
Sáng hôm sau, Jack vận bộ trang phục chiến đấu của mình đứng cạnh Yamato và Yori trước đền Hokoku. Trời mưa lất phất hòa quyện cùng dòng nước mắt trên khuôn mặt các võ sinh dự lễ hỏa thiêu Takuan.
Thầy Masamoto và các võ sư khác của trường Nhị Thiên Nhất Lưu đứng thành vòng bán nguyệt xung quanh thi thể đã được mặc bộ kimono trắng của Takuan. Lúc những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh tiến dần vào sân đền thì thầy Yamada cũng thắp hương, rồi khấn kinh cầu nguyện. Bên ngoài, tiếng pháo kích của quân địch vẫn liên tục gầm rú.
Sau khi thầy Yamada đã hoàn thành phần nghi lễ, thầy Masamoto cất cao giọng tuyên bố với toàn trường.
“Cái chết là một phần của con đường võ sĩ đạo. Takuan là người đầu tiên ngã xuống, và sẽ còn những người tiếp theo nữa. Nhưng trò ấy sẽ mãi mãi ở trong tim chúng ta.”
Jack nghe tiếng Emi sụt sịt khóc. Đến nó cũng nghẹn ngào cuống họng khi nhớ đến Takuan, một chàng trai lịch thiệp, tốt tính, và nhất là làm thơ haiku rất hay.
Cô Nakamura bước lên phía trước, khuôn mặt khắc khổ của cô cũng tái nhợt như mái tóc dài màu trắng của mình vậy. Cô nhìn mặt con trai lần cuối, rồi run run châm lửa cho giàn hỏa thiêu. Khung gỗ nhanh chóng bắt lửa thiêu cháy toàn bộ cơ thể Takuan thành tro, màn khói bay lên tầng mây như đưa lối cho cậu đến thiên đường.
Toàn thể học viên trường Nhị Thiên cúi đầu tưởng niệm người bạn đã mất. Đến lúc này, cơn mưa chợt ngừng, như thể bầu trời cũng khóc hết nước mắt rồi vậy. Sau đó các võ sư dẫn đường đưa mọi người trở về doanh trại. Tại đây họ lại đứng vào hàng ngũ chờ thầy Masamoto phát biểu.
“Takuan đã không ra đi một cách vô ích,” ông lên tiếng. “Chính cái chết của trò ấy đã cảnh tỉnh cho chúng ta về cuộc tập kích của bọn ninja, qua đó cứu mạng ngài Satoshi khỏi tay đám thích khách. Hôm nay, ta muốn những người còn lại cũng có được tinh thần hi sinh cao cả, và lòng trung thành tuyệt đối như vậy.”
Jack vốn đã biết tin Satoshi còn sống từ đêm qua. Sau khi Akiko rời khỏi, nó cũng leo trở lên tìm gặp Yamato. Chính cậu đã thở phào nhẹ nhõm thông báo mưu đồ của tên Độc Nhãn Long đã thất bại. Vụ nổ mà nó nghe thấy từ tầng trên chỉ là tiếng bom khói tên ninja quăng ra hòng thoát thân mà thôi. Dù lần này đã có hai vị trong Hội Đồng Chấp Chính bị giết nhưng Lãnh chúa Takatomi vẫn sống sót, thương thế của ông cũng chưa đến mức nguy hiểm tính mạng.
“Nguồn tin của ta báo rằng đêm nay quân địch sẽ tiếp tục tổ chức hãm thành,” thầy Masamoto vừa nói vừa nhìn về phía Akiko, người vừa mới trở về đứng vào cuối hàng. Mắt Akiko thâm quầng rõ rệt, Jack tự hỏi hôm qua cô bé có được ngủ hay không.
“Chúng ta cũng biết được hôm qua bọn ninja đã giả dạng quân của Lãnh chúa Yukimura đột nhập vào trong từ sớm, trốn sẵn trong nhà kho chờ đến tối. Bọn chúng có thể gây rối rồi bỏ chạy được một lần, nhưng sẽ không bao giờ còn có lần thứ hai. Hội Đồng đã quyết định chiến đấu tổng lực với quân địch. Lần này chúng ta sẽ là những người tấn công. Hỡi các võ sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu, hãy cùng ta tiến lên - vì VINH QUANG!”
Mọi người liền đồng thanh hô vang, “VÌ VINH QUANG!”
Sau đó thầy Hosokawa ra hiệu lệnh tập trung rồi chia các võ sinh ra làm các tiểu đội do các võ sư dẫn đầu.
“Lần này họ quyết định đặt cược rồi,” Taro thì thầm trong lúc đội mũ và đeo mặt nạ che mặt.
“Ý anh là sao?” Jack hỏi ngay.
“Có lẽ hôm qua tường thành đã bị hư hại rất nặng nên Hội Đồng mới buộc phải đi nước cờ liều lĩnh như thế này. Anh chỉ mong họ vẫn nhận thức được mình đang làm gì.”
Lúc mọi người băng qua bờ hào khu nội thành thì tiếng pháo kích cũng bắt đầu to dần. Lúc di chuyển qua khu tường phòng hộ bên ngoài, Jack nhận thấy phía trên có cắm rất nhiều cờ hiệu. Ngoài những tấm gia huy của các vị võ sĩ chiến đấu phục vụ Satoshi, ở đây còn có không ít hình ảnh Thánh Giá, Chúa Giê-su, và cả Thánh James của Tây Ban Nha nữa. Mấy thứ cờ hiệu Ki-tô giáo này vốn rực rỡ nên lại càng nổi bật trên bờ tường màu xám của thành Osaka. Lãnh chúa Kamakura sẽ chẳng mấy hứng thú với màn biểu trương thanh thế tôn giáo nước ngoài này đâu.
Càng đến gần cổng chính, sức tàn phá của chiến trận lại càng rõ rệt hơn. Đầu tiên là những bức tường thành bị pháo kích làm cho hư hỏng, rồi đến các võ sĩ máu me bê bết trên áo giáp. Trên đường gia nhập đoàn quân đang chuẩn bị ra trận, họ còn nhìn thấy nhiều toán thương binh khác. Nhiều người bị chém vào mặt, số khác trúng tên vẫn còn chưa được rút ra, đó là còn chưa kể đến những người đang hấp hối, hay bị mất tay chân, ruột gan đổ cả ra ngoài. Một vài tu sĩ dòng Tên và thầy dòng Franciscan cũng đang thực hiện thánh lễ cho những người xấu số, khuôn mặt họ lộ rõ vẻ u buồn.
Hành quân trên con đường dài dọc theo bờ tường phòng hộ. Jack có thể thấy những binh lính đang lắp tên, chuẩn bị đạn hỏa mai, hay xếp đá ném xuống bên dưới. Nó biết chẳng còn bao lâu nữa là đã đến chiến trường rồi.
Đột nhiên quang cảnh bình nguyên Tennoji dần hiện ra qua các lỗ hổng trên tường. Không khí chiến trận sục sôi với làn khói mỏng, tiếng pháo nổ, rừng gươm đao và cờ hiệu. Hàng nghìn võ sĩ cùng lúc hô vang, xác chết chất đống dưới lòng hào. Đi thêm một đoạn thì cảnh tượng địa ngục trần thế này lại tạm lắng xuống.
Ra đến cổng, thầy Masamoto ra hiệu dừng lại. Một tu sĩ Thần đạo bước đến chào hỏi rồi làm nghi lễ cầu khấn thần chiến tranh Hachiman, xin phù hộ cho các võ sĩ trẻ được an toàn, và mang thắng lợi về cho phe mình.
Ngoài ra, còn có vài tu sĩ dòng Tên, và thầy dòng Tây Ban Nha đứng hai bên lối ra dùng các nghi lễ Công giáo ban phước cho các chiến binh đang bước qua cánh cổng cuối cùng dẫn đến chiến trường. Điều làm Jack ngạc nhiên nhất là Cha Bobadillo cũng có mặt trong số này. Vừa thấy thầy Masamoto, ông ta lập tức bước đến trò chuyện riêng.
Jack tò mò không biết con rắn độc này lại đang định giở trò gì. Dù đã kể cho Akiko và Yamato nghe về mối liên hệ giữa ông ta và Độc Nhãn Long, nhưng nó vẫn chưa có cơ hội cảnh báo cha đỡ đầu của mình về vấn đề này. Một phần cũng vì nó không có chứng cứ trong tay. Nếu bảo là chính miệng Độc Nhãn Long, một tay gian xảo bậc thầy, đã nói thế thì càng chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Việc cần quan tâm hơn vẫn là cuốn hải đồ ở trong tay Cha Bobadillo.
“Thừa lệnh ngài Hasegawa Satoshi,” thầy Masamoto tuyên bố, “Cha Bobadillo sẽ làm Thánh lễ ban phúc lành cho các học sinh của trường Nhị Thiên Nhất Lưu trước khi ra trận. Được đích thân cố vấn tâm linh của chúa công làm lễ là một đặc ân hiếm có. Mọi người mau quỳ xuống.”
Các hàng võ sinh nghiêm trang khuỵu gối cúi đầu.
Cha Bobadillo bước lên, tay giơ cao cây Thánh Giá bằng gỗ đeo ở cổ.
“Xin Chúa đưa đường và che chở cho những linh hồn này bằng tình yêu thương cao cả, để họ được bình an trở về trong vòng tay chở che của Người. Amen.”
Nói đoạn Cha Bobadillo bước đến sờ đầu từng người ban phước. Thế nhưng lúc bước đến chỗ Jack thì lại cố tình bỏ qua không làm lễ cho nó. Jack rủa thầm trong miệng. Đã đến ngưỡng cửa chiến tranh rồi mà ông ta vẫn hẹp hòi không thể mở lòng mang đến tình yêu của Chúa cho một thằng nhóc Anh Quốc.
Sau khi Thánh Lễ kết thúc, thầy Masamoto mới leo lên con tuấn mã của mình, cô Yosa cũng vậy, tay cầm chắc cây cung uy mãnh. Những võ sư khác có lẽ sẽ đánh bộ. Cô Nakamura cũng sử dụng một cây thế đao naginata lợi hại, thầy Kano với chiếc bổng trắng thường thấy, thầy Hosokawa hai tay hai kiếm, riêng thầy Yamada và thầy Kyuzo không mang theo vũ khí. Thầy Kyuzo đặt niềm tin vào các kĩ năng chiến đấu tay không, còn thầy Yamada đã có khả năng khí công thượng thừa hộ thể.
“Hỡi các samurai trẻ tuổi!” thầy Masamoto hô vang, “Các trò đã sẵn sàng đối mặt với kẻ địch chưa?”
Một lần nữa, toàn trường lại đồng thanh hô vang thể hiện lòng quyết tâm. Duy chỉ có Yori bắt đầu run lên lẩy bẩy trong bộ áo giáp quá cỡ của mình.
“Cứ ở gần tớ,” Jack thì thầm, “cậu sẽ không sao đâu, tớ hứa đấy.”
Dù nó cũng chẳng dám tin vào những lời mình vừa nói nhưng Yori có vẻ nhẹ nhõm hơn sau khi nghe lời an ủi, cậu cố gắng nở một nụ cười can đảm qua lớp mặt nạ phòng hộ đáp lại nó.
“Châm ngôn của trường là Khổ luyện hôm nay, vì cuộc sống mai sau,” thầy Masamoto nhấn mạnh.
Đoạn giơ thanh trường kiếm lên cao, nước thép lấp lóa giữa ánh sáng buổi sớm.
“Giờ thì ngày đó đã đến rồi. Nhị Thiên Nhất Lưu vạn tuế!”