Có thể thấy, cái tin La Quân khen Trần Bì Trà nức nở đã lan đến tận tai đội bảo vệ rồi.
Sau khi anh chàng giao đồ ăn Tiểu Tần sư phụ bấm chuông, người ra mở cửa là Trần Huệ Hồng.
La Quân đứng ngay sau lưng Trần Huệ Hồng, đánh giá Tần Hoài từ đầu đến chân một lượt: "Cậu có hệ thống à?"
Không phải chứ, nhân vật chính thời nay đều dễ lộ thân phận thế sao?
Làm gì có nhân vật chính nhà tử tế nào mà xung quanh lại có lắm người biết mình mang theo hệ thống thế cơ chứ.
Không đợi Tần Hoài lên tiếng, La Quân đã hơi hếch cằm lên vẻ kiêu ngạo, đắc ý nói: "Tôi là Tất Phương."
Đáp lại La Quân là sự im lặng của Tần Hoài.
La Quân: ?
La Quân quay ngoắt sang nhìn Trần Huệ Hồng: "Không phải cô bảo cậu ta đã đọc Sơn Hải Kinh rồi sao? Đến tôi mà cậu ta cũng không biết?!"
"Cháu đọc rồi, nhưng mới đọc được vài trang, chưa đọc tới đoạn Tất Phương." Tần Hoài lựa chọn phẩm chất quý giá nhất của nhân loại - sự thành thật - để trả lời, sau đó nhanh chóng chữa cháy.
"Nhưng cháu biết Tất Phương ạ, cháu từng xem trong phim tiên hiệp rồi, hình như là một con chim lớn màu đỏ rất đẹp."
La Quân có chút xúc động muốn phun lửa thiêu chết Tần Hoài.
La Quân hít sâu một hơi: "Thứ nhất, tôi màu xanh lam."
"Thứ hai, tôi là Thần điểu."
Chữ "Thần" được nhấn mạnh.
Nói xong, La Quân chăng thèm liếc Tần Hoài lấy một cái, tự đi đến bên ghế sofa ngồi xuống.
"Tự tìm chỗ ngồi đi."
Tần Hoài ngoan ngoãn dâng Trần Bì Trà lên, sau đó ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh Trần Huệ Hồng.
"Hồng tỷ, tình hình bây giờ là sao đây ạ?" Tần Hoài nhỏ giọng thì thầm.
"Em còn nhớ chị từng nói Tinh Quái trong trường hợp nào thì dễ nhận ra đồng loại nhất không?" Trần Huệ Hồng hỏi.
Trần Huệ Hồng nhìn về phía La Quân: "Ông ấy chính là trường hợp chị nói đấy."
Nói cách khác, La Quân hiện tại đang ở kiếp độ kiếp đầu tiên.
Ánh mắt Tần Hoài nhìn La Quân lập tức thay đổi, hắn nghĩ thầm thần thú nổi danh trong Sơn Hải Kinh đúng là khác bọt thật, tài cao gan lớn. Trần Huệ Hồng kiếp đầu tiên hóa thành hình dáng người trẻ tuổi, còn La Quân kiếp đầu tiên thế mà lại hóa thành một ông cụ 92 tuổi.
Bây giờ là xã hội hiện đại, khoa học kỹ thuật phát triển, trình độ văn minh cao, đóng vai ông cụ 92 tuổi thì khá an toàn. Chứ đặt vào thời đại kiếp đầu tiên của Trần Huệ Hồng, ông cụ 92 tuổi tuyệt đối là nhóm rủi ro cao.
La Quân vừa nhìn ánh mắt của Tần Hoài liền biết hắn nghĩ sai rồi, lập tức lên tiếng: "Sở thích của tôi không độc lạ đến thế đâu, 92 năm trước lúc bắt đầu độ kiếp tôi cũng mang dáng vẻ trẻ trung đấy."
Ánh mắt Tần Hoài lại thay đổi lần nữa.
Thời gian độ kiếp xấp xỉ nhau, Thảo Mộc Tinh Quái chỉ sống được 7 năm, giờ đã đầu thai đến kiếp thứ năm rồi. Còn Tất Phương kiếp đầu tiên này mãi vẫn chưa kết thúc, quả nhiên ở đâu cũng thế, thực lực vẫn là trên hết.
"Thì ra lúc ở kiếp đầu tiên, Tinh Quái cũng sẽ già đi theo thời gian sao." Tần Hoài cảm thán, kiến thức này Trần Huệ Hồng chưa từng nói cho hắn biết.
"Chị cũng vừa mới biết đây." Trần Huệ Hồng nói, "Thảo Mộc Tinh Quái bọn chị kiếp đầu tiên thường không sống được quá lâu, lấy đâu ra cơ hội mà già đi."
"Tinh Quái sẽ không già đi, chỉ có con người mới già đi." La Quân sửa lời, "Cũng chỉ có đám Thảo Mộc Tinh Quái các người mới mơ mơ hồ hồ đến mức độ kiếp thất bại rồi mà cũng chẳng hay biết."
"Từ khoảnh khắc tâm ma sinh ra, độ kiếp coi như đã thất bại. Thời gian bắt đầu trôi qua, thần lực bắt đầu tan biến, hoặc là chết vì tai nạn, hoặc là trở nên giống hệt con người rồi đần dần già chết. Thảo Mộc Tĩnh Quái các người trước khi đi độ kiếp thật sự không được dạy chút kiến thức thường thức nào sao, toàn nhắm mắt làm liều à?”
Trần Huệ Hồng quyết định tắt mic im lặng.
"Nhưng mà giống Bạch các người... ngoài cái trò không thể chết đói ra thì cũng chỉ có chút khả năng tương tác với cỏ cây, không cảm nhận được thần lực thất thoát cũng là chuyện bình thường." La Quân tiếp tục tung đòn công kích chủng tộc.
Trần Huệ Hồng lúc này mới nhận ra: "Bọn chị còn có khả năng tương tác với cỏ cây nữa cơ à."
La Quân: "... Chứ cô tưởng ngày nào cô cũng vác nước ra tưới cho cây kim tiền vào giữa trưa nắng, tưới liền mấy tháng trời mà cây vẫn không chết là nhờ cái gì?"
Trần Huệ Hồng lại tiếp tục ngộ ra: "Thảo nào kiếp thứ tư lúc đi học nông nghiệp chị thấy thuận lợi thế, kiếp này hồi nhỏ ở quê đi làm ruộng cũng hay được các cụ khen, thì ra là vậy."
La Quân nghiến răng, nốc mạnh một ngụm trà giải nhiệt để hạ hỏa.
Tần Hoài đã xem xong thông tin về Tất Phương mà hắn vừa tra cứu.
Tần Hoài còn lén lút liếc La Quân một cái.
Tất Phương, Hỏa Nha, loài chim báo hiệu hỏa hoạn, do Mộc Tinh hóa thành, vừa là Hỏa thần lại vừa là Mộc thần, chỉ đọc phần giới thiệu thôi đã thấy uy tín rồi.
Biết nói sao nhỉ, không hổ danh là Hỏa thần.
Tính khí của La Quân đúng là nóng nảy thật.
"Cái đó, cháu có thể hỏi một câu được không?" Tần Hoài yếu ớt giơ tay, "Ông La... La tiên sinh... Tất tiên..."
"Cứ gọi thẳng tôi là La Quân là được." La Quân ngắt lời.
"La Quân... tiên sinh." Tần Hoài cảm thấy dù đối phương có là Tinh Quái trong Sơn Hải Kinh đi chăng nữa, thì việc gọi thẳng tên một cụ ông 92 tuổi vẫn hơi kỳ cục, nên hắn chọn cách dung hòa, "Vậy ra ông đã biết Hồng tỷ là Bạch từ rất sớm rồi sao?"
Trần Huệ Hồng cũng ném cho La Quân một ánh mắt đầy tò mò.
"Chủng tộc thì không nhìn ra được." La Quân đáp, "Tinh Quái có vô vàn chủng loại, trừ một số rất ít cực kỳ đặc thù ra, thì phần lớn đều không thể nhận diện được."
LVQ8371