Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4767 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
trận tennoji
logo

Dù đã trải qua quãng thời gian dài khổ luyện nhưng các võ sinh vẫn không khỏi hãi hùng trước cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Hàng ngàn hàng vạn võ sĩ tràn ngập khắp cả hai bên cánh đồng như thể hai làn sóng trong cơn đại hồng thủy. Ai cũng cắm trên người những cây sachimono đủ màu sắc. Cứ mỗi đợt ùa lên tấn công, những cây cờ tam giác có in hình gia huy các lãnh chúa lại phần phật bay trong gió.

Âm thanh khốc liệt nơi chiến trận liên tục đập thình thình vào tai bọn trẻ. Tiếng pháo kích, hỏa mai, tiếng gươm đao và âm thanh la hét của các võ sĩ vang lên khắp nơi. Màn tiến công cuồng dại của hơn hai trăm nghìn quân địch sẵn sàng chiến đấu đến giọt máu cuối cùng không khỏi làm những võ sĩ trẻ tuổi của trường Nhị Thiên Nhất Lưu lạnh sống lưng.

Nhóm của trường đóng quân tại hậu phương phe Satoshi. Họ là lực lượng dự bị, nhưng vẫn phải sẵn sàng nhận hiệu lệnh tham gia chiến đấu. Xa hơn một khoảng bên trái, viên quan chỉ huy liên quân liên tục điều khiển đội hình. Hiệu lệnh của ông này được truyền đến các sĩ quan khác thông qua một loạt dụng cụ như cờ hiệu nobori, kèn vỏ ốc dạng sừng, trống taiko, và cả những người đưa tin đeo cờ hiệu sachimono màu vàng đặc trưng nữa.

Cho đến lúc này, lực lượng dự bị vẫn chưa được dùng đến.

Chờ đợi thật là một điều quá kinh khủng. Những hăm hở được xung trận lúc vừa ra khỏi cổng giờ đã tan biến hết, thay vào đó là trạng thái hồi hộp, lo lắng ngày một tăng cao. Ai nấy đều bị giằng xé dữ dội giữa một bên là quyết tâm chiến đấu vì danh dự, một bên là cảm giác chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức.

“Quân ta đang thắng chứ?” Yori cố nhìn qua áo giáp của Jack và Taro.

“Trận chiến chỉ vừa mới bắt đầu thôi,” Taro đáp.

“Thế tình hình thế nào rồi? Em chả được thấy gì qua cái mũ vớ vẩn này cả.”

“Thế thì tháo nó ra đi,” Akiko gợi ý rồi sẵn tiện giúp cậu bé tháo luôn dây buộc ra khỏi cằm. “Đeo như vậy chỉ tổ báo hại cậu thêm thôi.”

Yori ngẩng đầu lên bầu trời xám xịt vẻ sợ hãi. “Thế nhỡ tớ bị tên bắn trúng thì sao?”

“Bọn mình đang đứng sau lưng thầy Kyuzo mà. Ông ấy tóm lại dễ như bỡn!” Yamato an ủi.

“Tập trung coi!” thầy Kyuzo gầm lên làm cả bọn giật bắn mình.

Taro quan sát khu vực giao tranh rồi bình luận diễn biến cho mọi người cùng nghe.

“Vẫn còn quá sớm để xác định ưu thế đang thuộc về bên nào. Nhưng một nhóm quân ta đang tấn công vào giữa tiền tuyến của phe địch. Các em nhìn thấy những người đeo cờ hiệu sachimono đen trắng kia không - họ đang tìm cách mở đường vào chỗ Lãnh chúa Kamakura và dàn hộ vệ của ông ta đấy.”

“Sao tự nhiên lại làm thế nhỉ?” Yamato hỏi ngay. “Đương nhiên khu vực đầu não sẽ được quân địch phòng ngự triệt để nhất còn gì?”

“Anh nghĩ đây là một chiêu nghi binh nhằm thu hẹp đội hình của họ thôi. Nhìn kìa! Tả quân chúng ta đang di chuyển rất nhanh. Có khả năng ngài Satoshi định tập kích sau lưng họ.”

“Thế... nghĩa là quân ta đang thắng ạ?” Yori khấp khởi mừng thầm.

“Không, địch quân vẫn kháng cự quyết liệt. Dàn pháo binh và súng hỏa mai của họ cũng đang tàn phá nặng nề hữu quân phe ta.”

Jack nhận thấy hàng hàng lớp lớp lính bộ binh đang xông lên mở đường máu, nhưng những đợt tấn công này dễ dàng bị hỏa lực của quân địch đánh bật về. Lãnh chúa Kamakura đã luyện pháo binh của mình phương pháp bắn luân phiên để đảm bảo ít nhất luôn luôn có một hàng sẵn sàng khai hỏa trong lúc những người khác nạp đạn.

Từ phía sau, một lượng lớn võ sĩ đang được tập trung chuẩn bị phản kích bất cứ lúc nào.

“Quân địch chuẩn bị tiến công rồi,” anh Taro lên tiếng.

Nụ cười lạc quan trên khuôn mặt Yori lập tức tắt ngấm.

Cơn mưa nhẹ buổi sớm đã trở lại, mỗi lúc một nặng hạt hơn khi trời sáng dần. Đến giữa trưa thì mưa như trút nước xuống bình nguyên bên dưới. Âm thanh chiến trận bị át hẳn đi, súng hỏa mai và đại bác cũng không còn hoành hành được nữa. Toàn bộ khu vực xung quanh trở thành một bãi lầy lội những bùn và máu, gây bất lợi cho cả hai phe. Giờ đây các võ sĩ không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn cả mặt đất trơn trượt dễ lún bên dưới nữa. Mọi người trong lực lượng dự bị ướt sũng từ đầu tới chân, run rẩy vì lạnh, chẳng còn mấy khí thế chiến đấu.

“Quân ta đã thắng chưa?” Yori vừa nói vừa kéo áo giáp anh Taro.

“Đã bảo là chưa rồi mà,” anh chàng bực bội nói. “Làm ơn đừng có làm phiền anh nữa đi.”

“Thế thì tại sao địch quân lại không dùng pháo kích nữa?”

“Yori nói đúng đấy,” Yamato lên tiếng, lúc này toàn bộ bãi chiến trường đã bị bao phủ bởi mưa và khói nên từ đây không thể quan sát gì được nữa. “Hay là họ đầu hàng rồi?”

“Làm gì có chuyện,” Taro vừa nói vừa chỉ tay vào chỗ binh đoàn võ sĩ đang đánh nhau kịch liệt ngoài kia. “Nhưng đúng là họ ngưng tấn công hữu quân phe ta rồi.”

Jack nhoẻn miệng cười. Là người đã từng phụ trách việc lên đạn khẩu pháo của thuyền Alexandria, nó biết rất rõ nguyên nhân vì sao. “Thuốc súng bị ướt thì không nổ được nữa đâu!”

“Ừ nhỉ! Vậy thì may mắn cho quân ta quá,” Taro vừa nói vừa đấm vào ngực bộ áo giáp vẻ hài lòng. “Nhìn kìa! Đội tiên phong đã vượt qua được tiền quân của Lãnh chúa Kamakura rồi.”

Jack quan sát đoàn quân này xuyên thủng lớp phòng hộ tạo thành một đội hình kim cương đeo cờ hiệu trắng đen giữa rừng vàng xanh của quân địch. Chỉ trong phút chốc họ đã vào được vị trí có thể tấn công hộ vệ Lãnh chúa Kamakura.

“Hình như bên mình thắng rồi!” anh Taro cũng không tin được những gì mình đang chứng kiến nữa.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »