra một tia ngượng ngùng và mê man, cuối cùng rồi lại chuyển thành một loại kiên nghị, rốt cục khống chế được thân thể không né tránh.
Sau khi dò xét trạng thái phong ấn trong cơ thể Giên Ny, Liễu Phong đã hoàn toàn có thể xác định tình huống của tiểu nha đầu giống hệt mình năm đó. Điều này khiến Liễu Phong vừa có thêm vô tận tin tưởng, vừa sinh ra phiền não.
Kỹ năng Thôn Phệ sở dĩ có thể phá giải loại phong ấn này, chẳng qua là do hấp thu năng lượng mà thôi. Chính là như lời Giên Ny, loại Tinh Lọc tạo thành năng lượng phong ấn vốn là trời sinh đã mang đến. Nếu Liễu Phong dùng Kỹ năng Thôn Phệ để phá giải phong ấn, năng lượng vốn thuộc về Giên Ny sẽ toàn bộ bị Liễu Phong hút vào cơ thể mình. Như vậy, cho dù Giên Ny khôi phục, đồng thời cũng mất đi bẩm sinh thiên phú này.
Nghĩ ngợi hồi lâu, Liễu Phong quyết định trưng cầu ý kiến của Giên Ny rồi tính tiếp.
Không ngờ Giên Ny nghe Liễu Phong lo lắng, thậm chí còn không hề do dự, lập tức gật đầu đồng ý. Nghĩ đến việc vì không thể thức tỉnh bình thường mà phải chịu đủ ánh mắt kỳ thị của tộc nhân, loại hèn mọn. Bất quá, đánh mất năng lượng đã không còn gì, cũng chưa chắc đã là vận rủi.
Giên Ny đã đồng ý, Liễu Phong không còn chần chờ. Hai mắt hắn khẽ nhắm lại, tâm thần chìm đắm xuống, dứt bỏ mọi tạp niệm, bắt đầu chậm rãi vận hành Kỹ năng Thôn Phệ.
Năng lượng phong ấn trong cơ thể Giên Ny so với Liễu Phong ít hơn rất nhiều, tốc độ hấp thu lại càng nhanh chóng.
Thời gian hai ngày hai đêm trôi qua, Kỹ năng Thôn Phệ xung quanh lần nữa tạo thành một đoàn năng lượng nồng hậu. Năng lượng phong ấn trong cơ thể Giên Ny rốt cục hoàn toàn bị Liễu Phong hấp thu, phong ấn triệt để tuyên cáo phá giải.
Giên Ny đã mê man vì thân thể suy yếu, nàng nhẹ nhàng nằm trên giường đắp kín chăn. Liễu Phong thỏa mãn vươn tay xoa xoa lưng mỏi, rồi bước ra ngoài.
Loại năng lượng phong ấn này đối với người thường mà nói có thể là vô tận phiền não, nhưng đối với Liễu Phong mà nói lại là đại bổ dược. Trong quá trình thôn phệ, công pháp Cảnh Giới Thành Hồn không hoàn toàn vận chuyển, ngược lại còn bổ sung không ít năng lượng cho Tinh Hạch. Trên mặt Tinh Hạch đã lần nữa bắt đầu nổi lên vầng sáng yếu ớt, hiển nhiên Cảnh Giới Thành Hồn có tiến bộ nhất định.
Trông thấy Liễu Phong đi ra, Tú Nhơn lập tức mừng rỡ, vội vàng chạy lên nói: “Thiếu gia, ngài đã xuất quan! Rốt Gơ lão bản sáng nay đã đến một lần, bảo ngài sau khi tỉnh lại lập tức đến hội đấu giá, tựa hồ việc đấu giá Tôi Kim Thạch đã có kết quả!”
Nhanh vậy đã có kết quả rồi? Liễu Phong sững sờ rồi lập tức cuồng hỉ. Hắn không kịp nghỉ ngơi, đơn giản rửa mặt rồi thay bộ y phục, mang theo Tú Nhơn lên xe ngựa, nhanh chóng hướng phía trấn trên Dõng Cơ mà đi.
Biết được Thiếu gia Ni Cổ Lạp đến, mập mạp Rốt Gơ ưỡn cái bụng lớn nạm quơ chân vòng kiềng vội vàng nghênh đón. Từ xa, hắn đã vừa lau mặt béo phì đầy mỡ ngán mồ hôi vừa la lớn: “Thiếu gia Ni Cổ Lạp, Tôi Kim Thạch thật sự quá được hoan nghênh rồi! Ngài còn có thể kiếm thêm chút nữa không?”
Trong mắt mập mạp lóe ra vầng sáng màu vàng, hiển nhiên mức độ được hoan nghênh của Tôi Kim Thạch vượt xa dự đoán của hắn.
Trực tiếp bỏ ngoài tai những lời như muốn phát tác kinh phong của mập mạp, Liễu Phong kiềm chế cuồng hỉ hỏi: “Rốt cuộc bán được bao nhiêu tiền?”
Uống liền mấy ngụm nước lớn, mập mạp thở hổn hển, rồi nhanh chóng giới thiệu tình hình một lần.
Nguyên lai, sau khi Liễu Phong rời đi hôm đó, mập mạp bắt đầu vận tác đấu giá Tôi Kim Thạch. Đầu tiên, hắn phái người liên hệ với vài đại cửa hàng vũ khí gần đó, đằng sau là lão bản, còn rầm rộ tuyên truyền hai ngày, mới bắt đầu cử hành đấu giá.
Không ngờ, loại Tôi Kim Thạch có thể yên tâm sử dụng, lại trải qua biểu thị trước mặt mọi người là sẽ không phát sinh nổ mạnh, nhất thời gây ra vô cùng oanh động. Chỉ trong chốc lát, giá cả đã bị hét lên đến mức khủng bố, năm trăm Kim Tệ một khối! Điều này khiến Rốt Gơ đau lòng không thôi. Sớm biết vậy đã không làm thí nghiệm, uổng phí năm trăm Kim Tệ a!
Cuối cùng, hơn mười khối Tôi Kim Thạch của Liễu Phong đều bị cửa hàng vũ khí lớn nhất Dõng Siêng mua hết. Điều này khiến những thương gia còn lại không mua được không ngừng phàn nàn, đều quấn lấy Rốt Gơ hỏi từ nay về sau có thể kiếm được loại tài liệu này nữa không. Với nghề nghiệp thường ngày, Rốt Gơ không tiết lộ Tôi Kim Thạch là Liễu Phong đưa tới, chỉ nói là tận lực nghĩ biện pháp mới miễn cưỡng trấn an đám lão bản cửa hàng.
Vì vậy, sau khi đấu giá kết thúc, Rốt Gơ lập tức đến ngay trang viên Pha Lê, không ngờ lúc đó Liễu Phong đang phá giải phong ấn cho Giên Ny, mập mạp đành phải bất đắc dĩ quay về, trước khi đi còn nói với Tú Nhơn là bảo Liễu Phong vừa ra tới lập tức đến hội đấu giá.
Nghe xong Rốt Gơ kể lại, lại nhìn kết quả, sau khi khấu trừ chi phí, còn lại đến năm nghìn Kim Tệ trong Tử Tinh Tạp, Liễu Phong rốt cục lần đầu tiên bước vào thế giới sau, vui vẻ vô cùng ngốc nghếch cười rộ. Bộ dáng kia, phảng phất như vừa cưới mười tám phòng tiểu thiếp có tướng mạo đẹp như hoa.
Đây chính là năm nghìn Kim Tệ a! Tuy rằng so với những kẻ có tiền chính thức thì chẳng là gì cả, nhưng ít nhất cũng chứng minh suy đoán ban đầu của Liễu Phong là vô cùng chính xác. Mà mấy ngàn khối Tôi Kim Thạch bỏ không trong trang viên kia là gì? Đó chính là một số tài phú kinh người. Hơn nữa, theo lời quản gia Bách Đê, trong thạch tràng của gia tộc, loại tảng đá vô dụng này còn rất nhiều, chưa được khai thác.
Cho dù tính theo năm trăm Kim Tệ một khối, thì sẽ được bao nhiêu tiền? Nghĩ đến đây, Liễu Phong cảm thấy nước miếng của mình đều muốn chảy ra, triệt để trở nên ngu si.
Sau vô số tiếng kêu của Rốt Gơ, Liễu Phong mới rốt cục hoàn hồn, ném ra một câu một tuần sau lại đưa tới ba mươi khối Tôi Kim Thạch, lập tức ôm Tử Tinh Hạp năm nghìn Kim Tệ cùng Tú Nhơn bay về phía trang viên.
Có món tiền đầu tiên, Liễu Phong rốt cục sinh ra vô cùng tin tưởng vào tương lai của mình. Thập Nhị Cung, Giáo Đình và Bái Hỏa Giáo vì sao lại có địa vị cao như vậy trên đại lục? Cao thủ là một phần, tài lực hùng hậu cũng là điều tất yếu. Mà với cự lượng tài phú do Tôi Kim Thạch mang lại, cho dù là dùng tiền đập bể, Liễu Phong cũng tin rằng có thể xây dựng một thế lực thuộc về hắn!
Bảo trụ mạng nhỏ của mình, chấn hưng gia tộc Pha Lê, Liễu Phong tin tưởng tất cả những điều này đã không còn là mộng tưởng xa vời.