"Đặc biệt là Thảo Mộc Tỉnh Quái, mọc đầy rẫy khắp núi đồi, ai rảnh đâu mà đi soi xem cụ thể là loại gì."
"Nhưng ngay cái hôm người của Ủy ban Dân cư tới nhà lần đầu, tôi đã nhìn ra cô ta là một con ngốc đang ở kiếp cuối cùng rồi. Kiếp đầu tiên và kiếp cuối cùng là dễ nhận biết nhất, mấy kiếp ở giữa thì có thể không nhận ra, chứ hai kiếp này thì chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay."
"Cho nên ông cũng nhìn ra Hồng tỷ đã thức tỉnh rồi ạ?" Tần Hoài gặng hỏi.
"Đương nhiên, lúc nãy ở nhà ăn đông người quá nên tôi không nói thẳng thôi." La Quân cực kỳ đắc ý, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Hồng tỷ có kể với ông về hệ thống của cháu không?"
"Kể rồi." Nói đến chuyện này, La Quân lại không kìm được ném cho Tần Hoài một ánh mắt kỳ quái, "Cái trò hệ thống này, tôi sống ngần ấy năm thật sự là chưa từng nghe thấy bao giờ, quả đúng là thế giới bao la, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra.”
Trong lòng Tần Hoài thầm ném đá đám Tinh Quái Sơn Hải Kinh các người, thế mà lại dám kêu nam chính tiểu thuyết hệ thống bình thường như bọn này là kỳ quái.
Rốt cuộc ai mới kỳ quái hả?
Trong cái phòng này, một người là Bạch, một người là Tất Phương, một người là nam chính truyện hệ thống, chẳng ai có tư cách chê đối phương kỳ quái đâu nhé!
"Đã vậy thì cháu cũng xin mở lòng thẳng thắn luôn." Tần Hoài ngồi thẳng lưng ngay ngắn, ánh mắt kiên định, giọng điệu cũng trở nên trịnh trọng, "Bên cháu đang có một Nhiệm Vụ Phụ liên quan đến ông, phiền ông hợp tác một chút giúp cháu sớm ngày hoàn thành với ạ."
La Quân: ...?
Nói xong, Tần Hoài liền mở hệ thống trò chơi, nhấp vào Nhiệm Vụ Phụ, rồi đọc to nội dung nhiệm vụ lên một lượt.
Cái cảm giác thẳng thắn sòng phẳng này đúng là đã thật!
Nghe xong nội dung nhiệm vụ, La Quân suýt chút nữa tức điên đập bàn đứng dậy.
"Cái nhiệm vụ rách việc gì thế này!" La Quân giận dữ quát, "Nấu trà giải nhiệt thì cứ nấu trà giải nhiệt đi, lải nhải lắm thế làm gì!"
"Nghĩa là ông thực sự vô cùng bất mãn với cái phí đóng gói 4 tệ kia, đến mức phải lên án mạnh mẽ hành vi này ngay trong phần mô tả nhiệm vụ luôn sao?" Phóng viên Tần Hoài bắt đầu màn phỏng vấn tại hiện trường.
"Chứ còn gì nữa? Cốc trà giải nhiệt rách của hắn dựa vào cái gì mà dám thu phí đóng gói 4 tệ?! Đã ít lại còn dở tệ, thậm chí còn không chuẩn vị bằng trà cậu nấu. Cái thứ nước đó mà cũng có mặt mũi mang ra bán lấy tiền, tôi đánh giá 1 sao thì hắn block tôi luôn. Nếu không phải bây giờ tôi không phun được lửa thì tôi hận không thể thiêu sống hắn luôn cho rồi!" La Quân lên án kịch liệt ông chủ quán trà giải nhiệt.
"Vậy hương vị Trần Bì Trà mà ông thực sự muốn uống rốt cuộc là thế nào?" Tần Hoài hỏi, "Cháu đã nấu theo đúng công thức ông đưa rồi, nhưng Nhiệm Vụ Phụ hôm nay căn bản là chưa hoàn thành."
La Quân chìm vào im lặng.
Tần Hoài tràn trề kỳ vọng nhìn chằm chằm La Quân.
La Quân im lặng cúi đầu liếc nhìn điện thoại, chợt nhận ra cái điện thoại này trông đẹp thật đấy.
Tần Hoài vẫn kiên trì nhìn chằm chằm La Quân với ánh mắt đầy mong đợi, ánh mắt như muốn nói ông đường đường là Tất Phương, chắc không đến mức cố tình làm khó cháu chỉ vì một cái Nhiệm Vụ Phụ cỏn con này đâu nhỉ?
La Quân phát hiện cái điện thoại này đúng là đẹp thật, gu thẩm mỹ của ông đúng là quá đỉnh.
Trần Huệ Hồng chướng mắt quá không nhịn được bèn lên tiếng: "Ông La à, mọi người đều đã lật bài ngửa rồi, ông cũng đừng vì mấy chuyện vặt vãnh này mà cố tình làm khó Tiểu Tần nữa. Cậu ấy cày Nhiệm Vụ Phụ đâu có dễ dàng gì, như Bánh Bao Hoa Hòe của Tuệ Tuệ nhà tôi là do chính con bé cũng chẳng biết mình thích ăn vị gì. Nếu trong lòng ông có vị Trần Bì Trà nào ưng ý hơn thì cứ đưa công thức cho Tiểu Tần đi, ông còn không tin tay nghề của cậu ấy sao?"
La Quân hơi do dự, lầm bầm đầy vẻ không tình nguyện: "Đây là bí phương gia truyền đấy."
"Nể tình cậu có bản lĩnh gọi Trần Huệ Hồng thức tỉnh, tôi đành miễn cưỡng nói cho cậu biết vậy.”
"Trần Bì Trà thêm đường đỏ và muối chỉ là bản cơ bản thôi."
"Muốn ngon thì phải thêm cả táo đỏ, kỷ tử, mộc nhĩ trắng và hạt sen nữa."
Không nhịn nổi, thật sự là không thể nhịn nổi nữa.
Kể cả La Quân có là Tất Phương đi chăng nữa cũng không thể nhịn được.
Tần Hoài thừa nhận, La Quân quả thật rất sành ăn. Dù sao ông cũng là Tất Phương, sống ở nhân gian 92 năm, từng ăn sung mặc sướng, từng chứng kiến sự phồn hoa phú quý của thế gian thì cũng chắng có gì lạ.
Trình độ nấu trà giải nhiệt của nhà họ Tần bọn họ quả thật cũng còn non kém, lời tổ tiên dặn lại chưa ổn lắm.
Nhưng Trần Bì Trà mà thêm táo đỏ, kỷ tử, mộc nhĩ trắng với hạt sen thì thành cái quái gì vậy???
Mấy thứ này chẳng phải là nguyên liệu để nấu chè hạt sen táo đỏ sao?
Dù có là ông trời giáng phàm thì đây cũng chỉ là chè hạt sen táo đỏ bỏ thêm trần bì, chứ đào đâu ra Trần Bì Trà!
Lần này đến lượt Tần Hoài hít sâu một hơi.
Tần Hoài cố gắng kiểm soát nét mặt, nặn ra một nụ cười, dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể để hỏi: "Trước kia ông toàn uống... kiểu Trần Bì Trà như thế này ạ?"
La Quân mang vẻ hoài niệm đáp: "Cũng nhiều năm rồi tôi chưa được uống."
Chưa được uống là đúng rồi, có ai đời lại bưng lên một bát chè hạt sen mộc nhĩ trắng cho thêm trần bì, rồi bảo đây là Trần Bì Trà bao giờ đâu.
"Ông chắc chắn đây là Trần Bì Trà mà ông muốn uống chứ?" Tần Hoài hỏi lại lần nữa.
"Tin thì tin, không tin thì thôi." La Quân làm gì có tính kiên nhẫn mà trả lời một câu hỏi tới hai ba lần.
Được thôi!
LVQ8371