Trương Thục Mai lấy một cái khay ăn, vững vàng bưng năm bát Trần Bì Trà nhỏ tới, tay bà vững đến mức dự sức đi làm phục vụ ở nhà hàng cao cấp luôn.
La Quân không uống ngay mà quay sang hỏi Khuất Tĩnh: "Sao cô tới đây thật à, bác sĩ đi làm rảnh rỗi thế cơ à?"
"Ông là khách hàng VIP của bệnh viện chúng tôi mà, vì sức khỏe của ông nên việc đặc biệt chạy tới đây một chuyến cũng là một phần công việc bình thường thôi." Khuất Tĩnh nói, đoạn lôi một tập tài liệu từ trong túi ra, "Đây là kết quả khám sức khỏe lần trước của ông, tuy đã khám xong rồi nhưng cháu vẫn khuyên ông nên cất công đến bệnh viện khám tổng quát một lần, thiết bị trong bệnh viện bao giờ cũng đầy đủ hơn."
"Đến việc ra ngoài uống trà giải nhiệt ông còn sẵn sàng đi, chắc ông cũng chẳng ngại cất công đến bệnh viện khám sức khỏe một chuyến đâu nhỉ?"
"Đừng hòng PUA tôi." La Quân ngày thường lướt mạng không ít, quả quyết từ chối.
Sau đó bưng cốc trà giải nhiệt trước mặt lên nhấp một ngựm cho thấm giọng.
"Đúng rồi, đây mới là hương vị của Trần Bì Trà chứ, đám thanh niên bây giờ căn bản đâu có biết nấu Trần Bì Trà." La Quân vô cùng hài lòng uống thêm ngụm nữa.
Tần Hoài mặt không cảm xúc nhìn La Quân uống hết ngụm này đến ngụm khác, mỗi bát nếm thử một ngụm.
Âm báo của trò chơi hoàn toàn không vang lên, Nhiệm Vụ Phụ vẫn chưa hoàn thành.
Dựa theo công thức của La Quân, vị của Trần Bì Trà làm ra quả thật rất ngon, chính ông cũng khen ngợi, nhưng đây căn bản không phải là hương vị mà ông thích uống.
Quả nhiên, trên đời này kiểu thực khách khó chiều nhất, ngoài trẻ con ra thì chính là người già.
La Quân một mặt không tiếc lời khen ngợi bát Trần Bì Trà làm từ công thức của mình ngon xuất sắc, một mặt thâm tâm lại cực kỳ thành thật quyết không hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ, đồng thời vẫn thong thả nhàn nhã buôn chuyện với Khuất Tĩnh.
Các ông bác bà thím ở sảnh ngoài thấy La Quân có vẻ không phải đến để kiếm chuyện, mà thực sự chỉ đơn thuần ra ngoài để chứng minh công thức của mình không có vấn đề gì, nên cũng không dán mắt vào ông như lúc nãy nữa.
Mọi người bắt đầu quay sang tám chuyện với nhau, bầu không khí cũng không còn căng như dây đàn nữa, cùng lắm chỉ cảm thán một câu lão La đúng là tuổi càng cao tính càng quái gở.
Tất nhiên là cũng chẳng có ai chịu rời đi.
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên lão La bước ra khỏi cửa sau 1 năm 8 tháng 13 ngày cơ mà, đương nhiên phải ngồi chễm chệ ở đây xem trọn vẹn diễn biến, xem đến tận lúc lão vác xác về nhà mới thôi.
Khuất Tĩnh vẫn đang cố gắng khuyên nhủ La Quân bớt bướng bỉnh đi, mau đến bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe tổng quát đi.
La Quân nốc cạn ngụm Trần Bì Trà cuối cùng, uống no cả bụng, mất kiên nhẫn nói: "Tôi đã chừng này tuổi rồi thì còn gì để khám nữa, nhỡ khám ra bệnh gì nan y cần phẫu thuật thì các người có dám mổ không?"
Sau đó La Quân chuyển mũi dùi sang Trần Huệ Hồng: "Trần Huệ Hồng, hôm nay cô đổi tính rồi à, bình thường không phải nói nhiều lắm sao? Lúc tới nhà tôi, cô còn chưa đến cửa, tôi ngồi trong nhà đã nghe thấy tiếng cô gọi điện thoại bên ngoài rồi. Ai không biết lại tưởng cô là Vương Hy Phượng, chưa thấy người đã nghe tiếng, sao hôm nay lại im re thế?"
"Hôm nay là ngày trọng đại ông ra khỏi nhà, tôi đang suy nghĩ xem nên viết status thế nào để đăng lên mạng khoe tin vui này đây." Trần Huệ Hồng đối đáp trôi chảy.
La Quân đặt bát xuống: "Nhạt nhẽo, về thôi, phim truyền hình còn chưa xem xong.”
Nói xong, ông chậm rãi đứng dậy, bướng bỉnh tự mình bước ra khỏi nhà ăn.
Trương Thục Mai đẩy xe lăn đi theo phía sau, từ xa nhìn lại, trông rất giống một cụ già đang tập phục hồi chức năng, cảnh tượng nhìn qua lại có chút cảm động.
Khuất Tĩnh xem giờ, đội mũ và đeo kính lên, nói với Trần Huệ Hồng: "Hồng tỷ, cũng muộn rồi, tôi phải về bệnh viện đây. Nếu chị rảnh thì giúp tôi khuyên nhủ ông La thêm nhé, làm phiền chị rồi."
Trần Huệ Hồng cười đáp: "Yên tâm, hôm nay chị rảnh, lát nữa chị sẽ sang nhà khuyên ông ấy."
Khuất Tĩnh bước đến cửa sổ chào tạm biệt Tần Hoài, thấy mẻ Điểm Tâm đầu tiên vừa ra lò, cô tiện tay mua mỗi loại một ít rồi xách túi Điểm Tâm rời đi với vẻ hài lòng.
Hóng hớt xong xuôi, các ông bác bà thím chuẩn bị làm việc chính cũng bắt đầu xếp hàng mua Điểm Tâm, mạnh tay tiêu một khoản ra trò.
Tần Hoài phát hiện hôm nay Điểm Tâm bán chạy hơn hẳn mọi ngày: ...
La Quân thế mà lại có năng khiếu "chốt đơn", thật không thể tin nổi.
Trần Huệ Hồng thấy Điểm Tâm còn lại không nhiều, liền bao trọn mang về Ủy ban Dân cư như mọi khi. Lấy cớ La Quân rốt cuộc cũng chịu ra khỏi nhà, với tư cách là đại diện Ủy ban Dân cư cần đến hỏi thăm tình hình, bà xách theo giỏ hoa quả đến tận nhà để dò la tin tức giúp Tần Hoài.
Hai mươi phút sau, Trần Huệ Hồng gọi điện thoại cho Tần Hoài.
"Tiểu Tần." Giọng của Trần Huệ Hồng rất bình thường, nhưng Tần Hoài lại nghe ra một tia bất thường trong đó.
"Tình hình hơi phức tạp đấy."
"Chị nghĩ, nếu bây giờ em rảnh thì qua phòng 1704 tòa A một chuyến đi, dì Trương bị cho ra ngoài rồi."
Tần Hoài hơi lơ ngơ chưa hiểu chuyện gì, nhưng Điểm Tâm dưới bếp quả thật không cần hắn phải trông chừng nữa, chỉ cần canh đúng giờ để lấy ra khỏi lồng hấp và lò nướng là được.
Tần Hoài giao phần việc còn lại cho Tần Tòng Văn, đóng gói hai bát Trần Bì Trà vốn định để chiều cho Tần Lạc uống vào ly, xách theo rồi đi thắng tới phòng 1704 tòa A.
Lúc Tần Hoài đến tòa A, bảo vệ dưới lầu còn tưởng Tiểu Tần sư phụ đích thân đi giao đồ ăn.
LVQ8371