
Tên sát thủ tiến đến gần chỗ Jack. Qua khe hở trên chiếc mạng che mặt màu đen, con mắt duy nhất màu xanh lá bỗng lóe sáng, cái nhìn pha trộn giữa kinh ngạc và căm tức.
“Một thằng võ sĩ mà cũng học đòi làm ninja cơ à!” Độc Nhãn Long rít lên rồi bắt đầu cười man dại.
Jack bỗng thấy run tay. Nó không lường trước việc sẽ gặp lại tên tử thù này ở đây hôm nay.
Độc Nhãn Long bình tĩnh bước về phía Jack.
“Đứng yên đó!” nó nắm chắc kiếm trong tay la lớn.
“Phải nói là tao thấy rất bất ngờ,” Độc Nhãn Long thừa nhận, vẫn lầm lũi tiến tới. “Tao kinh ngạc cả vì sự có mặt của mày tại đây, lẫn việc mày cứ dai dẳng sống mãi đến tận bây giờ. Những thằng khác không có mạng lớn được như thế đâu.”
“Chính mi đã giết Takuan!?”
“Võ sĩ chết dưới tay ta phải đến hàng vạn,” hắn đáp lại. “Và ta chẳng cần biết tên của chúng làm cái gì cả.”
Thái độ của tên sát nhân khiến lửa giận trong Jack càng thêm sôi sục. “Tại sao mi lại ra tay với Takuan? Cậu ấy đã phạm phải tội gì?”
“Chẳng gì hết. Đúng ra mày mới là mục tiêu của tao, thằng nhóc đó chỉ xui xẻo cản đường thôi. Nếu cần một cái lí do thì nó chết chính là vì mày đấy.”
Jack vật lộn với dòng suy nghĩ. Chẳng lẽ chính nó là nguyên nhân đặt mọi người vào vòng hiểm nguy? Không đúng, cuộc tập kích này đâu liên quan gì đến nó. Bọn chúng đến đây để hành thích Satoshi và Hội Đồng Chấp Chính cơ mà.
“Ta tưởng mi là đồng lõa với Cha Bobadillo chứ? Tại sao lại đi tấn công phe của người thuê mình?”
“Tao chẳng làm việc cho ai cả,” Độc Nhãn Long vặn lại. “Cứ có tiền thì tao sẵn sàng phục vụ thôi.”
Một tia sáng lóe lên từ bên hông tên sát thủ. Chỉ nhờ có phản xạ tự nhiên mà Jack mới kịp thời vung kiếm lên chặn chiếc phi tiêu lại. Vừa lúc thứ vũ khí hình sao này bị văng đi thì Độc Nhãn Long cũng phóng tới, nhưng Jack đã chuẩn bị sẵn nên dễ dàng chặn đứng tên ninja, lưỡi kiếm ấn ngay trước cổ của hắn.
“Lại một lần nữa mày khiến tao thấy bất ngờ đấy, ngoại quốc,” Độc Nhãn Long thản nhiên bình luận như thể chẳng có chuyện gì đáng ngại cả. “Một thanh kiếm dài không phải là thứ vũ khí để dùng trên mái nhà, vậy mà mày vẫn làm rất tốt. Tiếc, tiếc quá. Nếu học nhẫn thuật, mày sẽ còn lợi hại hơn thế nhiều.”
“Nói đi, mi giấu hải đồ ở đâu?”
“Tao không giữ thứ đấy. Hơn nữa mày cũng biết nó đang nằm trong tay ai rồi. Đi mà hỏi hắn ấy.”
“Vậy ra Cha Bobadillo đúng là chủ mưu đằng sau vụ này?”
Độc Nhãn Long nhanh chóng xác nhận. “Ông ta không chỉ trả tiền thuê tao lấy vật đó, mà còn muốn lấy mạng mày nữa cơ.”
Jack lạnh cả sống lưng khi cuối cùng cũng biết được sự thật.
“Quả là một tay tu sĩ lợi hại,” Độc Nhãn Long cười lớn. “Có điều còn phải xem mày có đủ khả năng giết tao không đã.”
Nhìn vào mắt tên sát thủ, Jack không thấy một chút dấu hiệu nào của sự sợ hãi, dường như linh hồn con người này chỉ đen kịt một màu tàn độc. Độc Nhãn long là kẻ thù đã siết chết cha Jack ngay trước mặt nó. Hắn cũng là người đã lấy đi mạng sống của Tenno, anh trai Yamato, và cô hầu gái vô tội Chiro. Độc Nhãn Long không chỉ phá nát cuộc đời Jack, mà còn rất nhiều người thân thiết xung quanh nó nữa. Tất cả những đau đớn, mất mát, đày đọa mà nó phải gánh chịu suốt ba năm qua như sục sôi trong huyết quản, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Nó khổ luyện võ thuật chính là vì khoảnh khắc này.
“Có, có đấy,” Jack nín thở ấn lưỡi kiếm vào cổ tên ninja.
“Tao không tin,” Độc Nhãn Long thách thức. “Nếu mày dám thì đã ra tay từ lâu rồi. Còn nhớ trước đây tao đã nói gì chứ, đùng bao giờ chần chừ!”
Bất chợt, một ninja khác xuất hiện từ phía sau lưng, túm lấy Jack kéo ra sau rồi quăng luôn nó lăn sang bên. Jack không còn giữ được thanh katana trên tay nữa, nó chỉ biết nhìn trường kiếm của mình rơi ra ngoài mái ngói mà biến mất vào trong khoảng không đen kịt.
Jack cố ghì chặt gót chân vào các viên ngói, may mắn cản được đà rơi xuống của mình. Chỉ vài giây sau, tên ninja thứ hai cũng phóng xuống vị trí ngay gần chỗ Jack. Nó đứng dậy định tấn công. Nhưng nó đang đứng ở chỗ dốc, rõ ràng bất lợi hơn hẳn kẻ địch.
Độc Nhãn Long xuất hiện ngay phía trên nó. Đứng dưới ánh trăng, tên sát thủ càng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Một bóng ma trong đêm tối.
“Nộp mạng đi, ngoại quốc,” hắn rít lên, thanh đoản kiếm tantō lăm lăm trong tay. “Mày hết đường thoát rồi.”
Jack liếc qua rìa mái xuống khoảng sân bên dưới. Khoảng cách phải nói là rất, rất xa.
“Trên kia!” một giọng nói lạ vang lên.
Một trận mưa tên phóng tới chỗ bọn họ. Jack lăn mình tìm chỗ ẩn náu, những mũi tên thép liên tục va vào tường và mái ngói cành cạch. Lúc mọi việc đã êm, Jack nhìn lên thì chẳng còn thấy Độc Nhãn Long đâu nữa.
Tên ninja còn lại cũng đang men theo sườn mái mà trốn.
Jack nhanh chóng đuổi theo trong lúc các mũi tên vẫn liên tục được bắn ra. Tên ninja nhảy xuống tầng dưới, lướt đi trong không khí nhẹ nhàng như dơi bay. Lúc đuổi đến nơi, Jack mới nhận ra thực chất vị trí được gọi là gần nhất giữa hai tầng này vẫn có một khoảng cách phải nói là rất xa. Nhưng đổi ý bây giờ đã quá muộn rồi.
Jack phóng xuống, tiếp đất rất nặng nề. Các viên ngói chỗ nó hạ xuống vỡ tung tóe trước sức ép khiến Jack cũng mất luôn thăng bằng, trượt qua cả tên ninja, có lẽ khó thoát cảnh tan xương.
Nhưng tên ninja kia lại lao tới nắm tay nó kéo lại vừa kịp lúc.
Jack lơ lửng giữa hai tầng mái cao chót vót trên không. Bên dưới, nó nhận thấy bóng tên Độc Nhãn Long phóng từ tầng thấp hơn sang tòa kiến trúc gần đó. Khoảng cách nhảy này quả thật khó mà tưởng tượng nổi, ấy vậy mà tên sát thủ vẫn nhẹ nhàng hạ cánh rồi biến mất trong bóng đêm. Nếu rơi xuống dưới đó, Jack không nghĩ nó sẽ may mắn được như vậy.
Tim đập thình thình trong lồng ngực, Jack nhìn lên và thấy một bàn tay đeo găng đang nắm chặt cổ tay nó. Người này vừa liếc mắt nhìn Jack qua chiếc mạng che mặt, vừa vung nó sang một bên. Jack chợt nhận ra điều gì sắp xảy đến với nó.
Tên ninja đã buông tay.