1 giờ 39 phút chiều, Tần Hoài đẩy cửa trong đi vào Vân Trung Thực Đường.
Giờ này trong nhà ăn đã vãn khách. Chỉ còn lại lác đác vài người đến muộn, mấy cư dân trong khu không phải đi làm, cùng với nhóm các ông các bà do Hứa Đồ Cường và Tiền đại gia cầm đầu — những người đam mê chạy bộ buổi sáng, canh me Điểm Tâm, rảnh rỗi sinh nông nổi đang ngồi hóng máy lạnh buôn dưa lê trong nhà ăn.
Có điều hôm nay Hứa Đồ Cường không có mặt, Tiền đại gia đang ngồi tán gẫu bên cửa sổ.
Thấy Tần Hoài xuất hiện, Tiền đại gia kích động hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, hôm nay cậu nghỉ cơ mà? Sao lại rảnh rỗi ra nhà ăn thế này."
"Cháu lo xong việc rồi, rảnh rỗi cũng chẳng biết làm gì nên ra nhà ăn làm chút Điểm Tâm luyện tay nghề, canh hôm nay vẫn chưa hầm nữa."
Tiền đại gia: Í
Ông biết ngay mà, chờ đợi chắc chắn sẽ có thành quả. Một ông lão đam mê hóng máy lạnh chùa và chém gió như ông kiểu gì cũng gặp may.
"Thế... Tiểu Tần sư phụ định làm Điểm Tâm gì để luyện tay đấy?" Tiền đại gia phấn khích suýt nữa thì nhảy cẫng lên.
"Giải Xác Hoàng ạ." Tần Hoài đáp lời rồi đi vào phòng thay đồ, chuẩn bị vào bếp.
Ông cụ ngồi cạnh Tiền đại gia kích động đến mức định mở WeChat báo ngay tin vui cho hội bạn già, nhưng đã bị Tiền đại gia cản lại.
"Ông ngốc à, Giải Xác Hoàng vừa ra lò là ngon nhất, mỗi lần Tiểu Tần sư phụ nướng một mẻ cũng chỉ được chừng đó thôi. Giờ ông báo cho bọn họ, đợi họ kéo đến thì chúng ta lấy gì mà ăn?" Tiền đại gia hạ giọng nhắc nhờ.
"Nhưng mấy người chúng ta cũng mua sao hết được." Một ông lão khác yếu ớt cãi lại.
"Tôi có bảo là không cho họ biết đâu, ông đợi lát nữa hẵng nói. Canh đúng thời gian sao cho lúc họ đến nơi thì bánh vừa ra lò được ba, năm phút ấy, lúc đấy hẵng nói."
Mấy ông cụ xung quanh bừng tỉnh ngộ, thầm nghĩ Tiền đại gia quả nhiên là túc trí đa mưu.
Tần Hoài thay quần áo vào bếp, chuẩn bị sẵn sàng nguyên liệu làm Giải Xác Hoàng và hầm canh thịt bò, xong xuôi mới nhắn tin cho Hoàng Thắng Lợi. Chắc chắn Hoàng sư phụ đang rảnh, hắn liền gọi video.
Video kết nối thành công, người ở đầu dây bên kia lại không phải Hoàng Thắng Lợi, mà là đệ tử chốt cửa của ông - Đổng Sĩ.
Vốn là một kẻ lắm mồm đam mê buôn chuyện Bát Quái, Đổng Sĩ đã nhanh nhảu hỏi trước khi Tần Hoài kịp mở miệng.
"Tần Hoài, hôm nay cậu được nghỉ cơ mà? Sao ngày nghỉ mà cũng hầm nước dùng thế?"
"Lo xong việc rồi nên tôi muốn luyện tay một chút." Tần Hoài giải thích ngắn gọn, "Hoàng sư phụ đâu rồi?"
"Sư phụ đi xoa bóp rồi, ông ấy vứt điện thoại cho tôi bảo tôi trông chừng giúp, cậu cứ làm đi." Đổng Sĩ bắt đầu cắn hạt dưa.
Tần Hoài gật đầu, đặt điện thoại lên giá đỡ rồi bắt tay vào việc.
Giờ đây việc nấu canh thịt bò đối với Tần Hoài đã vô cùng thuần thục, từ khâu xử lý thịt bò, thái miếng đến ngâm nước sạch để loại bỏ máu loãng, nhìn thao tác của hắn chẳng khác nào một sư phụ chuyên nghiệp ở tiệm canh thịt bò.
"Tần Hoài này, cậu có nhận ra thật ra thiên phú nấu bếp món mặn của cậu cũng ra gì phết không." Đổng Sĩ cắn hạt dưa lách cách, "Chỉ kém tôi có xíu xiu thôi. Cậu xem, cậu mới học hầm canh được bao lâu đâu, mỗi ngày cũng chỉ thái chút thịt bò, thịt lợn, thế mà đao công đã tiến bộ vượt bậc rồi đấy."
Rõ ràng là Đổng Sĩ đã học được phương pháp giáo dục bằng cách khen ngợi của sư phụ mình.
"Ồ, tiến bộ cỡ nào?" Tần Hoài hỏi.
"Ừm... Tôi học nấu ăn từ lúc 7 tuổi, đao công của cậu bây giờ chắc cũng ngang ngửa trình độ lúc tôi chưa đầy 8 tuổi đấy."
Học được phương pháp giáo dục bằng cách khen ngợi đấy, nhưng học chưa tới nơi tới chốn.
"Tôi không có ý đó, đao công của đầu bếp món mặn chúng tôi rất quan trọng, đều là kỹ năng cơ bản chắc chắn phải luyện từ nhỏ. Kỹ năng dùng dao của đầu bếp Điểm Tâm các cậu không quan trọng đến thế, tàm tạm là được rồi. Không phải, ý của tôi là cậu cứ tùy tiện luyện một chút, không phải... ý tôi là đao công của cậu..." Đổng Sĩ cố gắng chữa cháy, nhưng càng chữa càng hỏng.
"Buổi tối có tiệc cưới, em đi chuẩn bị nguyên liệu đi, để anh trông cho." Anh trai của Đổng Sĩ là Đổng Lễ mạnh mẽ chen vào khung hình.
Đổng Lễ cũng là đồ đệ của Hoàng Thắng Lợi, hai anh em họ được Hoàng Thắng Lợi nhận làm đồ đệ cùng lúc, chẳng qua Đổng Sĩ nhỏ tuổi hơn nên là đệ tử chốt cửa.
So với một Đổng Sĩ lắm mồm, Đổng Lễ cơ bản không nói mấy, dường như chỉ tiêu nói chuyện mỗi ngày đều nhường hết cho em trai.
Đổng Lễ ngồi xuống trước điện thoại, yên lặng nhìn Tần Hoài nấu canh thịt bò.
Đợi đến khi Tần Hoài cho thịt bò vào nồi nước lạnh, canh chuẩn hỏa hầu rồi đậy nắp nồi lại, Đổng Lễ mới bắt đầu nhận xét: "Không tệ, lần này lượng rượu vàng cho vào rất vừa vặn."
Tần Hoài biết Đổng Lễ không thích nói chuyện phiếm, nên hắn cũng chỉ gật đầu, bắt đầu làm Giải Xác Hoàng.
Có hai loại nhân, một loại là mỡ lợn đường trắng, một loại là nhân thịt thuần. Trong quá trình làm Giải Xác Hoàng, Tần Hoài đã qua xem hỏa hầu vài lần, điều chỉnh một chút, Đổng Lễ nhìn theo toàn bộ quá trình không nói một lời, đợi đến khi hắn chuẩn bị xếp Giải Xác Hoàng ra khay cho vào lò nướng thì Đổng Lễ mới mở miệng.
"Tôi nhớ Giải Xác Hoàng lúc sơ khai nhất là được nướng trên bếp lò." Đổng Lễ nói.
Tần Hoài không ngờ Đổng Lễ lại có hứng thú với Giải Xác Hoàng, hắn sửng sốt một chút, gật đầu: "Không sai, nhưng đó đều là cách làm kiểu cũ rồi, hiện tại để đảm bảo số lượng thì cơ bản đều dùng lò nướng."
"Cậu có từng nghĩ đến việc làm thử chưa?" Đổng Lễ hỏi.
LVQ8371