Đây chính là phần thưởng nhiệm vụ mà hắn luôn khao khát có được nhất, dạo này hắn điên cuồng làm bánh bao kiều mạch cũng chỉ vì đoạn ký ức trong mơ này.
Dạo trước Tần Hoài cũng từng thăm dò Trần Huệ Hồng chút xíu, hắn hỏi chị ấy có hay xem Liêu Trai không, bình thường có hay đọc tiểu thuyết tu tiên không, và có suy nghĩ gì về chuyện kiếp trước kiếp này, đầu thai chuyển thế.
Kết quả là Trần Huệ Hồng lại tưởng Tần Hoài dính phải mánh lừa đảo kiểu mới "kiếp trước nghiệt duyên, kiếp này chuộc tội" y chang cậu em trai của chị ấy, thế là chị ấy cất công rả rích khuyên bảo hắn suốt ba, bốn ngày liền, bảo hắn đừng có tin dăm ba cái thứ vớ vẩn ấy, đừng để tuổi đời còn trẻ đã dấn thân vào con đường mê tín dị đoan không lối thoát.
Thời buổi này kiếm được đồng tiền đâu có dễ, tội tình gì phải cúng 20 vạn làm pháp sự giải nghiệp cho kiếp trước cơ chứ.
May mà Tần Hoài thề non hẹn biển là mình tuyệt đối không tin vào mấy chuyện này, chứ không thì Trần Huệ Hồng đã xách cổ cậu em xui xẻo kia của chị ấy tới để tự miệng kể lể đầu đuôi câu chuyện bị lừa mất 20 vạn rồi.
Cái giá phải trả cho lần thăm dò này là, vốn đĩ ở Thực đường Vân Trung chỉ có mỗi mình Tần Hoài biết chuyện em trai Trần Huệ Hồng mê tín dị đoan bị lừa 20 vạn, nhưng sau mấy ngày rả rích khuyên can của Trần Huệ Hồng, giờ thì cả thực đường, cả Ủy ban khu phố, thậm chí là cả ban quản lý tòa nhà cũng đều biết vị đại gia lắm tiền nhiều của này đã bị lừa, mà cái cách bị lừa lại còn ảo ma hết sức nữa chứ.
Đã không moi được thông tin gì, thế thì đành phải xem đoạn ký ức trong mơ này có cho manh mối nào không vậy.
Tần Hoài nhấn vào [Một đoạn ký ức trong mơ của Trần Huệ Hồng], chọn "Có".
[Đang tải đoạn ký ức trong mơ ——]
Khác với sự tĩnh mịch tĩnh mịch của lần đầu tiên tiến vào giấc mơ, lần này mắt Tần Hoài còn chưa mở ra, hắn đã nghe thấy những âm thanh vô cùng ồn ào, huyên náo.
= , ~. Là v .^ F4 h .^ # - 3 Ông xem đứa này thì sao? 11 tuổi, cao ráo, răng miệng chắc khỏe, thạo việc, mua về kéo cối xay còn rẻ hơn mua lừa đấy, chi tốn một đồng đại dương thôi, lại còn được tặng kèm đứa nhỏ này nữa."
"Xê ra xê ra, gầy trơ cả xương thế kia thì làm ăn được cái tích sự gì, cái đứa nhỏ này tôi thấy cũng sắp tắc thở mất rồi, mua về khéo lại phải tìm cái chiếu rách cuộn lại đem chôn thì xui xẻo lắm, thế mà còn đòi tận một đồng đại dương à, lượn ra chỗ khác chơi đi."
"Hay là ông xem thử đứa này đi, đứa này thì chuẩn đét luôn, có điều giá cả hơi..."
Sau khi Tần Hoài mở mắt ra, đập vào mắt hắn chính là cảnh tượng một tên buôn người đang cò kè mặc cả với khách cách đó không xa.
Đây là cái chợ buôn bán người trái pháp luật vớ vẩn nào vậy?
Tần Hoài đảo mắt nhìn quanh một vòng, hắn phát hiện nơi này đã không còn là vùng đất cằn cỗi hoang vu ngàn dặm nữa. Không khí có lẽ vẫn nóng bức như cũ, khung cảnh cũng khá đìu hiu, nhưng đã có thể nhìn thấy những đám cỏ khô nằm rạp trên mặt đất, xen lẫn vài đốm xanh lác đác. Nhìn ra xa xa, những mái nhà và vài mảnh ruộng nhỏ hiện lên mờ mờ ảo ảo, xem ra cũng là nơi có người sinh sống.
Tần Hoài ngoảnh sang trái, Trần Huệ Hồng vẫn mặc bộ quần áo rách rưới đó, đất cát bám thành từng lớp dày đặc đến mức sắp đóng tảng luôn rồi, bên trong quần áo chẳng biết đã nhét bao nhiêu rơm rạ, trông cả người chị ấy cứ phồng tướng lên, rất là lực điền.
Về phần Huệ Nương, tuy rằng cũng đầu bù tóc rối nhưng trông vẫn sạch sẽ hơn Trần Huệ Hồng một tẹo, trên tay cô bé đang ôm một cái vại sành sứt mẻ, trong ngực giấu mấy mảnh gỗ, dáng vẻ vẫn gầy gò ốm yếu như cũ.
Bên cạnh Huệ Nương và Trần Huệ Hồng là bảy tám đứa trẻ ăn mặc rách rưới tới mức gần như cởi trần, nhìn sơ qua thì toàn là con trai, đứa thì ngồi thẫn thờ rũ rượi, đứa thì nằm bẹp dí thoi thóp, tất cả đều gầy trơ xương, hốc mắt trũng sâu, khiến cho sắc diện của Huệ Nương trông khỏe mạnh và hồng hào hơn hẳn.
Tên buôn người chém gió tung tóe nước bọt để mặc cả với khách, Trần Huệ Hồng thì ngồi chồm hổm dưới đất xem với vẻ mặt vô cùng hào hứng, còn Huệ Nương lại lấy mảnh gỗ nhỏ chọc chọc xuống đất, có vẻ như muốn đào thứ gì đó lên.
Đang nói chuyện, vị khách bỗng nhìn sang Huệ Nương, ông ta chỉ vào cô bé rồi bảo: "Hay là mày gán đứa này cho tao đi, đứa này trông có vẻ khấm khá hơn chút."
Trần Huệ Hồng đưa mắt nhìn hai gã đàn ông.
Tên buôn người vội vã xua tay, kiên quyết từ chối: "Đứa này không bán."
"Ông là thương nhân đi buôn, mua cái loại ranh con này về cũng vô dụng thôi, đây là nha hoàn hầu hạ, đắt lắm, không bõ bèn gì đâu."
Thấy tên buôn người từ chối thẳng thừng như vậy, vị khách lại săm soi Huệ Nương thêm một chốc, không biết là chê cô bé ngoại hình không được hay là do nguyên nhân nào khác, ông ta cũng chẳng nằng nặc đòi nữa, hai bên lại tiếp tục cò kè mặc cả một hồi, cuối cùng chốt đơn "mua một tặng một" ban nãy với giá một túi khoai lang nhỏ cộng thêm nửa đồng đại dương, rồi bảo gã buôn người theo mình về lấy tiền lấy lương thực.
Tên buôn người chẳng thèm mảy may lo lắng đám còn lại sẽ bỏ trốn, gã hớn hở đi theo, một lát sau đã ôm một túi khoai lang nhỏ tung tăng quay lại.
Thấy người đã về, Trần Huệ Hồng phủi phủi bụi đất trên người rồi đứng dậy, hỏi: "Có đi không?"
LVQ8371