Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4642 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 83
chương 83: bánh bao tửu nhưỡng hạng b+

Mua Ngũ Đinh Bao là được tặng.

Nghe đồn hương vị cũng khá ngon.

Không ít thực khách ngày hôm qua đã tự thưởng cho mình một cái Ngũ Đinh Bao, hôm nay quyết định nể mặt Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà tự thưởng thêm cho mình một cái nữa.

Những thực khách tới sớm hơn một chút, khi biết hôm nay không tặng Bánh Bao Tửu Nhưỡng, vả lại bánh cũng chưa hấp xong, đành mang theo tâm trạng hoặc may mắn hoặc tiếc nuối mà xách cái bánh bao thịt giá 1 tệ rưỡi rời đi.

Quá tuyệt, không mua lập tức tiết kiệm được 35 tệ! / Mẹ kiếp, hôm nay thế mà lại không tặng, biết vậy hôm qua mua xừ hai cái cho rồi.

Anh chàng thiết kế Tiểu Trương quyết định tự thưởng cho mình không thành, tiếc nuối quay lưng.

Nhìn cái bánh bao thịt 1 tệ rưỡi trong tay, nghĩ đến số dư thẻ ngân hàng, Tiểu Trương quyết định chuyên mục tự thưởng của tháng này kết thúc tại đây, đợi tháng sau phát lương rồi tính tiếp.

Bỗng nhiên Tiểu Trương ngửi thấy một mùi rượu vừa nhàn nhạt lại vừa nồng nàn.

Nhàn nhạt là để hình dung mùi thơm của rượu, còn nồng nàn là để hình dung vị trí của nó trong lòng hắn.

Mùi vị này phải diễn tả thế nào đây?

Rất muốn ăn.

Hôm qua Tiểu Trương đã được ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng, cũng thấy Bánh Bao Tửu Nhưỡng quả thật rất ngon, xứng đáng bỏ ra 35 tệ mua một cái Ngũ Đinh Bao để hưởng khuyến mãi mua 1 tặng 1.

Nhưng mùi thơm lần này lại khác biệt.

Mùi thơm này khiến Tiểu Trương cảm thấy hắn có thể bỏ ra 35 tệ để tự thưởng cho mình một cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng.

Lương có lẽ phải đợi đến tháng sau mới phát, nhưng không có nghĩa là hôm nay không thể ăn Bánh Bao!

Tiểu Trương kiên định quay gót, vẻ mặt kiên nghị, động tác đứt khoát, giọng nói vang dội, khí thế hừng hực.

"Người đẹp ơi, Bánh Bao của quán ra lò rồi đúng không, cho tôi một cái!"

Giá cả cũng chẳng buồn hỏi, chính là tự tin như vậy đấy!

Còn nữa...

【Bánh Bao Tửu Nhưỡng hạng B+】

Tần Hoài nhìn dòng chữ hiển thị trên Bánh Bao Tửu Nhưỡng trước mắt, quả thực không dám tin vào mắt mình.

Nếu phải miêu tả tâm trạng của hắn lúc này...

Thì đại khái là: Wuhu! Patrick reo hò~

Sung sướng, vô cùng sung sướng, cái sự sung sướng của việc không cần dậy sớm bán bánh bao mà vẫn có tiền.

Sung sướng đến mức Tần Hoài đứng cạnh xửng hấp cũng không nhịn được mà hồi tưởng lại khoảnh khắc xuất thần lúc làm Bánh Bao vừa nãy, hận không thể mướn ngay họa sĩ vẽ lại thành tranh đóng khung treo trong bếp, quả thực là cảm giác thỏa mãn chưa từng có.

Cảm giác như có thần tiên phù hộ này quả thực quá tuyệt vời, thảo nào phát huy vượt xa trình độ, giật thăng luôn cái hạng B+.

Đúng vậy, Tần Hoài dám khẳng định lần này hắn đã vượt xa phong độ bình thường.

Tần Hoài luôn nhận thức rất rõ ràng về trình độ của mình. Giống như khi hắn vừa xem video hướng dẫn làm Bánh Bao Hòe Hoa, hắn đã biết chắc chắn mình không làm nổi món này. Còn khi xem video Bánh Bao Tửu Nhưỡng, hắn cho rằng tài nấu nướng của mình và Tần Uyển là kẻ tám lạng người nửa cân, làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng chắc chắn không thành vấn đề.

Trò chơi hệ thống này đánh giá món ăn khắt khe đến mức nào, Tần Hoài đã được lĩnh giáo từ hôm qua rồi.

Kém một chút cũng không xong, giữa hạng B- và hạng B cách nhau như lạch trời, giữa hạng B và hạng B+ đương nhiên cũng có một rãnh sâu ngăn cách.

Quả nhiên nấu ăn cũng giống như vẽ tranh, đều cần đến cảm hứng.

Cảm hứng tới rồi thì cản cũng không nổi nha, ha ha ha ha ha.

Cuối cùng cũng xử lý xong Bánh Bao Tửu Nhưỡng, lại còn phát huy siêu đẳng, Tần Hoài quyết định tự thưởng cho mình hai tiếng đồng hồ lười biếng.

Các thực khách ăn trưa thì chịu khó ăn ít Điểm Tâm lại một chút nhé.

Tiểu Tần sư phụ của các bạn chuẩn bị đi trốn việc đây!

"Bố ơi, mấy mẻ Bánh Xác Cua với Tô Bính còn lại bố nướng giúp con nhé, thời gian nướng bố biết rồi đấy, con nghỉ ngơi trước đây." Tần Hoài đõng dạc tuyên bố trốn việc.

Đột nhiên bị nhét thêm một đống việc, Tần Tòng Văn suýt chút nữa thì cảm động đến phát khóc, quá tốt rồi con trai ông rốt cuộc cũng bình thường trở lại, con trai ông rốt cuộc lại bắt đầu bãi công trốn việc rồi!

"Biết rồi!" Tần Tòng Văn vui vẻ lớn tiếng đáp lời.

Khung cảnh bên ngoài cửa sổ lúc này nghiễm nhiên đã là một bức tranh khác.

Kể từ lúc anh chàng thiết kế Tiểu Trương gào lên câu "Cho tôi một cái Bánh Bao", các thực khách mua bánh bao như thể đã mở ra chiếc hộp Pandora, chẳng ai thèm quan tâm đó là Bánh Bao gì, cũng chẳng ai thèm để ý biển tên món Bánh Bao đã được treo lên hay chưa, lại càng không có ai hỏi giá.

Mọi người đều thi nhau hưởng ứng: "Cho một/hai/ba cái Bánh Bao”

Nhân viên phục vụ đứng gói bánh bao ở các cửa sổ vẫn đang trông cậy vào Hoàng Tịch mau chóng treo biển tên món lên, thì các thực khách đang gào thét đòi Bánh Bao đã bắt đầu chửi rủa sếp của mình rồi.

"Nhanh lên người đẹp ơi, đang vội, cho một Bánh Bao."

"Đúng đúng đúng tôi cũng đang vội, sắp muộn làm rồi. Ông chủ của chúng tôi đúng là đồ khốn nạn, chỉnh máy chấm công nhanh hơn 5 phút, 8 giờ 55 phút là phải có mặt rồi."

"Đệt, ông chủ các cậu đúng là chẳng ra gì thật, công ty tôi chỉ chỉnh nhanh có hai phút thôi."

"Cái gì, hóa ra còn có thể chỉnh nhanh được cơ á?! Thảo nào tôi toàn đi muộn, mẹ nó đúng là mất nết.”

Đám nhân viên phục vụ: ...

Bọn họ biết phải nói sao đây?

Ông chủ của chúng tôi tốt lắm, không cho phép chúng tôi đến sớm, cả cái quán này toàn dựa vào một mình ông chủ gánh vác đấy.

An Du Du đang lấy thêm túi nilon tranh thủ gào vọng vào trong bếp: "Lão... Tiểu Tần sư phụ, Bánh Bao hôm nay bán được chưa ạ?"

Tần Hoài đã rửa tay xong, chuẩn bị tận hưởng một trận lười biếng sảng khoái vưi vẻ đáp: "Bán, bán hết. "

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »