
Jack nhẹ nhàng tiếp cận thư phòng của Cha Bobadillo. Bất chấp cảnh chiến trận hỗn loạn bên ngoài, khu vực hành lang này vẫn vắng vẻ một cách lạ thường. Hầu hết lính canh đều đã được huy động tham gia chiến trận. Jack đứng cạnh cửa nghiêng đầu nhìn vào trong, rồi ngay lập tức rút về.
Cha Bobadillo vẫn đang ở trong phòng.
Nhưng ông ta quay lưng về phía cửa.
Jack bèn đánh liều nhìn lần nữa. Vị tu sĩ đang đóng gói tư trang của mình vào một cái giỏ. Ông ta bước đến chỗ hốc tường đựng sách kéo vài quyển ra khỏi kệ rồi mở ngăn bí mật bên trong ra.
Suýt chút nữa Jack đã bật ra thành tiếng. Nhất định đây là chỗ ông ta cất giữ cuốn hải đồ.
Thế nhưng Cha Bobadillo chỉ lấy ra vài món trang sức và tiền bạc bỏ vào giỏ. Xong xuôi ông ta vác luôn vào phòng thờ.
Jack vừa định đuổi theo thì Cha Bobadillo đột nhiên đứng sững lại như bỏ quên vật gì đó. Ông ta quay lưng đứng ngẫm nghĩ trước bức tượng Thánh Ignatius.
Chắc không phải ông ta muốn mang theo cái đó chứ, Jack thầm nghĩ.
Thế nhưng vị tu sĩ quay lại kéo nó ra khỏi tường thật. Ông ta đặt nó sang một góc rồi rờ tay vào góc tường gỗ phát ra tiếng “kịch” nhẹ.
Thì ra đằng sau bức tranh đó còn có ngăn bí mật.
Cha Bobadillo với tay vào trong, móc ra cuốn hải đồ vẫn đang được bọc kín bởi lớp giấy dầu.
Cảm xúc trào dâng khi lại được nhìn thấy bảo vật của cha khiến Jack không kìm nổi cơn giận dữ.
“Thì ra đúng là ông!” Jack bước vào phòng tuốt kiếm ra khỏi vỏ. “Ông đã thuê người lấy cắp hải đồ! Thuê người sát hại cha tôi!”
Cha Bobadillo quay phắt lại, vẻ mặt thoáng bất ngờ của ông ta nhanh chóng được thay bằng cái nhìn khinh khỉnh.
“Ta chẳng lấy cắp cái gì cả,” ông ta đáp, dường như chẳng mấy quan tâm đến thứ vũ khí Jack đang cầm trên tay. “Mà chỉ là lấy lại thứ chính đáng thuộc về mình thôi.”
Nói đoạn ông ta bình tĩnh ngồi vào chiếc ghế của mình nhìn thẳng vào mắt Jack.
“Hải đồ này vốn là tài sản của Bồ Đào Nha,” ông ta vừa nói vừa đặt hải đồ lên bàn. “Trước khi cha cậu dùng thủ đoạn bỉ ổi đánh cắp, nó vốn là tài sản của một hoa tiêu người Bồ. Cha cậu không chỉ là một tên dị giáo Tin Lành, mà còn là một thằng ăn cắp rẻ tiền nữa.”
“Dối trá!” Jack hét lên, thanh kiếm trong tay run lên bần bật vì giận dữ trước lời cáo buộc trắng trợn.
“Thế chẳng lẽ cậu chưa bao giờ thắc mắc tại sao cha của mình, một người Anh, lại nắm giữ trong tay nguồn tri thức vĩ đại về biển cả như vậy sao?” vị tu sĩ dòng Tên đặt tay lên đùi nói.
Jack cứng họng, nó không biết làm sao để trả lời cho câu hỏi này.
“Để tôi nói cho cậu tường tận. Cha cậu vốn là một tay cướp biển. Cuốn hải đồ này là một trong những chiến lợi phẩm của ông ta. Giết ông ta không phải là sát nhân, mà là thi hành công đạo, trả lại chính nghĩa cho quốc gia của mình. Hơn nữa đã dám dong buồm đến xứ Nhật này thì chết dưới lưỡi dao ninja cũng hoàn toàn xứng đáng thôi.”
Đầu óc Jack thật sự rối bời. Có thể đây chỉ là những lời dối trá, nhưng cũng để lại không ít dấu hỏi trong đầu Jack. Cha của nó chưa bao giờ kể tường tận về việc tại sao cuốn hải đồ lại nằm trong tay ông, mà chỉ nói đã phải đánh đổi tính mạng và một phần cơ thể thôi. Jack vẫn nghĩ, ý của cha nó là về một cuộc hải trình, chứ không phải một phi vụ cướp bóc. Vả lại từ khi nó biết nhận thức thì vật này đã nằm trong tay ông ấy, nhất định nó phải là sở hữu của ông ấy.
Nhưng đồng thời Jack cũng biết bản hải đồ chứa đựng lượng thông tin quá nhiều để một đời người đi biển có thể một mình ghi chép. Trong đó còn một phần nói về vùng biển Thái Bình Dương nơi cha của nó chưa bao giờ dong thuyền tới nữa. Càng suy nghĩ lại càng có nhiều câu hỏi được đặt ra.
“Thế giờ cậu định làm gì tôi đây hả chàng samurai trẻ tuổi? Xả tôi ra làm hai khúc à?” Cha Bobadillo nói mỉa, xem chừng rất thích thú với diễn biến đấu tranh nội tâm trên khuôn mặt Jack.
Khi thấy nó hạ kiếm xuống, ông ta lại càng cười độc địa.
“Xem nào, có nên tố cáo cậu tội phản nghịch không nhỉ? Công tố - mưu đồ giết người. Kết luận - có tội. Án phạt - tử hình.”
Nói đoạn ông ta đứng thẳng dậy, tay cầm sẵn khẩu súng lục dạng bánh xe quay.
Nhắm thẳng vào tim Jack.
“Dù là võ sĩ hay gì đi nữa cũng chẳng thể nào tránh được đạn đâu nhỉ.”