Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
chương 40: bánh cua vàng

"Thú thật thì tôi thèm món này mấy ngày nay rồi, nhớ làm nhân tôm tươi nhé."

"Bố!!!"

"Không biết làm, cút đi."

Sáng hôm sau, Tần Hoài vốn định ngủ thêm một tiếng nữa, 5 giờ mới đến tiệm gói bánh bao, nhưng vì quên chỉnh báo thức nên 4 giờ đã bị gọi dậy đúng giờ, hắn đành phải miễn cưỡng đi làm sớm.

Đợi đến khi Tần Hoài tới thực đường, Tần Tòng Văn và Triệu Dung đều đã đang gói bánh bao thịt.

Tần Lạc vẫn còn đang ngủ. Hôm qua là ngày khai trương đầu tiên, Tần Tòng Văn và Triệu Dung cảm thấy một ngày quan trọng như vậy thì cả nhà phải cùng nhau chuẩn bị sớm nên mới gọi Tần Lạc dậy. Hôm nay đã là ngày thứ hai bình thường như bao ngày, Tần Lạc lại đang tuổi ăn tuổi lớn, ngủ nhiều khéo còn cao thêm được vài centimet, thế nên cô bé lại quay về với cuộc sống hạnh phúc ngủ một mạch đến khi tự tinh.

Tần Hoài nhìn lướt qua nguyên liệu mà Tần Tòng Văn đã chuẩn bị, phát hiện nhiều hơn hôm qua khá nhiều.

Rõ ràng Tần Tòng Văn đã thấy lượng tiêu thụ hôm qua rất tốt, mới trưa bánh bao đã bán hết sạch nên ông định gói nhiều thêm một chút.

Quanh đây số lượng người đi làm muốn ăn bánh bao rẻ vào buổi trưa và buổi tối để tiết kiệm tiền cũng không ít, sau khi bánh bao bán hết sạch còn có khách chủ động hỏi sao cái bánh bao thịt to đùng giá rẻ kia lại không còn.

Bánh bao 1.5 tệ tuy không lời lãi được bao nhiêu, nhưng Tần Tòng Văn đã quen kiếm những đồng tiền mồ hôi nước mắt từ việc bán đồ ăn sáng cả đời, ông luôn tâm niệm một hào hai hào cũng không chê ít, muỗi dù nhỏ cũng là thịt, bán được thì cứ gói nhiều hơn một chút, kiếm thêm được đồng nào hay đồng nấy.

Buôn bán đắt hàng thì tâm trạng tự nhiên cũng vưi vẻ, Tần Tòng Văn dậy sớm gói bánh bao mà cả người tràn trề sức lực, thậm chí ông còn vưi vẻ ngâm nga vài câu hát.

Tần Hoài đang nhào bột cũng không nhịn được cười nói: "Bố à, hay là bố dứt khoát đóng cửa tiệm ăn sáng ở nhà rồi cho người ta thuê mặt bằng đi, cứ ở lại chỗ con bán bánh bao, lượng tiêu thụ chẳng kém gì ở nhà đâu."

"Thế thì không được." Tần Tòng Văn không cần suy nghĩ liền đáp, "Học bạ của Lạc Lạc vẫn còn ở quê, tháng 9 là khai giảng lên cấp ba rồi, bố và mẹ con phải về, chứ để cô con chăm sóc thì con bé kia chắc chắn sẽ chơi đến điên luôn mất."

"Đúng thế, Lạc Lạc ngoại trừ tiếng Anh nhỉnh hơn một chút, còn lại Ngữ văn, Toán, Lý, Hóa, Sinh chẳng môn nào ra hồn. Bây giờ điểm thi vào cấp ba vẫn chưa có, lúc có rồi không biết con bé có đậu được trường cấp ba trên thành phố hay không. Mẹ nghe nói nếu điểm lệch nhiều thì tiền trái tuyến không hề rẻ đâu, hai trường cấp ba trên huyện nhà mình thì chất lượng càng ngày càng đi xuống." Nhắc tới chuyện học hành của Tần Lạc, Triệu Dung lại có nỗi lo lắng nói mãi không dứt, "Cũng không biết lên cấp ba con bé có theo kịp chương trình không nữa, tận năm môn cần học thêm, một tuần bảy ngày chẳng biết có học bù nổi không đây."

Nếu một tuần phải học thêm tận năm môn... Tần Hoài chỉ đành thắp sẵn một ngọn nến thắp hương cho cuộc sống cấp ba bi thảm của Tần Lạc.

Sau khi nhào bột xong, Tần Hoài đem chỗ tôm tươi mà Tần Tòng Văn đã bóc vỏ chia làm hai phần.

Tần Tòng Văn chú ý tới động tác của Tần Hoài, bèn hỏi: "Hoài Hoài, bố chuẩn bị nhiều quá à? Ngày mai bố bóc ít đi một chút nhé."

"Không phải đâu ạ." Tần Hoài lắc đầu, chỉ vào phần ít hơn, "Chỗ này là để làm bánh cua vàng."

Bánh cua vàng, món ăn vặt trứ danh của trường phái Thượng Hải.

Nó có cái tên này là vì đây là một loại điểm tâm nhỏ nướng ra có hình tròn màu vàng ươm, trông rất giống mai cua. Có câu thơ từng ca ngợi món này là "Chưa thấy bánh đã ngửi thấy hương, vừa vào miệng lớp vỏ giòn tan lả tả rơi", đủ thấy độ giòn xốp của nó, hương vị được chia làm hai loại mặn và ngọt.

Loại ngọt Tần Hoài biết làm, dùng đường trắng trộn với mỡ lợn. Loại mặn hắn cũng biết làm, chỉ cần cho thịt lợn thái hạt lựu vào là xong. Duy chỉ có loại nhân tôm tươi mà Âu Dương muốn ăn thì hắn lại không biết.

Tần Lạc không thích ăn tôm, nên bình thường nhà họ Tần gói hoành thánh cũng không bao giờ làm nhân tôm tươi.

Cách làm bánh cua vàng thời kỳ đầu là dán trực tiếp cục bột sống lên thành lò rồi nướng. Cách làm hiện tại thì không phức tạp đến thế, cứ bỏ thẳng vào lò nướng là xong, vừa làm được số lượng lớn vừa nhanh, có khoa học công nghệ hỗ trợ quả thực rất tiết kiệm thời gian và công sức.

Chuyện Âu Dương thèm ăn bánh cua vàng đã một thời gian, Tần Hoài từng nghe Tần Lạc nhắc tới, hôm qua cậu ta còn chỉ đích danh muốn ăn nhân tôm tươi, hắn cảm thấy đã đến lúc thỏa mãn tâm nguyện của đứa "con trai" này rồi.

Dù sao thì khoảng thời gian đầu Tần Hoài mới đến thừa kế di sản, chính Âu Dương đã chủ động đề nghị cho hắn ở nhờ nhà mình. Cậu ta đã giúp một vớt ân tình lớn như vậy, hắn chưa từng làm bánh nhân tôm tươi thì cũng phải ráng mà làm.

Chưa làm bao giờ cũng chăng sao, trên mạng đầy công thức.

Tần Hoài vừa hầm nhỏ lửa nhân bánh bao Ngũ Đinh, vừa cầm điện thoại xem video hướng dẫn nấu ăn.

Xem xong, thấy không ổn.

Tay nghề của người dạy làm bánh cua vàng này không được.

Hình thức thì rất đẹp, quét lớp lòng đỏ trứng rồi rắc thêm vừng trắng, giao diện tuyệt đối là hàng tuyển. Nhưng quá trình làm nhân bánh rõ ràng có vấn đề, tôm bóc vỏ thái hạt lựu trộn với thịt lợn, nào là dầu mè, nước tương, rồi lại tiêu bột, đường trắng, thậm chí còn cho thêm cả dầu hào, hận không thể trút hết tất cả các loại gia vị trong bếp vào luôn.

LVQ8371

« Lùi
Tiến »