Tần Hoài gật đầu, đứng dậy: "Cháu về nấu cho ông ngay đây."
"Trong bếp có sẵn nguyên liệu đấy, mấy ngày nay Tiểu Trương ngày nào cũng chưng chè mộc nhĩ hạt sen." La Quân thản nhiên nói, "Mấy thứ còn lại cậu tự tìm đi, Tiểu Trương chẳng bao giờ giấu đồ đâu, không ở trong tủ bếp thì cũng ở trong tủ lạnh thôi."
La Quân đã nói vậy, Tần Hoài cũng đỡ tốn công chạy về nhà ăn một chuyến, liền chui luôn vào bếp tìm nguyên liệu.
Nguyên liệu rất dễ tìm, chẳng mấy chốc Tần Hoài đã gom đủ.
Trên bàn bếp thậm chí còn có sẵn một bát mộc nhĩ trắng đã được ngâm nở, tiết kiệm được khối thời gian.
Đầu hè uống canh trần bì, cuối hè ăn chè hạt sen. Bây giờ đã gần giữa tháng Tám, cho chủ nhà ăn chè hạt sen sớm, Trương Thục Mai không hổ danh là người giúp việc vàng mà cư dân Vân Trung Tiểu Khu ngày đêm ao tước, quả thật rất chu đáo.
Nguyên liệu đã đầy đủ, Tần Hoài cắt bỏ phần cuống vàng của mộc nhĩ trắng rồi xé thành từng miếng nhỏ, cho cùng với tất cả nguyên liệu khác vào nồi hầm, hẹn giờ rồi đổ nước vào hầm nhỏ lửa.
Thế là quá trình chế biến kết thúc.
Đúng vậy, làm chè hạt sen mộc nhĩ trắng chính là đơn giản như thế.
Với nguyên tắc "đã mất công tới rồi", Tần Hoài lại nghiên cứu thêm những nguyên liệu nấu ăn khác trong bếp.
So với đợt Trần Huệ Hồng kiểm tra đột xuất tủ lạnh hai ngày trước thì không có gì thay đổi mấy, vẫn không có rau củ, và các loại thịt thì vẫn đầy đủ.
Hắn còn tìm thấy bột mì đa dụng, bột nở, cùng với thịt lợn tươi rói vừa nhìn là biết mới mua sáng nay rất hợp để làm Bánh Nướng, và cả vừng nữa.
Thấy gì chưa, nguyên liệu làm Viên Mộng Thiêu Bính thế là đủ cả rồi.
Đằng nào cũng đang rảnh, chè hạt sen mộc nhĩ trắng thì vẫn đang hầm nhỏ lửa trong nồi, hắn cảm thấy đã thiên thời địa lợi nhân hòa như thế này, chi bằng hôm nay thử chinh phục món Hoàng Kim Khai Khẩu Tiếu trong truyền thuyết xem sao.
Chinh phục Hoàng Kim Khai Khẩu Tiếu ngay trong bếp nhà Tất Phương, nghĩ thôi đã thấy tràn trề động lực rồi.
Hắn ló nửa người ra khỏi bếp hỏi: "Ông La Quân này, Trần Bì Trà còn phải hầm khá lâu nữa mới xong. Cháu thấy nguyên liệu trong bếp nhà ông cũng khá đầy đủ, hay là cháu tiện tay làm luôn ít Bánh Nướng nhé?”
"Tùy cậu, còn nữa, lần sau cứ gọi tôi là La Quân! Gọi La Quân tiên sinh nghe cứ điệu đà kì cục sao ấy."
Hắn rụt người lại, bắt đầu nhào bột.
Theo như công thức trên mạng, Viên Mộng Thiêu Bính chính là Bánh Nướng rỗng ruột rắc vừng vừa mới ra lò nóng hổi thơm phức được cắt ra, kẹp thêm nhân thịt xào không cần dầu ở giữa.
Trong điều kiện bình thường, điểm nhấn của Viên Mộng Thiêu Bính phải nằm ở phần nhân thịt.
Nhân thịt ba phần mỡ bảy phần nạc, cho vào chảo xào cháy cạnh, chỉ thêm xì đầu, đường, muối, gừng - những loại gia vị cơ bản nhất, cốt là dùng nguyên liệu đơn giản nhất để tạo ra hương vị tỉnh tế nhất.
Nhưng Viên Mộng Thiêu Bính của hắn thì không thể làm theo kiểu bình thường được.
Hắn nhận thức vô cùng rõ ràng về tay nghề nấu nướng của mình.
Xào nhân thịt đối với hắn mà nói thì độ khó hơi bị cao quá rồi.
Bình thường hắn làm nhân bánh bao toàn là luộc, so với xào thì luộc rõ ràng đơn giản hơn nhiều, dễ căn chỉnh lửa hơn, và cũng khó bị "lật xe" hơn.
Cho nên Viên Mộng Thiêu Bính của hắn, điểm nhấn bắt buộc phải nằm ở vỏ bánh.
Nhân thịt có thể bình thường chẳng có gì đặc sắc, nhưng bản thân chiếc Bánh Nướng thì nhất định phải tỏa sáng rực rỡ.
Muốn dồn công sức vào Bánh Nướng thì cái bánh phải thật đặc biệt, vậy nên hắn quyết định dùng nước sôi nhào bột trước.
Nhào bột bằng nước sôi sẽ giúp bột dẻo dai và mềm xốp hơn, Bánh Nướng rỗng ruột cũng dễ đạt được độ giòn rụm bên ngoài, mềm mại bên trong, khi kẹp với thịt băm ăn sẽ càng thêm bắt vị.
Thịt băm không gánh nổi thì để Bánh Nướng gánh còng lưng vậy.
Phải công nhận, nhà to đúng là sướng thật, bếp rộng, lúc làm Điểm Tâm cảm giác vô cùng thoải mái.
Trong lúc chờ bột lên men, hắn thử xào một ít nhân thịt để nếm vị trước.
Đúng như hắn dự đoán, rất bình thường.
Để tránh việc nhân thịt quá đỗi bình thường, hắn đã đưa ra một quyết định đi ngược lại với tổ tông, đó là rắc thêm chút hạt tiêu vào.
Hắn cảm thấy vì thành tích ba năm cấp ba của Lạc Lạc, ngoài việc luyện tập làm Kê Thang Diện thì cũng đến lúc phải dành thời gian để rèn luyện thêm kỹ năng canh lửa rồi.
Kỹ năng canh lửa cấp sơ cấp đúng là hơi tệ thật.
Không chỉ xào nhân dở tệ, mà pha chế nước dùng cũng chẳng ra sao.
Mấy năm trước ngày nào cũng làm bánh bao, hắn đâu có thấy làm Điểm Tâm lại đòi hỏi kỹ năng canh lửa khắt khe đến vậy chứ.
Đợi bột ủ xong, hắn véo bột thành từng cục nhỏ, nặn thành những chiếc bánh tròn xoe xinh xắn, phết nước đường, rắc vừng lên rồi cho vào lò nướng.
Bên phía nồi hầm lúc này cũng hòm hòm rồi, hắn liếc nhìn trạng thái của chè hạt sen mộc nhĩ... à nhầm, Trần Bì Trà bên trong, liền đổ đường đỏ vào, đậy nắp lại hầm thêm 15 phút nữa.
Trong trường hợp bình thường, nấu chè hạt sen mộc nhĩ trắng là phải cho đường trắng.
Nhưng đây là Trần Bì Trà phiên bản bất bình thường, Trần Bì Trà cho thêm đường đỏ, hợp lý luôn.
Cả nồi hầm lẫn lò nướng đều đang hoạt động, hắn cũng không để chảo được nghỉ ngơi, chính thức bắt tay vào xào nhân thịt.
Sự náo nhiệt trong bếp đã thu hút sự chú ý của Trần Huệ Hồng và La Quân ở bên ngoài.
La Quân bỏ luôn cả cái ghế sofa êm ái không thèm ngồi, vác ghế ra đặt mông ngồi ngay trước cửa bếp, chằm chằm nhìn hắn nấu nướng.
Hắn luôn có cảm giác như bị gai đâm sau lưng: ...
Hiện tại hắn thật lòng cảm thấy Trương Thục Mai đúng là người giúp việc cấp huy chương vàng.
LVQ8371