
Đột nhiên, từ hướng đông xuất hiện một cảnh tượng thật kinh khủng.
Một đoàn quân vận áo giáp đỏ tiến ra như thể xé nát cả bầu trời làm rỉ máu tươi vậy. Những người này từ cờ hiệu cho đến áo, mũ, mặt nạ che mặt, cả yên cương cũng toàn một màu đỏ tươi. Thì ra do lo ngại tình hình diễn biến có phần bất lợi cho mình, Lãnh chúa Kamakura đã quyết định triệu tập quân dự bị, con át chủ bài của ông ta.
“Xích Quỷ vùng Ii,” Taro thất thần, mặt cắt không còn giọt máu.
Jack quay sang chờ đợi anh giải thích thêm, nhưng chỉ nhìn ngoại hình khủng khiếp của đoàn quân này thôi cũng đủ làm nó hãi hùng rồi.
“Xích Quỷ là đội binh tàn bạo, dã man, khát máu nhất Nhật Bản. Một khi đã ra trận thì họ nhất định sẽ tàn sát đến tận người cuối cùng.”
Ngay khi vừa xuất hiện, đoàn quân dự bị của Lãnh chúa Kamakura lập tức tiến công chớp nhoáng, đi đến đâu làm cỏ hết đến đấy. Như thể một cơn lũ tràn qua bờ đê vỡ nát, toàn bộ đội quân trắng đen của quân đội Satoshi dễ dàng bị binh đoàn đỏ nuốt chửng.
Cục diện đã hoàn toàn xoay chuyển, tưởng chừng các thánh thần cũng theo về bên phía địch, cơn mưa nặng hạt chợt tắt hẳn, những đợt pháo kích và hỏa mai lại rền vang trên bãi chiến trường.
“Các võ sĩ của trường Nhị Thiên Nhất Lưu!” thầy Masamoto tiến lên phía trước hô vang. “Chuẩn bị chiến đấu!”
Đám võ sinh vừa nhìn nhau kinh hãi vừa tuốt gươm của mình ra. Jack đưa tay nắm chặt chuôi kiếm, nó chần chừ chưa dám rút thanh katana, như thể điều đó sẽ làm tất cả những khổ luyện mà nó đã từng học được tan thành mây khói vậy. Bất chợt một bàn tay đặt lên vai nó, Jack quay lại thì thấy Yamato đứng ngay phía sau, chiếc bổng cắm vững trên mặt đất.
“Năm năm trước tớ đã mất đi một người anh,” Yamato vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt Jack. “Bây giờ tớ không muốn lại phải chịu cảnh đó một lần nữa đâu.”
Lời tuyên bố này của cậu bé đã chạm đến tận đáy lòng Jack. Nó lập tức ôm chầm lấy Yamato.
“Trước khi đặt chân đến Nhật Bản, tớ chưa từng có một đứa em trai,” Jack bắt đầu nói sau khi đã thả Yamato ra. “Nhưng bây giờ tớ sẵn sàng chết để bảo vệ mạng sống của cậu.”
“Mong rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra,” Akiko lên tiếng.
Cô bé đứng ngay bên cạnh, cung tên đã sẵn sàng, trên tay cầm sẵn ba mũi tên. Không chút chần chừ, Jack và Yamato lập tức nắm chặt thân hai chiếc đang chìa ra.
“Chỉ có đoàn kết, chiến đấu như một thể thống nhất, chúng ta mới thật sự mạnh mẽ,” Akiko lặp lại lời thầy Yamada.
Khoảng khắc đó khiến Jack cảm thấy dường như ba đứa là thiên hạ vô địch, sợi dây liên kết này sẽ không bao giờ lìa ra được. Yamato buông tay trước, nhưng Jack vẫn chần chừ. Nó biết đây rất có thể sẽ là lần cuối cùng chúng còn được gặp nhau. Nhìn thẳng vào mắt Akiko, Jack thấy mối quan hệ này gần gũi hơn bao giờ hết, nhất là khi cô bé đã tiết lộ bí mật lớn nhất cho nó biết.
“Mãi mãi bên nhau,” cô bé mỉm cười thì thầm với nó.
“Mãi mãi bên nhau,” Jack lặp lại, trân trọng từng từ một.
Bị kéo áo, Jack bèn nhìn xuống và thấy Yori, mắt cậu bé đỏ như máu, hai hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi.
“Jack ơi, tớ sợ quá,” Yori nức nở. “Vẫn biết làm một samurai phải sẵn sàng hi sinh, nhưng chúng ta còn quá trẻ để chết mà.”
Jack cố tìm cách an ủi cậu bạn, nhưng hiện giờ trong đầu chỉ nghĩ ra được lời mẹ trước đây vẫn nói mà thôi. “Ở đâu có bạn bè, ở đó còn hi vọng.”
Giữa chốn chiến trường mà nói những lời này thì thật yếu ớt và kém thuyết phục. Nói thẳng ra, chính bản thân Jack cũng sợ hãi chẳng kém gì ai. Đoàn quân Xích Quỷ đã đến rất gần, để lại cả một biển máu to tướng ở phía sau. Yori lại càng run rẩy co giật dữ dội hơn. Quá hoảng loạn, cậu bé vứt luôn kiếm định tìm cách chạy trốn.
“Yori!” thầy Yamada chậm rãi bước đến. “Con vẫn chưa giải được câu đố của thầy sao?”
Yori nhìn mặt vị thiền sư chớp mắt lia lịa, quá bất ngờ trước câu hỏi có phần không hợp với hoàn cảnh này.
“Bản mặt thật mà chúng ta sở hữu trước cả khi bố mẹ sinh ra là gì?”
“Con xin lỗi, con không biết gì hết,” Yori lắc đầu lia lịa.
“Nhưng con đang đeo nó đấy thôi,” thầy Yamada cười hiền từ với cậu học trò cưng của mình. “Khi buộc phải đối mặt với cái chết, bộ mặt thật của một võ sĩ sẽ hiện ra rất rõ. Thầy nhìn thấy ở con sự can đảm, sức mạnh, cũng như lòng trung thành. Với những tố chất võ sĩ đạo đó, con sẽ sống sót qua trận chiến này, như đã sống sót qua trận tập kích vào trường chúng ta vậy. Nghe nói con đã luyện thành khí thuật rồi phải không?”
Yori khẽ gật đầu.
“Vậy thì con phải hiểu ý câu một cơn gió thoảng cũng có thể làm rung chuyển cả đại dương của thầy chứ.”
Nói đoạn ông rũ áo bước đi tiếp tục động viên các học trò khác trước thời khắc quyết định.
Yori cúi xuống nhặt lại kiếm, một luồng sức mạnh chảy tràn trong huyết quản.