
Jack rơi thẳng xuống phía dưới, la hét trong sợ hãi trong lúc tốc độ mỗi lúc một tăng nhanh. Vài giây sau, nó va mạnh, nhưng không phải xuống đất, mà là mái của tầng tháp thấp hơn.
Nó nằm yên bất động, sốc đến độ không thể nhúc nhích nổi.
Sau khi dần hồi tỉnh, nó chợt nhận ra ánh sáng của một vật bằng kim loại ngay bên cạnh. Thì ra chính là thanh katana của nó đang bị mắc kẹt giữa hai lớp ngói. Jack chậm rãi tiếp cận rồi nắm chặt chuôi kiếm. Đã có vũ khí trong tay, nó có cảm giác như được tăng thêm sức mạnh.
Jack đứng thẳng dậy giắt kiếm vào vỏ đeo ở đai lưng. Nó phải tìm cách leo trở lên tầng sáu. Jack chậm rãi men theo gờ tường tháp trung tâm. Đảo mắt nhìn quanh, nó nhìn thấy tên ninja ban nãy đang tiến về phía mình, vẫn chưa bị phát hiện nên Jack bèn ngồi thụp xuống, lợi dụng bóng mái tầng trên để ẩn nấp. Nó rút thanh đoản kiếm tantō mai phục sẵn. Đúng lúc người kia đến góc tháp, nó nhảy ngay ra ép chặt vào tường, ấn kiếm chặn ngay cổ họng. Thanh quỷ kiếm loé sáng trong ánh trăng như đang thèm khát được uống máu.
“Đừng!” một giọng nữ vang lên.
Jack sững sờ nhìn vào cặp mắt đen láy của kẻ thù.
“Akiko?” nó thì thầm như thể không dám tin vào sự thật.
Cô gái gật đầu rồi kéo mặt nạ che mặt ra, mái tóc dài đen mượt buông xuống đôi bờ vai.
“Ch... Cho tớ giải thích,” cô bé ấp úng, sợ hãi nhìn xuống con dao vẫn kề sát cổ mình.
“Cậu cũng làm phản... như thằng Kazuki sao!?” tay Jack run bần bật bởi chấn động quá lớn.
“Không, tớ không có! Chúng ta vẫn ở cùng chiến tuyến với nhau.”
“Nếu vậy thì tại sao cậu lại mặc trang phục ninja? Tại sao lại cứu mạng Độc Nhãn Long?”
“Không, người tớ cứu lúc đó thật ra là cậu,” Akiko nhấn mạnh. “Tên Độc Nhãn Long vốn thủ sẵn đoản kiếm trong tay áo, nếu chậm một bước hắn đã đâm cậu rồi.”
“Lúc đó tớ đã chuẩn bị ấn kiếm giết hắn rồi, nhưng cậu vẫn ra tay tấn công! Dựa vào cái gì để tin lời cậu nói là thật đấy? Vừa nãy thôi cậu còn thả tay cho tớ rơi xuống nữa!”
Akiko lắc đầu lia lịa. “Nếu muốn lấy mạng cậu thì tớ cứ thế thả luôn cho rồi, tại sao lại phải đung đưa vào bên trong tháp chứ,” cô bé giải thích, ánh mắt như muốn van xin Jack hãy tin lời mình. “Còn nhớ lần cậu bị tập kích trong rừng tre không? Chính tớ là ninja áo đen đã giúp đỡ cậu đấy.”
Jack thấy tim mình như chia làm hai nửa. Nó khao khát muốn tin lời cô bé, nhưng sự thật rõ ràng này làm sao có thể phủ nhận đây.
Akiko là một ninja. Cô ấy là kẻ thù.
“Cậu hoàn toàn có thể báo cho tớ biết Độc Nhãn Long có thủ kiếm trong áo mà?”
Akiko quay sang bên, không dám nhìn vào ánh mắt nó nữa. “Tớ không thể để cậu giết người này.”
Jack thấy như cả thế giới quay cuồng. Akiko không chỉ là một ninja, mà còn trực tiếp bảo vệ Độc Nhãn Long, kẻ thù giết cha của nó nữa. Bất giác lửa hận trong tim bùng lên dữ dội, thanh đoản kiếm trong tay rung lên như thôi thúc nó nhanh chóng cắt cổ kẻ đã dối lừa mình.
“Xin cậu làm ơn cất thanh quỷ kiếm đó đi mà,” cô bé thì thầm sợ sệt khi nhìn thấy ánh mắt Jack. “Tớ hứa sẽ giải thích hết tất cả.”
Bây giờ Jack mới nhận thức rõ ràng việc mình đang làm. Người này là Akiko, người bạn thân thiết nhất của nó. Nó phải tin cô bé mới đúng chứ. Tựa như phá bỏ được lời nguyền, lửa giận trong lòng Jack cũng nhanh chóng nguôi ngoai.
“Tớ không thể để cậu giết Độc Nhãn Long,” cô bé bắt đầu nói khi Jack đã chịu hạ dao cất đi. “Hắn là người duy nhất biết tung tích em trai tớ.”
“Nhưng Jiro vẫn đang ở Toba mà,” Jack vặn lại.
“Ý tớ là Kiyoshi, đứa em út cơ.”
“Sao cậu bảo Kiyoshi chết lâu rồi?”
“Tớ chỉ nói là đã đánh mất đứa em trai thôi,” cô bé đính chính.
“Thế cậu cầu nguyện ở Long An Tự là vì cái gì?”
“Tớ cầu cho thằng bé được an toàn trở về nhà. Đêm Độc Nhãn Long giết Tenno, hắn cũng đồng thời bắt cóc luôn em trai tớ.”
Bất chợt có tiếng reo hò phía sau khiến Jack và Akiko phải cúi xuống sát hơn để tránh bị toán cung thủ này phát hiện.
“Lần đó cả nhà tớ tới Kyoto thăm thầy Masamoto. Tớ còn nhớ bị một tiếng động trong vườn đánh thức nên mới chạy ra và thấy một bóng đen đứng cạnh Tenno, tay lăm lăm đoản kiếm. Lúc đó tớ còn quá nhỏ nên không thể giúp đỡ được gì. Chỉ có thể giương mắt nhìn tên sát nhân từ từ ấn mũi kiếm vào tim Tenno thôi.”
Nói đoạn cô bé trào nước mắt, nắm chặt tay run run khi nhớ đến kỉ niệm đau buồn. Jack hiểu cái cảm giác này hơn ai hết, vì chính bản thân nó cũng đã phải nếm trải một lần rồi. Cho đến tận giờ này nó vẫn đau đớn khôn nguôi mỗi khi nhớ đến việc đã đứng như trời trồng nhìn Độc Nhãn Long xiết chết cha mình như vậy. Cũng như Akiko, nó không đủ sức kháng cự tên sát thủ.
“Sau đó hắn quay lại nhìn tớ, máu liên tục rỉ ra từ con dao trên tay. Tớ vẫn còn nhớ mãi những vệt đỏ như cánh hoa hồng in trên đá trắng đó. Tớ đã chạy trốn. Dù biết mình không được để Kiyoshi ở lại một mình, nhưng tớ quá sợ hãi. Đến lúc đánh thức thầy Masamoto dậy thì Độc Nhãn Long đã bốc hơi đi mất. Và em trai tớ cũng vậy,”
“Cho tớ xin lỗi,” Jack nắm tay Akiko an ủi. “Nhưng tại sao cậu lại học nhẫn thuật?”
“Đây vốn là ý tưởng của thầy Masamoto.”
Jack sững sờ nhìn Akiko. “Ông ấy biết chuyện này?”
Akiko khẽ gật đầu. “Thầy ấy chính là người đã giới thiệu tớ với nhà sư tại chùa Long An Tự. Người này vốn là đại tông sư của tộc Koga. Hay nói chính xác hơn thì đã từng giữ chức vụ đó cho đến khi đi tu. Để đáp lại ân nghĩa của trường Nhị Thiên Nhất Lưu đối với Long An Tự, ông ấy chấp thuận đào tạo tớ trở thành một ninja.”
“Đấy, tớ biết ngay ông ta không phải người bình thường mà!” Jack thốt lên, hình ảnh của người đàn ông có bàn tay như lưỡi dao hiện lên rõ mồn một trong đầu nó. “Tớ đã hiểu những kĩ nảng phi thường của cậu là từ đâu mà có. Nhưng mà tại sao lại phải nói dối như vậy, chẳng lẽ tớ không đáng để cậu tin tưởng hay sao?”
“Đừng nói vậy, tớ tin tưởng cậu hơn bất kì ai trên đời này, Jack ạ,” Akiko nắm tay nó khẩn thiết nói. “Và tớ cũng đâu có lừa gạt cậu. Đó chỉ là hai mặt của cùng một vấn đề thôi. Thật sự tớ có nhờ nhà sư giúp đỡ về mặt tinh thần, nhưng ngoài ra cũng học nhẫn thuật của ông ấy nữa. Cậu biết đấy, chuyện này có liên quan đến an nguy tính mạng, nên tớ không thể tiết lộ cho người thứ hai.”
“Nhưng thầy Masamoto suy nghĩ thế nào mà lại bảo cậu lao đầu vào nhẫn đạo thế?”
“Sau lần bọn mình ngăn kế hoạch hành thích Lãnh chúa Takatomi của Độc Nhãn Long hai năm về trước, thầy ấy nhận ra rằng thời cuộc bây giờ đã đổi thay. Muốn hiểu được kẻ địch, chúng ta phải trở thành chính họ.”
“Tất nhiên tớ phải bám ngay lấy cơ hội này. Tớ tin rằng Độc Nhãn Long vẫn chưa giết Kiyoshi. Và điều này lại càng được cũng cố thêm khi nhà sư ở Long An Tự cũng kể về một cậu bé thuộc tầng lớp võ sĩ đã gia nhập vào gia tộc ninja núi Iga. Thông qua Độc Nhãn Long, tớ vẫn có cơ hội tìm lại em trai của mình.”
“Nhưng đã nhiều năm trôi qua rồi, làm sao cậu nhận ra thằng bé?”
“Làm sao tớ quên Kiyoshi cho được. Cho dù họ có cạo trọc đầu rồi đổi tên nó đi chăng nữa, chỉ cần được gặp là tớ sẽ biết ngay thôi. Hơn nữa, nó có một cái bớt hình cánh hoa anh đào ngay sau lưng đấy mà.”
Cô bé mỉm cười khi nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp đó.
“Thế thầy Masamoto có định giao cho cậu các nhiệm vụ ám toán không vậy?” Jack ngập ngừng hỏi.
Akiko lắc đầu. “Nhiệm vụ duy nhất của tớ chỉ là thu thập tin tức mà thôi.”
Một mũi tên cắm phập vào bờ tường trên đầu chúng.
“Thôi tớ phải đi đây,” cô bé vừa nói vừa kéo khăn trùm đầu trở lại. Rồi nhanh chóng phóng đi trên rìa mái, hòa mình vào đêm tối.