
Jack gạt đám lính canh ra mà phóng như bay lên khu tường phòng hộ bên trên. Nó thấy trên này có khoảng vài trăm binh sĩ đang bắn súng hỏa mai, phóng tên và ném đá xuống kẻ địch. Bên dưới, rải rác đâu đó vẫn có những nhóm võ sĩ trung thành với ngài Satoshi đang anh dũng chiến đâu, nhưng quân đội của Lãnh chúa Kamakura vẫn lầm lũi tiến bước, chuẩn bị các thứ máy móc công thành, cùng những khẩu đại bác pháo kích.
Ngay dưới cửa thành là biển Xích Quỷ đang tìm cách phá cổng. Tuy chiếc cầu đã được kéo lên nhưng bọn chúng đã bắt đầu lấp con hào bên dưới bằng xác người chết chất đống ngày một cao dần.
Jack điên cuồng nhìn quanh, nó chẳng thấy Yori đâu cả, xác cậu bé có lẽ đã bị đổ vào cùng với những người khác mất rồi.
“Đi thôi, Jack,” Akiko đặt tay lên vai nó nói. “Thầy Masamoto đã hạ lệnh trở về doanh trại chấn chỉnh lại đội ngũ.”
“Tại sao lại đóng cửa cơ chứ?” Jack vẫn điên cuồng đấm tay xuống bờ tường.
“Lúc đó quân địch sắp ùa vào thành mà.”
“Nhưng Yori đã chạy đến cầu rồi còn gì nữa!”
Jack lắc đầu quầy quậy, rồi không chịu nổi nữa, nó bật khóc nức nở, “Tớ đã hứa sẽ bảo vệ cho cậu ấy, vậy mà...”
“Cậu đã thực hiện lời hứa của mình,” Akiko vừa nói vừa kéo Jack ra khỏi khu tường phòng hộ. “Nhưng chính Yori đã quyết định quay lại giúp Taro. Cậu ấy đã hi sinh để cứu lấy tất cả chúng ta.”
Lúc về đến doanh trại, Jack không khỏi thất kinh khi nhận ra không đến nửa số võ sinh của trường còn sống sót. Đó là còn chưa kể rất nhiều người bị thương, số khác thẫn thờ, ánh mắt như kẻ mất hồn. Tổn thất lần này là quá lớn. Không chỉ cô Nakamura tử trận, mà thầy Yamada và thầy Kano cũng không thấy đâu. Jack nhìn quanh tìm Emi. Chân cô bé đã được băng bó cẩn thận, Cho cũng ở ngay cạnh chăm sóc.
“Kai đâu rồi?” Jack lên tiếng hỏi dù thực tâm không muốn biết câu trả lời.
Cho chỉ lắc đầu rồi lau nước mắt.
“Jack,” Emi cố ngồi dậy chào nó. “Cảm ơn cậu đã cứu mạng tớ.”
“Cứ xem như là tớ tạ lỗi vì đã gây nguy hiểm đến nhà cậu năm ngoái đi,” Jack đáp.
Emi nở một nụ cười ấm áp với nó. “Chuyện đó xí xóa nhé.”
“Ta cũng vậy,” một giọng nói vang lên từ phía sau.
Jack quay lại, thấy Lãnh chúa Takatomi, tay ông vẫn đang phải kẹp gạc, hai bên có vệ sĩ theo hầu.
“Jack, cảm ơn cậu, cũng như những người khác đã xả thân cứu con gái ta an toàn trở về. Ta cũng rất lấy làm tiếc về sự hi sinh của Taro và Yori,” ông vừa nói vừa cúi đầu tỏ lòng tôn kính. “Đến khi trận chiến này kết thúc, mong cậu lại cùng đến lâu đài dùng trà. Ta sẽ cho người tổ chức tiệc vinh danh và tưởng nhớ lòng dũng cảm của họ.”
“Được vậy thì hân hạnh quá,” Jack cúi đầu thi lễ. Sau đó Lãnh chúa Takatomi sai vệ sĩ đỡ Emi rồi hai người cũng rời đi. Jack phải cố lắm mới kìm được cái mỉm cười chua chát của mình; chắc chỉ có ông lãnh chúa này là còn đủ khả năng nghĩ đến tiệc trà trong cái bối cảnh tồi tệ này thôi.
“Hỡi các võ sĩ của ta,” thầy Masamoto cất tiếng, giọng ông tuy mệt mỏi nhưng vẫn rất mạnh mẽ. “Dù đã phải gánh chịu những tổn thất vô cùng nặng nề, nhưng tinh thần Nhị Thiên Nhất Lưu là không gì có thể tàn phá được.”
Vết sẹo trên khuôn mặt ông đỏ bừng lên với dòng cảm xúc bên trong.
“Ta đánh giá cao tinh thần chiến đấu ngoan cường, lòng dũng cảm đương đầu hiểm nguy, và lòng trung thành sẵn sàng hi sinh thân mình để cứu lấy đồng đội. Những hành động anh hùng đó sẽ luôn là hòn đá tảng, giữ cho tinh thần của trường chúng ta mãi mãi bất diệt. Hãy nhớ lời thầy Yamada từng nói, chỉ có đoàn kết như một khối thống nhất mới duy trì được sức mạnh.”
Jack, Akiko và Yamato đưa mắt nhìn nhau. Dù vẫn chưa sao nguôi được cái chết của Yori, nhưng chúng biết chỉ có dựa vào nhau, ba đứa mới có cơ hội sống sót mà thôi.
“Trong lúc này, Hội Đồng Chấp Chính đang họp bàn tìm cách phản kích. Từ giờ đến lúc có tin tức mới, các trò hãy tập trung nghỉ ngơi. Chúng ta cần phải có sức mới đối phó được các trận chiến quyết liệt trước mắt. Nhị Thiên Nhất Lưu vạn tuế!”
Tất cả võ sinh hô to hưởng ứng. Nhưng bây giờ chúng đã chẳng còn lại được bao nhiêu người nên âm thanh ấy phát ra thật trống rỗng, văng vẳng mãi trong các bức tường. Nói xong thầy Masamoto cùng các võ sinh còn lại bước ra sân hướng về phía tháp trung tâm. Jack cùng Yamato và Akiko trở về doanh trại.
Nằm vào góc của mình, Jack cố ngủ một chút. Nhưng những rung động của những đợt pháo kích vọng về từ xa cho thấy bên ngoài trận chiến vẫn đang tiếp diễn. Và nhất là cái đệm trống giữa nó và Yamato càng thêm nhắc nhở đến nỗi đau khôn nguôi rằng Yori đã không còn ở đây với chúng nữa.
Jack thử hướng dòng suy nghĩ sang chuyện cũ, nhưng chỉ một lúc là hình ảnh Yori lại xuất hiện. Đúng lúc sắp ngủ được, nó lại nhìn thấy con hạc giấy nhỏ lọt ra khỏi túi của Yori. Thế là Jack lại với tay sang kéo ra. Cầm con hạc giấy trong tay, nó nhớ lại lần tỉ thí với tay kiếm tu hành kiêu căng Sasaki Bishamon. Lúc đó Yori đã trao cho Jack con hạc giấy thứ một nghìn, cũng như dùng điều ước của mình để cầu an toàn cho nó. Nghĩ bụng có khi con hạc này cũng sẽ mang đến may mắn cho mình như vậy, Jack bèn cất nó vào chiếc túi bên cạnh con búp bên Daruma đã được Yori cứu ra từ trong đống lửa.
Nó biết mình sẽ vĩnh viễn không quên được người bạn thân thương ấy.