Trong một buổi sáng không quá nóng bức, sau khi trải qua một trận chạy bộ sảng khoái đầm đìa mồ hôi, được ngồi trong Vân Trung Thực Đường với nhiệt độ điều hòa vừa phải, ngửi mùi Bánh Bao yêu thích xen lẫn hương cơm rượu, húp một bát chè đậu xanh mát lạnh giải nhiệt mang theo vị ngọt dịu, các ông bác đều cảm thán một ngày tươi đẹp cứ thế mà bắt đầu!
Vương đại gia chép miệng, giá mà có thêm một đĩa Bánh Xác Cua nữa thì tuyệt cú mèo.
"Sao Tiểu Tần sư phụ lại không thích làm Bánh Xác Cua thế nhỉ?" Vương đại gia vừa húp chè đậu xanh, vừa ấm ức bất bình thay cho món Bánh Xác Cua yêu dấu của mình.
Vương đại gia lúc này hệt như một fan sự nghiệp lỡ đu phải idol kém tiếng trong các nhóm nhạc nam nữ, miệng thì chửi đổng công ty mù mắt, anh trai/chị gái nhà mình xuất sắc thế cơ mà sao không chịu đầu tư tài nguyên, mặt khác lại chỉ đành ngoan ngoãn ngày ngày túc trực canh giờ tiêu tiền, với hi vọng mong manh được nhìn thấy bóng dáng idol nhà mình.
Chỉ có điều thứ mà Vương đại gia đu idol lại là Bánh Xác Cua.
Mà phải là Bánh Xác Cua nhân tôm tươi cơ.
Thế nhưng ở Vân Trung Thực Đường, bởi vì Tần Lạc không thích ăn tôm, nên Tần Hoài cũng chẳng có thói quen làm Điểm Tâm nhân tôm tươi. Thêm vào đó làm Bánh Xác Cua phải dùng đến lò nướng, Tần Hoài có muốn làm thì cũng phải gom Bánh Xác Cua làm chung một mẻ với các loại Điểm Tâm cần dùng lò nướng khác, thế nên xác suất món Bánh Xác Cua được treo biển thực sự là vô cùng mong manh.
Ít đến mức Vương đại gia chỉ muốn tóm lấy Tần Hoài mà chất vấn: Lương tâm của cậu không thấy cắn rứt sao? 21 ngày đấy, ròng rã 21 ngày trời! Bánh Xác Cua nhân tôm tươi mới xuất hiện có hai lần, cậu có biết 21 ngày qua tôi phải sống thế nào không hả?!
Cái món Lư Đả Cổn (Bánh nếp lăn bột đậu) chết tiệt kia thì có gì ngon chứ? Dựa vào đâu mà trong 21 ngày nó được xuất hiện tới tận 17 lần cơ chứ?!
Chẳng ai thấu hiểu tiếng gầm gào trong lòng Vương đại gia, ông chỉ đành nốc ừng ực cho cạn bát chè đậu xanh, mắt chằm chằm nhìn theo bóng lưng tất bật của Tần Hoài trong bếp: "Có phải ra lò rồi không? Các ông có ngửi thấy mùi rượu không?"
Các ông bác nhao nhao hưởng ứng: "Ngửi thấy rồi, hình như là cơm rượu."
"Mỗi tội mùi hơi nhạt."
"Có phải Tiểu Tần sư phụ đang làm Cơm rượu tráng trứng không? Lát nữa tôi phải gọi một bát mới được!"
"Cơm rượu tráng trứng phải gọi món riêng làm tại chỗ chứ, tôi có thấy biển món Cơm rượu tráng trứng đâu, khéo là Tiểu Tần sư phụ tự làm bữa sáng cho mình đấy?"
"Hehe, thế tôi cũng phải làm một bát mới được."
Trong bếp, Tần Tòng Văn nhìn mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng nóng hổi vừa ra lò mà chết trân tại chỗ.
Quá đẹp.
Thực sự là quá đẹp.
Tần Tòng Văn rất hiếm khi dùng từ "đẹp" để hình dung một cái Bánh Bao, nhưng những chiếc Bánh Bao trước mặt thực sự quá đúng gu thẩm mỹ của ông về Bánh Bao.
Bánh Bao làm từ bột trắng trắng trẻo mập mạp, nhẵn mịn, tròn trịa, đáng yêu, đây quả thực là chiếc Bánh Bao trong mộng của bất cứ ai đam mê món Bánh Bao bột trắng!
Con trai ông có cái trình độ này từ bao giờ vậy?
Có trình độ cỡ này rồi mà còn chưa hài lòng sao?!
"Bố, bố nếm thử xem." Tần Hoài dùng kẹp gắp một cái Bánh Bao ra, bẻ đôi, đưa một nửa cho Tần Tòng Văn: "Con cứ có cảm giác vẫn thiêu thiếu thứ gì đó, con nhớ hồi bé phố bên cạnh nhà mình cũng có tiệm bán Bánh Bao Tửu Nhưỡng, nhưng vị nhà họ ra sao thì con không nhớ rõ nữa rồi, bố xem thử Bánh Bao của con còn kém ở đâu."
Tần Tòng Văn cầm lấy nửa cái Bánh Bao, mặc kệ hơi nóng bốc lên ngùn ngụt mà cắn một miếng rõ to.
Nhai một lúc, rồi nuốt xuống.
Trời đất ơi, thì ra Bánh Bao Tửu Nhưỡng có hương vị thế này!
Cái tiệm bán Bánh Bao không nhớ rõ tên ở phố bên cạnh kia quả thực là phí phạm của trời!
"Hoài Hoài à!" Tần Tòng Văn vô cùng chân thành nói: "Con đang thiếu đi sự tự tin đấy!"
Tần Hoài "thiếu tự tin" lúc này đang nhiệt tình pr Bánh Bao Tửu Nhưỡng cho các ông bác.
Bánh Bao hôm nay không bán, chỉ tặng, tặng cho khách quen, coi như một món quà tri ân bất ngờ dành cho khách hàng thân thiết.
Nguyên nhân không bán chủ yếu là vì biển tên món vẫn chưa làm xong, về mặt giá cả thì Tần Hoài dự kiến là 8 tệ. Cái loại Bánh Bao Kiều Mạch làm lộn xôn, tùy hứng, thêm đủ thứ nhân, phối đủ kiểu trên đời mà còn bán được 5 tệ một cái, thì Bánh Bao Tửu Nhưỡng hạng B- bán giá 8 tệ quả thực là quá hời rồi!
Triệu Dung - người tham gia định giá - chính là cảm thấy như vậy đấy.
"Tiểu Tần sư phụ, không phải tôi có ý kiến đâu, cũng không phải tôi không thích ăn Bánh Bao. Mấy cái Bánh Bao Kiều Mạch cậu bán mỗi buổi chiều bà lão nhà tôi cũng chạy ra tranh mua mà, tôi chỉ đang đưa ra một lời khuyên chân thành thôi, đây là niềm mong mỏi xuất phát từ tận đáy lòng của thực khách, là..."
"Thôi đi Vương Lão Căn, ông đứng lỳ ở cửa sổ lảm nhảm cái gì thế hả? Muốn lấy thì lấy, muốn nói thì nói lẹ lên, nhanh cái tay lên giùm!" Tào đại gia mất kiên nhẫn lên tiếng thúc giục.
Vương đại gia chỉ có thể chậm rãi nói: "Cậu có thể làm thêm chút Bánh Xác Cua được không? Tốt nhất là nhân tôm tươi."
Lời này vừa nói ra, một đám các ông bác đang ngồi lập tức có ý kiến.
"Vương Lão Căn, ông làm sao vậy? Có gì ăn nấy, không có thì chờ, sao còn đòi hỏi ý kiến ý cò?"
"Đúng đấy, ông thì ăn được mấy cái Bánh Xác Cua chứ?"
"Cái khí khái 40 năm làm kế toán không làm sổ sách giả, không tính sai sổ sách của ông đâu rồi?"
LVQ8371