"Tiệm bánh ngọt của cậu ta tên là gì? Ở vị trí nào?" La Quân nghiến răng, quyết định lùi một bước, "Tôi sẽ gọi người chạy việc."
Gọi người chạy việc á?
Mấy ông lão neo đơn có tiền các người đúng là tùy hứng thật đấy.
Các ông bác bà thím ngồi cách cửa sổ khá xa nghe không rõ đoạn đối thoại giữa La Quân và Tần Hoài, tò mò vươn cổ ra ngóng: "Lão La nói cái gì thế? Sao tôi cứ có cảm giác lão đang nghiến răng nghiến lợi vậy."
"Tôi biết ngay lão chắc chắn đến kiếm chuyện mà!"
"Tiểu Tần sư phụ vẫn còn cười tươi đón khách kìa, Tiểu Tần sư phụ đúng là người tốt, chàng trai tốt!”
Ba phút sau, La Quân ngồi chậm rãi ăn sáng ở chiếc bàn nhỏ duy nhất còn trống, ông chấp nhận lời mời kết bạn WeChat của Tần Hoài, chuyển tiếp địa chỉ Tần Hoài gửi cho Trương Thục Mai, bảo bà tìm một người chạy việc có thể mua Tô Bính với tốc độ nhanh nhất rồi bay thẳng máy bay ship tới đây.
Trương Thục Mai kiến thức rộng rãi bắt đầu điềm tĩnh tìm người chạy việc, còn không quên hỏi dò xem La Quân có đồng ý thuê người chạy việc tạm thời ở thành phố gần Cô Tô bắt tàu cao tốc qua đó mua không, bà có một đứa cháu họ ở ngay sát Cô Tô, rất sẵn lòng kiếm món tiền này.
Bầu không khí dần trở nên căng thẳng.
Đội ngũ hóng hớt hùng hậu đang quyết tâm bảo vệ Tiểu Tần sư phụ tốt nhất thế giới không muốn làm khó Tần Hoài, nên mỗi người đều gọi 1-2 món ăn sáng nhưng cố tình để đó không ăn. Họ làm bộ làm tịch cầm đũa cầm thìa, cùng lắm là thỉnh thoảng nhấp một ngụm sữa đậu nành hoặc chè đậu xanh, ánh mắt từ đầu đến cuối không hề rời khỏi La Quân.
Đám nhân viên phục vụ hơi lờ mờ không hiểu tình hình trong quán bây giờ là thế nào, nhưng ai nấy đều bất giác trở nên rất căng thắng.
Con người ta khi căng thẳng luôn làm những trò kỳ quặc để che đậy sự bối rối của bản thân, ví dụ như cầm giẻ lau tủ giả vờ lau suốt 10 phút, cầm tờ danh sách nhìn đông ngó tây 10 phút mà chữ nào cũng không vào đầu, hoặc dứt khoát làm bộ đang làm việc nghiêm túc bằng cách đứng thẳng tắp ở góc tường suốt 10 phút.
Người trong bếp thì càng khỏi phải nói.
Mở tiệm nhiều năm, cảnh tượng hoành tráng nào cũng đã thấy, ngay cả cảnh mấy thanh niên bất hảo, dân giang hồ hay bọn lưu manh đang ăn tự dưng lao vào đánh nhau cũng từng chứng kiến tận mắt, Tần Tòng Văn vừa gói bánh bao vừa căng thẳng đấm đấm thắt lưng. Ông đang do dự không biết lát nữa lỡ bên ngoài đánh nhau thật thì mình nên anh dũng xông ra can ngăn, hay là khôn ngoan giữ mình.
Triệu Dung thì hơi lơ ngơ không rõ tình hình, bà có chút nghi ngờ không biết La Quân có phải đến kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm hay không mà phô trương thanh thế ghê thế, thành ra gói bánh bao cũng chẳng tập trung.
Tần Lạc ngồi trong góc tranh thủ từng giây từng phút lướt điện thoại.
Về phần Tần Hoài, hắn thực sự có chút căng thẳng.
Không phải hắn căng thẳng vì lo Nhiệm Vụ Phụ có hoàn thành được hay không, mà hắn chỉ đơn thuần lo La Quân uống Trần Bì Trà xong sẽ thẳng mặt mỉa mai, chê hắn là ếch ngồi đáy giếng đến cốc trà giải nhiệt cũng nấu không xong, tay nghề chỉ đến thế, vậy mà trước đó lại dám cứng họng cãi lại ông rằng Trần Bì Trà không phải nấu như thế.
Trước hôm nay, Tần Hoài chưa bao giờ lo lắng tình huống này sẽ xảy ra.
Nhưng sáng nay sau khi nghe lỏm được các ông bác ở bàn số 9 phổ cập chiến công hiển hách trước kia của La Quân cho Vương đại gia, Tần Hoài cảm thấy hai năm nay La Quân không ra khỏi cửa đúng là đã tu tâm dưỡng tính lắm rồi.
Hôm Ủy ban Dân cư tới nhà, sức chiến đấu của La Quân còn chưa băng một nửa lúc trước.
Giờ La Quân đã tái xuất giang hồ, thật khó mà đoán được tính sát thương của ông có quay lại thời kỳ đỉnh cao hay không.
La Quân vẫn đang bình thản ăn bánh bao.
Cách ăn uống của ông thoạt nhìn vô cùng kiểu cách, nói thế nào nhỉ, có người ăn như hổ đói, có người ăn chậm rãi từ tốn, lại có người ăn trông rất có mùi tiền.
La Quân chính là kiểu cuối cùng.
Ông ăn bánh bao mà toát ra cả khí chất "old money".
Thanh lịch, thực sự quá đỗi thanh lịch.
Đương nhiên cũng có thể đơn thuần là do tuổi cao răng yếu, nên tốc độ ăn mới chậm như vậy.
Nhưng nếu răng yếu mà vẫn khoái ăn Tô Bính...
Tần Hoài chỉ có thể nói là chịu, thật sự không thể đoán nổi.
Bữa sáng của La Quân kéo dài mãi đến tận 10 giờ.
Lúc cháu trai của Trương Thục Mai đã xuất phát rồi, La Quân mới bắt đầu từ tốn lau miệng, lướt điện thoại vài cái, ngậm một viên kẹo bạc hà, sau đó phóng ánh mắt về phía Tần Hoài bên cửa sổ.
"Tiểu Tần sư phụ, Trần Bì Trà đã nấu xong chưa?"
"Cháu nấu rồi ạ, cháu nấu đủ ba vị dựa theo công thức lần trước ông đưa, ngoài ra cháu còn làm thêm hai vị mới nữa, ông nếm thử hết nhé?"
La Quân gật gật đầu, Tần Hoài xoay người đi bưng Trần Bì Trà đã để nguội ra, Trương Thục Mai cũng bước tới cửa sổ để nhận lấy.
Đúng lúc này, Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh canh chuẩn thời gian bước vào nhà ăn.
Vừa bước vào nhà ăn, Trần Huệ Hồng đã cảm thán: "Hôm nay đông người thế!"
Khuất Tĩnh thì cởi mũ và kính râm ra, vẫn đeo khẩu trang, ánh mắt mang theo ý cười gật đầu với La Quân, cất tiếng chào: "Ông La, chào buổi sáng ạ."
"Chào buổi sáng." La Quân dùng lời lẽ cố chấp để khăng khăng cho rằng bây giờ vẫn là buổi sáng.
"Ông uống chưa?" Khuất Tĩnh đi thẳng tới ngồi xuống đối diện La Quân, Trần Huệ Hồng cũng ngồi xuống bên cạnh cô.
La Quân không trả lời ngay mà liếc nhìn Trần Huệ Hồng một cái, sau đó dời mắt đi, hất cằm ra hiệu về phía Trương Thục Mai, hai người lập tức hiểu ý.
Vẫn chưa uống, bắt kịp lúc rồi.
LVQ8371