
Một tiếng nổ cực mạnh làm Jack bật ngay dậy.
Yamato đã đi đâu mất, cả Akiko cũng vậy.
Nó vội chạy ra sân. Toàn thể học viên đang chạy lên khu phòng tuyến nội thành. Nhảy lên hai bước một, Jack thấy Akiko và Yamato đang ở đó. Mặt trời đã lơ lửng trên không, chiếu thứ ánh nắng đỏ thẫm. Dưới ánh sáng mờ ảo buổi sớm, bình nguyên Tennoji nhung nhúc quân sĩ của Lãnh chúa Kamakura, đại bác và dụng cụ công thành của họ vẫn liên tục quấy phá không ngừng.
“Quân của Kamakura đã vượt qua con hào ngoại thành rồi,” Yamato giải thích, “Bây giờ họ đang chuẩn bị chất thuốc súng vào thùng để hạ nốt chỗ tường phòng ngự.”
Yamato vừa dứt lời, lại thêm một loạt tiếng nổ dữ dội chấn động cả bờ tường kiên cố. Khói bụi bốc lên nghi ngút từ chỗ tường sập xuống, quân Xích Quỷ len lỏi chui vào trong.
“Vậy là mọi chuyện đã kết thúc?” Jack lên tiếng hỏi.
“Chưa hẳn. Bọn chúng vẫn cần phải tìm đường vào trong khu nội thành nữa,” Akiko đáp. “Nên nhớ là xưa nay chưa ai hạ được pháo đài Osaka cả.”
Bọn chúng tiếp tục quan sát đoàn quân của Lãnh chúa Kamakura từ từ bị triệt tiêu sinh khí. Những trận chiến giáp lá cà liên tục nổ ra giữa võ sĩ hai bên hòng giành giật từng tấc đất một. Quân Xích Quỷ hạ quyết tâm tấn công vào nội thành, nhưng họ gặp không ít trở ngại khi đường vào trong cứ hẹp dần. Thế trận giằng co khiến quân địch thiệt hại ngày một nhiều hơn.
Đến lúc mặt trời xuống núi thì quân của Lãnh chúa Kamakura không nhích thêm được nữa.
“Nhìn kìa! Thành cháy mất rồi!” Cho vừa hô hoán vừa chỉ tay vào góc tường nội thành phía tây.
“Nhưng quân Xích Quỷ còn chưa lọt vào đến đó cơ mà,” Yamato thất thần nói. “Không lẽ bên trong có nội gián?”
“Dễ thường là bọn ninja hơn,” Akiko đính chính rồi nhìn đưa mắt nhìn Jack.
Ngọn lửa bùng lên từ khu vực nhà bếp tạo thành một bãi cháy tỏa sắc cam giữa bầu trời đang chìm dần vào đêm tối. Được gió đưa đi, lửa càng phát tán nhanh chóng, gây ra hỗn loạn nghiêm trọng trong lòng quân đội Satoshi. Lãnh chúa Kamakura lập tức lợi dụng thời cơ xua quân tiến lên vượt qua lớp phòng ngự tiến vào khu sân trong nội thành.
Bức tường ngay bên phải Jack trúng pháo kích vỡ ra, đá bay tung tóe. Các võ sinh khác cũng vội vàng cúi sát mặt đất khi hàng loạt các quả đại bác khác bắn thủng một mảng tường to xung quanh. Jack kéo Akiko và Yamato đứng dậy chạy xuống sân. Các võ sĩ trẻ bắt đầu sợ hãi và hốt hoảng la hét. Thầy Masamoto và các võ sư khác vội vàng chạy ra sân tìm cách trấn an.
“Tất cả rút vào tháp trung tâm!” thầy Masamoto hô to.
Các võ sinh vội vàng chạy vào doanh trại thu gom vật dụng rồi chạy theo hướng dẫn của thầy. Họ chạy vội qua sân đến phòng tuyến cuối cùng. Jack quay lại phía sau thì thấy bọn Xích Quỷ đã đánh đến tận chỗ lính canh đầu vườn. Mọi người vượt qua con đường lát đá, Jack biết tháp trung tâm không còn cách bao xa nữa. Nhưng quân địch cũng đang tiến rất gần. Và rất nhanh.
“Cố lên!” Jack hối thúc khi thấy Cho lọt lại phía sau.
Tên Xích Quỷ sừng cong màu vàng đã vượt qua được những người lính cuối cùng, thanh Đại Thái Đao Nodachi của hắn chém một nhát bay hẳn ba bốn người.
Con đường hẹp lại dần, các võ sinh đã gần đến sân nội điện. Thầy Masamoto ở lại ngay cửa đảm bảo an toàn cho chúng.
Jack đánh liều quay lại nhìn thêm một lần nữa. Lúc này tên Xích Quỷ sừng vàng nọ đã chuyển sang dùng trường kích, chuẩn bị phóng nó về phía những võ sĩ trẻ đang chạy trốn.
“Cẩn thận!” Jack hét lên cảnh bảo Cho.
Nhưng mũi kích đã xé gió bay về phía cô bé.
Đúng vào lúc quyết định, Yamato kịp bay người đẩy Cho ra khỏi quỹ đạo bay.
Nhưng bản thân cậu bé lại ăn trọn mũi kích gục ngay xuống sân.
Tên Xích Quỷ gầm lên khoái trá, hắn lôi đại đao trở ra, sẵn sàng kết liễu Yamato bất cứ lúc nào.
Jack vội vàng quay lại chỗ bạn vừa ngã xuống.
Yamato gượng bò về phía tháp, thanh truờng kích vẫn cắm sâu một bên giáp.
Jack rút cả hai kiếm xông thẳng vào kẻ thù.
Tên Xích Quỷ đã chuẩn bị sẵn từ truớc. Đúng lúc Jack chém truờng kiếm xuống, hắn phất nguợc đại đao lên. Jack may mắn tránh đuợc tầm sát thương lợi hại của món vũ khí này bằng một cú gạt với thanh đoản đao đúng vào giây cuối cùng. Nhưng lại không giữ đuợc cây truờng kiếm khi trúng phải một đòn đập tay của tên sừng vàng. Hắn nhanh chóng vung tay bịt bao sắt đấm vào mặt Jack. Nếu không nhờ có mặt nạ bảo vệ, có lẽ nó đã bỏ mạng rồi. Miếng menpo lập tức nứt ra, mũ trùm đầu bật tung đập cả vào tuờng.
Hoàn toàn bất động, Jack biết thanh đại đao trên tay kẻ địch có thể xuyên cổ họng mình bất cứ lúc nào. Nhưng lạ thay, tên Xích Quỷ chỉ đứng đó trừng trừng nhìn nó.
“Một võ sĩ ngoại quốc!” hắn thất thần khi thấy mái tóc vàng và cặp mắt xanh của Jack.
Một mũi tên xé gió bay đúng vào khu vực giữa mũ và mặt nạ bảo hộ của tên Xích Quỷ. Hắn loạng choạng lùi ra sau, máu tuôn xối xả khỏi hốc mắt.
“Đừng bao giờ chần chừ,” Jack vừa nói vừa cầm thanh katana của mình lên.
Nhưng tên võ sĩ vẫn chưa chết.
Hắn điên cuồng la hét xông về phía nó. Thêm một mũi tên nữa cắm phập vào ngực tên này, Akiko đứng ngay cạnh cô Yosa ở phía cổng. Vậy mà hắn vẫn không ngừng bước. Jack liên tục tránh né những đòn chém xả điên loạn của tên Xích Quỷ, đúng lúc này,thầy Masamoto đã đến ngay bên cạnh.
“Đi đi!” ông ra lệnh rồi vung kiếm tấn công tên võ sĩ hung hãn như con bò mộng kia.
Jack chạy ngay đến chỗ Yamato, kéo cây kích ra, dìu cậu bé đứng dậy tiến về phía cổng. Ngay phía sau họ là hàng trăm tên Xích Quỷ khác đang dồn dập tiến công. Akiko và cô Yosa bắn hết mũi tên này đến mũi tên khác, cố làm giảm tốc độ áp sát của binh đoàn đỏ.
Thầy Masamoto dùng một chiêu Thu Diệp Thức tước bỏ vũ khí trên tay tên sừng vàng rồi đâm đoản kiếm vào bụng khiến hắn kêu gào đau đớn, ngã khuỵu gối xuống sân.
“Nhát chém này là dành cho con trai ta!” thầy Masamoto tuyên bố.
Nói đoạn ông vung trường kiếm chém bay đầu tên Xích Quỷ sừng vàng. Thủ cấp của hắn bắn lên không trung, đập vào tường văng long lóc trên đường.
“Còn đây là cho Taro!”
Những người lính canh chỉ chờ thầy Masamoto trở vào trong sân cũng lập tức đóng sập cửa cản bước bọn Xích Quỷ phía sau. Chúng liên tục đập phá nhưng lớp phòng hộ khá chắc chắn. Ít nhất là cho đến thời điểm này.
Jack đặt Yamato nằm xuống đất. Akiko quỳ gối ngay bên cạnh, khuôn mặt lộ rõ vẻ âu lo.
“Tớ không sao,” Yamato thều thào. “Vết thương không đến nỗi sâu lắm.”
Akiko nhẹ nhàng xoay cậu bé sang một bên để kiểm tra vết đâm.
“Nó sao rồi?” thầy Masamoto đứng ngay cạnh cất tiếng hỏi.
“Cậu ấy mất khá nhiều máu, nhưng may mà lớp giáp đã cản bớt sức sát thương rồi.”
“Con đứng dậy được không?” thầy Masamoto hỏi con trai.
Yamato gật đầu.
“Tốt,” ông tiếp tục “Giúp ta đưa nó vào tháp băng bó vết thương nhé.”
Đến tận lúc này rồi mà cách dạy con có phần quá khắt khe của thầy Masamoto vẫn ngăn ông không thể hiện tình thương cho Yamato, điều duy nhất cậu bé hằng mong muốn. Jack hiểu thầy không muốn tỏ ra yếu ớt trước mặt các võ sinh của mình. Nhưng chẳng có lấy một câu ghi nhận hành động dũng cảm ra tay cứu giúp Cho thì thật quá bất công đối với Yamato.
Jack và Akiko bèn kẹp hai bên dìu Yamato qua sân.
“Cảm ơn... đã cứu... tớ,” Yamato rên rỉ giữa cơn đau. “Tớ nợ cậu đến hai cái mạng rồi.”
“Bọn mình phải cảm ơn Akiko mới đúng,” Jack đáp. “Nếu không nhờ có tài thiện xạ của cậu ấy thì cả hai đứa mình đã bỏ xác ngoài kia rồi,”
“Phát đó trật lất mà,” Akiko lên tiếng.
“Cậu có giỡn không vậy?” Jack hỏi ngay. “Phát đó trúng ngay vào mắt trái của hắn còn gì nữa!”
“Nhưng tớ nhắm mắt phải cơ.”
Thế là cả ba đứa cùng bật cười.
“Thôi nào,” Yamato rên rỉ. “Chọc cười đau lắm đó.”
Bên trong tòa tháp, lính canh chạy như con thoi mang theo đạn hỏa mai và thuốc súng cho quân sĩ trên tường phòng hộ. Ba đứa leo thang lên tầng hai. Lãnh chúa Takatomi cũng đang ở đó, ra lệnh cho các viên tướng lĩnh vẫn còn sống sót. Ông ngay lập tức bước đến khi thấy con trai kiếm sĩ trung thành của mình bị thương.
“Đưa Yamato đến phòng riêng của ta, rồi bảo thầy lang ở đó chữa trị ngay cho cậu ấy nhé.”
Thế là cả bọn lại leo lên tầng sáu, tiếng pháo nổ đì đùng mỗi lúc một rõ ràng hơn. Nhìn qua cánh cửa sổ hiếm hoi trên tầng bốn, Jack lờ mờ thấy được cảnh tượng bên ngoài. Quân sĩ của Lãnh chúa Kamakura bao vây khắp nơi, tra tên tẩm dầu lửa bắn vào tường thành. Tuy nhiên, lực lượng phòng thủ cũng cầm cự khá tốt với súng và đạn khá dồi dào.
Lên đến tầng năm, Yamato bất ngờ dừng lại.
“Cậu vẫn ổn chứ?” Jack lo lắng.
Yamato chỉ gật đầu rồi thì thầm, “Nhìn kìa! Cửa phòng Cha Bobadillo vẫn mở.”
Jack đưa mắt nhìn qua dãy hành lang, đúng là có thể dễ dàng nhận ra bức tường bằng gỗ trong thư vòng vị tu sĩ, ánh đèn dầu lờ mờ hắt ra ngoài.
“Đây là cơ hội ngàn năm có một đó,” Yamato liếc nhìn Jack đầy ẩn ý.
“Nhưng còn cậu thì sao?”
“Đã có Akiko ở đây rồi mà,” Yamato vừa nói vừa gạt tay Jack ra khỏi vai. “Cứ lo tìm cuốn hải đồ của cha cậu đi.”