Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4820 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49
hi sinh
logo

“Giữ vững hàng ngũ!” thầy Hosokawa ra lệnh lúc đoàn quân Xích Quỷ xông đến.

Trường Nhị Thiên Nhất Lưu đóng ngay tại đỉnh một ngọn đồi, và lẽ dĩ nhiên các võ sư không muốn đám học trò của mình vì sợ hãi mà để mất lợi thế này ngay khi trận chiến còn chưa bắt đầu. Càng lúc đám võ sĩ khát máu lại càng đến gần hơn, dễ dàng quét qua tầng tầng lớp lớp binh lính ở phía trước.

Trong chiếc mũ và mặt nạ bảo vệ, Jack cảm thấy vô cùng khó chịu, nó thở gấp và mạnh. Tim nó đập thình thịch qua lớp áo giáp. Dù đã luyện tập suốt ba năm trời, chiến thắng vô số trận chiến tay đôi, trải qua không biết bao nhiêu thử thách, nhưng chưa lần nào nó thấy kinh khiếp đến dường này.

Jack ước gì cha vẫn còn ở bên cạnh. Sinh thời ông luôn giữ được bình tĩnh kể cả trong cơn bão hung hăng nhất. Chính sự mạnh mẽ và tự tin cao độ của ông đã đem lại cho Jack, cũng như thủy thủ đoàn niềm tin khi tất cả tưởng chừng như đã hết. Giờ nó chỉ có một mình giữa chốn sa trường, chuẩn bị phải đối mặt với một binh đoàn chết chóc, hi sinh tính mạng vì lãnh chúa chốn quê người. Liệu nó có gì để bám víu?

Bất chợt có thứ gì đó chuyển động trong không trung, Jack nhìn lên và thấy ngay một mũi tên đang lao về phía nó. Jack muốn tránh nhưng nỗi sợ hãi đã chôn chặt chân nó trong lòng đất, có lẽ chỉ còn biết đứng đó chờ thứ vũ khí sắc nhọn đâm thẳng vào đầu mà thôi.

Đúng vào khoảnh khắc cuối cùng, một bàn tay vươn đến giật phắt mũi tên đang lao xuống.

Thầy Kyuzo ném cho Jack một cái nhìn khinh rẻ. “Ta bỏ công ra huấn luyện không phải để cậu chết ngay phút đầu tiên ra trận đâu nhé, cậu ngoại quốc!” ông ta rít lên. “Đúng là nỗi ô uế cho thanh danh của trường mà!”

Những lời sỉ vả này ngay lập tức khiến Jack sục sôi lửa giận. Không còn cóng chân nữa, nó vươn thẳng người nhìn vào mắt vị võ sư Thể Thuật, tay lăm lăm lưỡi kiếm trong tư thế sẵn sàng.

“Tốt, ít ra cũng phải được thế này chứ,” thầy Kyuzo làu bàu khi thấy cái nhìn phẫn nộ trong mắt Jack.

Bất chợt nó nhận ra vừa rồi thật ra thầy Kyuzo hạch họe cũng chỉ nhằm thôi thúc tinh thần chiến đấu của nó mà thôi.

“NHỊ THIÊN NHẤT LƯU VẠN TUẾ!” thầy Masamoto hô to, vung kiếm thúc ngựa lao vào giữa quân thù.

Các võ sinh và võ sư khác của trường cũng hô hào lấy tinh thần rồi ùa xuống sườn dốc cản quân Xích Quỷ. Hai bên đánh giáp lá cà, dùng gươm đao giáo mác để chiến đấu. Trước mặt Jack là một rừng quân địch mặc giáp đỏ, kị binh có, bộ binh có. Một xác lính bộ binh ngã ngay dưới chân Jack, máu tuôn ra từ vòm miệng, ngực hoàn toàn bị xuyên thủng bới cây đinh ba chết chóc.

Ngay trước mặt Jack là một tên Xích Quỷ, hắn rút kích ra khỏi xác chết rồi bắt đầu tiếp cận, phóng đinh ba vào thẳng bụng nó. May nhờ có những bài tập Thể Thuật nên Jack nhanh nhẹn tránh ngay được, nhưng tay kị binh thu vũ khí về quá nhanh khiến nó không kịp chụp lấy. Võ sĩ nọ lại tiếp tục tấn công. Jack nhảy sang một bên, vung kiếm định chặt đầu ông ta xuống. Thế nhưng người này dễ dàng thụp xuống né tránh rồi húc mạnh vai phản kích khiến Jack văng cả ra sau, vấp vào xác chết ban nãy ngã lăn ra đất.

Tay Xích Quỷ nhanh chóng phóng đến đứng ngay cạnh, máu của các nạn nhân trước bắn lên vẫn chảy xuống từng giọt xung quanh bộ áo giáp của hắn ta. Người này đeo một cái mũ sắt có hai sừng nhọn, cùng mặt nạ bảo hộ có hàm răng cưa rất đáng sợ. Thứ duy nhất lộ ra ngoài chỉ là đôi mắt dã man khát máu. Hắn vung đinh ba chuẩn bị xuyên Jack xuống đất.

Một chiếc bổng gỗ từ đâu xuất hiện vừa kịp gạt phần đầu đinh ba sang vũng lầy bên cạnh. Yamato nhảy lên phía trước đá mạnh vào người tên Xích Quỷ khiến hắn loạng choạng lùi ra sau rơi luôn cây đinh ba xuống. Rất nhanh, tay võ sĩ lại rút kiếm xông thẳng về phía Yamato, không ngờ trước một mũi tên đang lao về phía minh. Phát bắn của Akiko đã xuyên thủng áo giáp của hắn ta.

Nhưng một mũi tên không đủ để hạ một tay chiến binh hùng mạnh đến vậy. Tên Xích Quỷ rên rỉ bẻ gãy thân tên rồi lại tiếp tục tiến công. Yamato chạm mặt tên võ sĩ, Akiko nhanh chóng chuẩn bị lại cung tên, Jack đứng dậy tái tham gia cuộc chiến.

Với kinh nghiệm trận mạc dày dạn, tay Xích Quỷ dễ dàng đánh bật cả hai đứa. Những nhát xả kiếm của hắn ta uy lực đến độ làm tay Jack rung lên sau mỗi lần va chạm. Akiko tiếp tục bắn ra một mũi tên, nhưng tay võ sĩ đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng đưa kiếm chặt đứt mũi tên ra làm hai đoạn ngay trên không trung. Yamato quá kinh hãi trước hành động này nên ăn trọn một cú đá nằm gục xuống đất. Jack xả kiếm xuống đầu hắn ta nhưng cũng dễ dàng bị hắn đỡ đòn rồi gạt phắt sang một bên. Tên Xích Quỷ cúi xuống nhặt lại cây đinh ba của mình, giơ cao chuẩn bị kết liễu Yamato.

Mũi kiếm bất ngờ xuyên thủng lồng ngực tên võ sĩ. Hắn loạng choạng, ọc ra một bãi máu, sau đó đổ gục xuống, tắt thở.

“Đừng dây vào mấy tên sừng vàng,” thầy Hosokawa khuyên. “Chúng là thành phần chủ lực đấy.”

Nói đoạn ông trở về chiến đấu bên cạnh thầy Masamoto, người lúc này cũng đã nhảy xuống ngựa, gây rất nhiều thiệt hại cho quân Xích Quỷ bằng tuyệt kĩ sử dụng song kiếm. Riêng cô Yosa vẫn ngồi trên lưng tuấn mã, di chuyển dọc ngang chiến trường bắn tỉa quân địch bằng khả năng cung thuật đáng nể của mình. Ngay bên phải Jack, thầy Kyuzo cùng một lúc đấu với hai tên Xích Quỷ. Bằng những đòn thế tay không lợi hại, ông dễ dàng tước vũ khí cả hai tên rồi xiên tên này vào vũ khí của tên kia. Xa hơn một chút là màn trình diễn Thế Đao như chim sắt vồ mồi của cô Nakamura, mái tóc trắng như tuyết tung bay theo từng cú ra đòn làm lộ rõ khuôn mặt u buồn cùng những giọt nước mắt thương nhớ con trai. Đứng cách cô một đoạn là thân hình lực lưỡng của thầy Kano, vị võ sư Bổng Thuật liên tục khua bổng, quân địch ngã xuống như ngả rạ quanh chân ông. Giữa chốn hỗn mang đẫm máu này chỉ có duy nhất một khoảng lặng, và chính là vòng tròn xác người xung quanh thầy Yamada. Jack quan sát một tên Xích Quỷ xông đến chỗ vị thiền sư đang đứng rồi đột nhiên khuỵu gối tại chỗ. Chiêu khí công thứ hai phóng đến ngay sau đấy không cho hắn ta cơ hội sống sót nào.

Jack cũng nhận thấy Yori đang chạy lăng xăng khắp cả bãi chiến trường, như người đang quẫn trí. Tuy cậu bé vẫn giơ cao kiếm trên tay nhưng chẳng có ai thèm đếm xỉa. Thân hình quá nhỏ bé của cậu ta khiến ai cũng có cảm giác Yori hoàn toàn vô hại. Một tay Xích Quỷ va vào cậu bé, hắn quay lại nhìn rồi bật cười sằng sặc. Có điều nụ cười của hắn không tồn tại được lâu, chỉ vài giây sau đã bị cô Yosa bắn xuyên một mũi tên vào cổ họng.

Ngoài lính bộ binh, những kị binh Xích Quỷ cũng cưỡi ngựa quấy phá khắp nơi. Đúng lúc họ chạy qua thì Yori vô tình cản ngay trước mặt, có vẻ khó thoát cảnh bị vó ngựa giày thân. Jack hét to cảnh báo, nhưng tiếng ồn quá to, Yori chẳng nghe thấy gì. Nó bèn phóng ngay đến dùng vai húc bạn mình ra vừa kịp thoát chết.

Jack kéo Yori đứng trở dậy. “Tớ đã bảo là phải ở gần nhau rồi mà.”

Yori ngoan ngoãn gật đầu. “Nhưng chẳng ai thèm đánh với tớ cả.”

“Bộ cậu muốn lắm sao!?” Jack thốt lên.

“Không, tất nhiên là không rồi,” Yori mỉm cười với nó.

Rồi đột nhiên trừng mắt sợ hãi. “Cẩn thận đằng sau!”

Jack quay lại thì thấy một tay Xích Quỷ đang xông về phía chúng. Vừa nãy vội cứu Yori nên Jack đã để rơi thanh kiếm xuống bùn, chỉ còn đoản kiếm wakizashi trong tay, nó vội vã đưa tay xuống lấy dù biết khó mà kịp nữa. Tay võ sĩ đã sẵn sàng cho nó đầu lìa khỏi cổ.

“YAH!”

Mắt tên lính Xích Quỷ trợn ngược rồi ngã dập mặt xuống bùn.

Yori vừa nhe răng cười vừa thở hồng hộc vì tốn sức cho đòn khí công.

“Đấy, cậu lợi hại thế này bảo sao chẳng ai dám đánh!” Jack vui vẻ nói rồi cúi xuống nhặt thanh trường kiếm lên trước khi lại có kẻ khác đến tấn công.

“Hắn ta chỉ mới bất tỉnh thôi,” Yori đáp rồi đạp lên lưng tay võ sĩ một cái. Hắn yếu ớt rên la.

“Jack ơi!” Akiko - lúc này đang ở cùng Yamato - thất thanh gọi Jack và Yori chạy đến chỗ mình.

Hai đứa nhanh chóng phóng đến. Emi bị thương nằm trên đất, một mũi tên xuyên thủng qua đùi. Mặt cô bé tái nhợt, máu không ngừng ùa qua tất và bộ quần hakama.

“Bằng mọi giá phải bảo vệ tính mạng cho Emi,” Akiko vừa nói vừa giương cao dây cung.

Thế là cả bọn lập tức tạo thành một vòng tròn phòng hộ xung quanh cô con gái của Lãnh chúa Takatomi, cố cản bước đường tiến quân của bọn Xích Quỷ. Nhưng quân địch quá đông, có thể nói đại quân của Lãnh chúa Kamakura đã hoàn toàn đánh bại binh sĩ trung thành với Satoshi.

Trận chiến giờ đây chỉ còn là một cuộc thảm sát.

Bị bao vây bởi đám đông lính Xích Quỷ, cô Nakamura vẫn ngoan cường chiến đấu, tạo thành một cơn lốc nhỏ màu trắng giữa biển người đỏ tươi. Thế rồi đột nhiên không còn chút tăm hơi nào nữa, cô đã bị nuốt chửng bởi bọn quỷ dữ.

Một võ sĩ mang cờ hiệu vàng hớt hải chạy đến.

“TOÀN QUÂN RÚT VỀ THÀNH!” người đưa tin la lớn.

Chỉ vài giây sau, anh ta cũng bỏ mạng bởi nhát chém của tay Xích Quỷ phía sau, máu tươi bắn ra xối xả cả ngọn cờ sachimono.

“Rút lui!” thầy Masamoto ra lệnh rồi cùng thầy Hosokawa, thầy Kyuzo và cô Yosa mở đường máu thoát ra khỏi đám quân giáp đỏ đang bao vây.

“Cứ để tớ lại đi,” Emi rên rỉ, cô bé đã không còn đứng nổi nữa. “Cố mà giữ lấy mạng mình.”

“Không được,” Jack đáp ngay. “Võ sinh Nhị Thiên Nhất Lưu sẽ mãi ở bên nhau.”

Nói đoạn nó tra gươm vào vỏ khoác vai Emi dìu cô bé đứng dậy. Cô con gái lãnh chúa suýt nữa ngất đi vì đau.

“Mình đi thôi!” Akiko vừa hối thúc vừa bắn ra vài ngọn tên.

Thế là năm đứa bọn chúng tiến thẳng về thành, phía sau có vài nghìn quân sĩ ở lại làm hậu quân cản địch. Nhưng bọn Jack không thể đi nhanh, một phần vì Emi đang bị thương, phần khác vì địa hình quá lầy lội. Bọn Xích Quỷ liên tục tràn lên, đe dọa dữ dội khả năng thoát được đến cổng chính.

“Kiểu này chắc hỏng mất,” Yamato thất thần nhìn lính Xích Quỷ vượt qua lính cản đường xông về phía chúng. Cậu bé vội vàng đỡ tay bên kia của Emi rồi cùng với Jack cõng cô bé lên, hi vọng có thể tăng tốc hơn một chút.

Anh Taro vốn đã rút đến cầu vượt, nhưng thấy bọn chúng vẫn mắc kẹt nên lại cầm cả hai kiếm xông ra giúp đỡ.

“Cứ đi trước đi,” Taro lên tiếng. “Anh sẽ cố cản đường bọn chúng.”

Chàng trai vẫn đứng vững bất chấp hàng người áo đỏ áp sát. Cặp trường đoản nhị kiếm bay lượn liên tục trong không khí hạ gục bất kì tên nào lọt vào tầm. Nhưng quân chi viện của địch cũng đã đến rất gần, và anh Taro sẽ gặp nguy hiểm cực kì lớn nếu năm đứa bọn chúng không kịp lùi đến cầu.

“Anh ấy cần người giúp đỡ,” Yori nói rồi chạy luôn ra phía Taro.

“Đừng, Yori!” Jack hét lên, nhưng đã muộn mất rồi.

Yori đứng ngay cạnh Taro, dùng khí công cản bước quân địch. Nhờ có hai người cản đường mà Jack, Emi, Yamato và Akiko mới băng qua được cầu.

“Rút thôi! Anh Taro! Yori!” Jack hét to.

Hai người bèn quay đầu chạy.

Nhưng đã quá mệt mỏi và kiệt sức sau trận chiến vừa rồi, đôi chân nhỏ bé của Yori không đủ sức chạy nhanh nữa.

Quân địch đã tiến rất gần.

Cậu bé lại vấp ngã xuống đất.

Thấy vậy anh Taro dừng ngay lại, rút kiếm thủ thế.

“Anh ấy đang nghĩ cái gì trong đầu vậy?” Yamato hoảng hồn.

“Hi sinh thân mình cứu mạng Yori...” Akiko không kìm được dòng nước mắt lăn dài trên má.

Taro chọn một đồi cao làm nơi chiến đấu cuối cùng.

Hết tên Xích Quỷ này đến tên Xích Quỷ khác ngã gục, một mình chàng trai cản bước biển quân thù áo đỏ. Nhưng rồi một tay Xích Quỷ sừng vàng xuất hiện vung trường kích đâm Taro. Trúng đòn, anh choáng váng nhưng vẫn kiên cường vung kiếm, thậm chí còn hạ được thêm vài tên nữa, trước khi bị tên võ sĩ chủ lực kia vung Đại Thái Đao nodachi chém mạnh. Anh Taro khuỵu ngay gối xuống. Không chút thương xót, hắn chặt bay đầu chàng trai trẻ. Đám Xích Quỷ giẫm đạp cả lên xác anh mà tiếp tục tiến về phía lâu đài.

Jack trừng trừng nhìn vị trí anh trai Saburo ngã xuống, sững sờ trước mất mát quá đỗi đột ngột và tang thương.

Thế nhưng Yori vẫn chưa về đến nơi, mặc dù đã cố hết sức cắm đầu chạy.

“NHANH LÊN!” Jack gào thét.

Chỉ nghĩ đến việc đứa bạn đã ba lần sát cánh với mình sắp bị giết hại dã man thôi nó đã thấy không chịu nổi rồi.

Đột nhiên cánh cổng lớn của khu ngoại thành khép dần lại.

“Khoan đã!” Jack van xin những người lính canh. “Yori vẫn còn ở ngoài đó mà.”

“Chúng tôi chỉ thừa lệnh thôi,” người gác cổng gầm lại.

Lúc đó người Yori đã mềm nhũn ra, chẳng còn hột sức sau khi phải tung hàng loạt đòn khí công vừa rồi.

Nhưng cánh cổng đã ở rất gần rồi.

Jack vẫn cố động viên bạn mình.

Thế rồi qua khe cửa hẹp, nó thấy Yori ngã gục xuống thành cầu.

Một rừng người áo đỏ sẵn sàng ăn tươi nuốt sống cậu bé.

Cánh cửa chính đóng sầm lại ngay trước mắt Jack.

“Khôôông!” Jack vừa khóc thét vừa đấm thùm thụp vào cổng thành.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang