Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4574 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
chương 47: bánh đậu xanh

Những món Tần Lạc muốn ăn mặc dù đôi khi rất trừu tượng, nhưng ít ra cũng là một thứ cụ thể, có quá đáng đến đâu thì con bé cũng chỉ vào miếng điểm tâm đang được một vị quan viên nào đó trong phim truyền hình đi tuần thú Dương Châu gắp trên đũa mà hét to: "Anh ơi, em muốn ăn cái này, nhìn là thấy ngon rồi! Xin anh đấy, làm cho em đi mà anhlf”

Bởi vì thứ Tần Lạc theo đuổi ít nhất cũng là điểm tâm ngon, có làm giống y đúc bản gốc hay không không quan trọng, trọng điểm là phải ngon.

Nhưng thứ Trần Tuệ Tuệ muốn ăn...

Ít nhiều cũng hơi bị quá trừu tượng rồi.

Trẻ con nhà giàu từ nhỏ đã quen ăn thịt cá ê hề sơn hào hải vị, đột nhiên ăn phải mớ rau dại nhạt nhẽo liền cảm thấy ngon như tiên sa, đây chẳng phải là mấy cái mô típ cũ rích trên mấy cuốn tạp chí bán theo cân giá 2 tệ ở sạp sách cũ hồi nhỏ mới có sao, Tuệ Tuệ ở cái tuổi này chắc chắn là chưa từng đọc qua rồi.

Tần Hoài cau mày, vẻ mặt đầy ngưng trọng quay trở lại bên bàn bếp.

Tần Lạc đã ép xong một mẻ bánh bao thỏ, lúc này đang lén lút bưng thau nhân đậu xanh vừa lấy từ trong tủ lạnh ra vẫn chưa rã đông hoàn toàn, trông bộ dạng là muốn lén lút làm thêm một mẻ nhân đậu xanh nữa.

"Hôm nay làm bánh đậu xanh." Tần Hoài nói.

Tần Lạc: !

Nếu không phải điều kiện không cho phép, bên cạnh chẳng có sẵn màng bọc thực phẩm, thì Tần Lạc hận không thể lập tức bọc kín cái thau nhân lại ngay, vờ như mình đột nhiên bị mù màu đỏ xanh nên lấy nhầm nhân bánh.

Tần Lạc cảm thấy mình vẫn còn cơ hội cứu vãn: "Anh, để em giúp anh đãi vỏ đậu xanh nhé."

Thời buổi này trên thị trường có rất nhiều loại bánh đậu xanh, dựa theo khẩu vị thì chia thành hai miền Nam Bắc. Phía Bắc là bánh đậu xanh kiểu Kinh kỳ, phía Nam thì nổi tiếng với bánh đậu xanh kiểu Tô Châu và Dương Châu, nếu chia nhỏ hơn nữa thì có vô vàn loại, nào là loại truyền thống, loại kiểu mới, loại Vân Nam và cả loại của nước ngoài nữa.

Tần Hoài không biết chiếc bánh đậu xanh mình làm thuộc kiểu gì, nhưng nếu dựa theo quy định trong tiêu chuẩn ngành bánh đậu xanh, thì khả năng cao là kiểu Kinh kỳ. Bởi vì hàm lượng đậu xanh của bánh đậu xanh kiểu Kinh kỳ không được thấp hơn 50%, mà hàm lượng đậu xanh trong bánh do hắn làm ra đã xấp xỉ 80% rồi.

Hàm lượng đậu xanh cao như vậy, thì yêu cầu đối với bản thân hạt đậu xanh cũng rất khắt khe.

Chất lượng của hạt đậu xanh chỉ là một phần, quan trọng nhất là đậu xanh sau khi hấp chín ép thành bột mịn phải được đãi sạch vỏ. Đãi vỏ đậu xanh tuyệt đối là một công đoạn vô cùng rắc rối, dù có ngâm đậu trước hơn 12 tiếng đồng hồ thì cũng không thể xát sạch vỏ hoàn toàn được, những hạt đã xát và rửa nhiều lần mà vẫn không tróc vỏ thì đành phải nhặt ra từng hạt một rồi bóc bằng tay.

Cả một thau đậu xanh lớn phải nhặt từng hạt rồi bóc tay, chỉ nửa tiếng thôi là mắt đã hoa lên nhìn một hạt đậu thành ba bốn hạt rồi.

Một công việc gian nan như thế này, Triệu Dung mắt kém, Tần Tòng Văn đau lưng cùng với Tần Hoài không có nhiều thời gian rảnh rỗi nhặt đậu xanh tuyệt đối không thể nào làm nổi.

Nhưng Tần Lạc thì có thể.

Kể từ năm Tần Lạc học lớp sáu, khi Tần Hoài lần đầu tiên thử sức làm bánh đậu xanh, con bé đã trót yêu thích công việc này.

Đứa nhỏ này, từ bé thị lực đã 10/10 rồi.

Động tác tay cũng rất nhanh nhẹn.

Nếu mà xuyên không vào mấy bộ tiểu thuyết gia đấu, nhất định con bé sẽ là một tay hảo thủ trong khoản bị chủ mẫu phạt quỳ nhặt đậu cúng Phật cho xem.

Đối với Tần Lạc mà nói, lúc nhặt đậu xanh có thể vừa nhặt vừa xem tivi thì không nói làm gì, nhặt xong lại còn nhanh chóng được nhìn thấy thành quả nữa —— sẽ được lập tức thưởng thức mẻ bánh đậu xanh vừa mới ra lò, mang hương vị thanh mát không dính răng, độ ngọt được Tần Hoài đo ni đóng giày cho hợp khẩu vị nhất, lại còn được ép ra từ đủ loại khuôn hình xinh xắn nữa.

Hơn nữa bánh đậu xanh chẳng mấy khi rơi vụn, có thể vừa đi vừa ăn, còn có thể lén lút nhét vào cặp sách mang đến trường ăn, mấu chốt nhất là có thể chia cho bạn học để ra oai rồi đắc ý nói: "Ngon đúng không, anh tớ đặc biệt làm cho tớ đấy, đỉnh chưa!"

Trước sự chủ động xung phong nhận việc của Tần Lạc, Tần Hoài vui vẻ đồng ý, hắn chỉ tay vào góc phòng ra hiệu cho con bé bây giờ đã có thể bắt tay vào làm rồi.

Tần Lạc hùng đững oai vệ bước tới góc phòng, liền ngớ người ra.

Tròn trĩnh ba thau đậu xanh lớn đã được ngâm nở.

Còn về kích thước của cái thau ấy à, to bằng cái chậu tắm cho trẻ con luôn.

Đương nhiên, Tần Lạc không phải phấn đấu một mình, con bé còn có đồng nghiệp nữa —— An Du Du.

Nhìn động tác đãi vỏ đậu xanh không được thành thạo cho lắm của An Du Du, Tần Lạc lại cảm thấy mình được tỏa sáng rồi. Tuy rằng anh trai con bé đã lột xác, kế thừa di sản, lên đời đổi vận, đàng hoàng làm sếp, nhưng con bé vẫn mãi là công nhân đãi vỏ đậu xanh xuất sắc nhất nhà họ Tần!

An Du Du nhìn Tần Lạc đột nhiên hừng hực khí thế như được tiêm máu gà: ...

Tay nghề của sếp thay đổi khôn lường, lên xuống thất thường, mà cảm xúc của em gái sếp cũng y hệt như thế, thoắt vui thoắt buồn.

Cái gia đình của sếp đúng là khiến người ta chẳng thể nào đoán được mà.

An Du Du cảm thấy gia đình Tần Hoài khiến người ta khó đoán, Tần Hoài cũng cảm thấy Trần Tuệ Tuệ đúng là một cô bé khiến người ta không sao hiểu nổi.

LVQ8371

« Lùi
Tiến »