"A, vâng vâng.
Nhút nhát, khép kín, yếu đuối, nhạy cảm.
Tám chữ này thì có chữ nào liên quan đến La Quân đâu chứ?
Kẻ nào tung ra cái tin đồn thất thiệt này vậy?
Nghe hóng chuyện xong, Tần Hoài vừa rút điện thoại ra định gọi cho Khuất Tĩnh thì đã thấy cô bước ra từ thang máy và tiến về phía mình.
Khuất Tĩnh rảo bước tiến tới, nét mặt đầy vẻ áy náy: "Tiểu Tần sư phụ, thật ngại quá. Lúc sắp giao ca thì lại có bệnh nhân đến nên tôi qua muộn mất hai mươi phút. Tình hình La tiên sinh bây giờ sao rồi? Cảm xúc vẫn ổn định chứ? Bắt đầu làm vật lý trị liệu chưa?”
Không đợi Tần Hoài trả lời, La Quân - người đã chán ngấy cái phòng khám này và chỉ muốn về nhà xem tivi - lớn giọng gắt: "Không làm, không làm, mấy cái hạng mục lằng nhằng kia tôi không làm đâu. Cậu cứ chọn cho tôi cái nào tốn ít thời gian nhất ấy, nhanh lên, tốc chiến tốc thắng!"
"Tình hình hiện tại là vậy đấy." Tần Hoài mỉm cười nói.
Khuất Tĩnh định đẩy cửa bước vào, nhưng vừa mới ló đầu vào đã bị La Quân đuổi ra ngoài.
"Hai người các người cứ ở ngoài đó đi. Ê, cái quái gì đây, cậu không định giật điện tôi đấy chứ?!"
"La tiên sinh, miếng dán điện cực có thể giảm đau hiệu quả, ông không cần phải lo đâu. Cháu và Tiểu Tần sư phụ đang đứng ngay ngoài cửa, sẽ không có chuyện gì đâu." Bác sĩ Khuất lớn giọng trấn an.
Sau đó, Khuất Tĩnh quay người lại, vẻ mặt thoải mái trò chuyện với Tần Hoài: "Không ngờ La tiên sinh lại thực sự chịu làm vật lý trị liệu đấy. Tôi còn tưởng ngay khoảnh khắc bước ra khỏi thang máy, ông ấy sẽ quay đầu đi thẳng xuống bãi đỗ xe tầng hầm để về nhà luôn cơ."
Tần Hoài cảm thấy Khuất Tĩnh vẫn rất hiểu La Quân. Nếu không phải vì nhiệm vụ, chắc giờ này La Quân đã về đến nhà rồi.
"Bác sĩ Khuất, hôm nay mấy giờ cô tan làm?" Tần Hoài quyết định hỏi han công việc trước rồi mới mở rộng chủ đề.
"Hôm nay tôi tan làm rất sớm, ba giờ chiều là xong rồi. Cường độ công việc của bác sĩ ở bệnh viện chúng tôi không lớn lắm, nhất là khoa Nội Thần kinh. Chuyên môn chính của tôi là bệnh Alzheimer, bình thường cơ bản không phải làm phẫu thuật nên cũng ít khi phải tăng ca. Chắc chắn là không vất vả bằng Tiểu Tần sư phụ rồi." Khuất Tĩnh cười nói, "Tôi nghe Hồng tỷ kể, mỗi sáng bốn giờ cậu đã phải đến nhà ăn làm việc, mười hai giờ trưa mới được nghỉ, buổi chiều lại còn phải nghiên cứu làm Điểm Tâm nữa, bận rộn hơn tôi nhiều."
Tần Hoài không ngờ Khuất Tĩnh lại chủ động nhắc tới Điểm Tâm, mắt hắn sáng lên: "Thực ra cũng bình thường thôi, thời gian làm việc thực tế không dài đến vậy đâu."
"Bình thường bác sĩ Khuất có đặc biệt thích ăn món Điểm Tâm nào không? Nếu có thì cứ nói cho tôi biết, bình thường tôi sẽ làm nhiều thêm một chút. Lúc nào rảnh, cô cũng có thể ghé qua ủng hộ việc buôn bán của nhà ăn chúng tôi mà."
Khuất Tĩnh cười cười: "Thú thật với cậu, tôi từng lén tới ủng hộ rồi đấy."
"Lần trước sau khi đến nhà khám sức khỏe cho La tiên sinh, tôi có ghé nhà ăn mua rất nhiều Điểm Tâm. Có vài món tôi cực kỳ thích, chẳng hạn như Định Thắng Cao, Bánh Tổ Mỡ Lợn, Xảo Quả, Bánh Đường Trắng. Ăn xong tôi lại ghé nhà ăn lần nữa để mua thêm."
"Lúc đó hình như Tiểu Tần sư phụ đang bận rộn trong bếp nên chắc không để ý thấy tôi. Nhân viên phục vụ của nhà ăn nói với tôi là Trịnh sư phụ đã về Cô Tô rồi. Mấy món Điểm Tâm tôi mua lần trước đều không còn, mà khả năng cao là sau này cũng sẽ không bán nữa."
"Suốt thời gian qua tôi đã tìm rất nhiều tiệm bán Điểm Tâm, nhưng đều không mua được món nào ngon cả. "
Tần Hoài cảm giác hắn đại khái đã nắm được khẩu vị của Khuất Tĩnh rồi.
Cô không hề nhắc đến hai món Điểm Tâm át chủ bài là Tô Bính và Bánh Trung Thu Thịt Tươi, mà lại đặc biệt nhấn mạnh Bánh Tổ Mỡ Lợn và Bánh Đường Trắng.
Bác sĩ Khuất, thì ra là thích ăn mấy món Điểm Tâm có vị ngọt và dẻo mềm.
Đã moi được những thông tin mấu chốt, cuộc trò chuyện tiếp theo diễn ra vô cùng nhẹ nhàng và vui vẻ.
"Không ngờ bác sĩ Khuất lại thích Điểm Tâm có khẩu vị như vậy." Tần Hoài cảm thán, "Tôi còn tưởng cô sẽ thích... mấy món có vị thanh đạm như Bánh Thanh Minh không nhân cơ đấy."
"Cậu thấy tôi giống cái kiểu người ngày ba bữa đều ăn salad rau củ, gặm cỏ lắm sao?" Khuất Tĩnh trêu đùa, "Không chỉ một người nói với tôi như vậy đâu. Ngay cả đồng nghiệp cũng thường xuyên trêu tôi là suốt ngày đeo khẩu trang không nhìn rõ biểu cảm, trông có vẻ cực kỳ lạnh lùng."
"Thế thì không đến mức đâu." Tần Hoài lắc đầu, "Chỉ nhìn thái độ của cô với La tiên sinh là đủ biết tính cô rất tốt rồi."
"Tôi bảo hai người nói chuyện với nhau chứ không bảo hai người nói xấu tôi. Cái cửa này đóng chưa chặt, tôi nghe thấy hết đấy!" Tiếng rống giận dữ của La Quân từ trong phòng trị liệu vọng ra.
"Tôi chỉ là có chút kiên nhẫn với người già và trẻ nhỏ mà thôi." Khuất Tĩnh nói, "Bệnh nhân của tôi đa số đều là người già, tiếp xúc nhiều cũng sẽ hiểu rõ họ hơn. Hiện tại thế giới thay đổi quá nhanh, rất nhiều người già không theo kịp, sẽ cảm thấy hoang mang, cảm thấy cô độc, cảm thấy bị thời đại bỏ rơi."
"Đó là bọn họ, tôi mới không như vậy đâu!” La Quân còn hùa theo tán gẫu.
"Tôi nhớ Hồng tỷ từng nói với Tiểu Tần sư phụ rồi, tôi là học sinh được chị ấy tài trợ."
"Đúng." Tần Hoài gật đầu, "Có nhắc qua, Hồng tỷ nói sau khi cô đi làm còn đề nghị trả lại số tiền tài trợ lúc trước cho chị ấy, chị ấy không nhận, bảo cô cứ giống như chị ấy, đi quyên góp tài trợ là được."
LVQ8371