Đợi đến khi Tần Hoài giã cơm rượu hòm hòm rồi, Vương đại gia mới khoan thai đến muộn. Nhưng hôm nay ông ấy đến trễ là có lý do, ông ấy đắt theo cả vợ mình tới.
"Quyên à, tôi đã bảo rồi mà, hôm nay Tiểu Tần sư phụ chắc chắn sẽ làm Bánh Xác Cua nhân tôm tươi. Bà ngửi cái mùi này xem, tuyệt đối là vừa mới ra lò luôn!" Vương đại gia vừa bước vào quán đã oang oang cái miệng đắc ý khoe khoang.
Vợ của Vương đại gia là Trần Quyên hơi mất kiên nhẫn gật đầu, rảo bước đi về phía cửa sổ gọi món. Lúc đi ngang qua bàn số 9, thấy hai cạ cứng quen thuộc là Tào đại gia và Hứa Đồ Cường, bà còn tươi cười chào hỏi hai người.
"Chị Trần, chị cũng tới rồi à." Tào đại gia cũng nhiệt tình đáp lại.
Trần Quyên than thở: "Trời mưa vốn dĩ tôi chả buồn ra khỏi nhà đâu, đều tại ông lão Vương nhà tôi đấy. Cứ một mực bảo là cái Bánh Xác Cua 5 tệ mà mua mang về nhà thì chỉ còn đáng giá 3 tệ thôi, keo kiệt đến là hết chỗ nói. Nếu không phải lát nữa thằng Kiến Hoa nhà tôi còn phải đi làm, thì khéo ông ấy đã lùa cả tôi, thằng Kiến Hoa, vợ thằng Kiến Hoa với cả cái Nhạc Nhạc tới đây hết rồi."
Tào đại gia cười ha hả: "Vương Lão Căn, cái tật này của ông đến bao giờ mới sửa được đây hả?”
Vương đại gia vội phân bua: "Bánh Xác Cua vốn dĩ phải ăn ngay lúc vừa ra lò nóng hổi mới ngon, hôm nay trời lại mưa, đợi tôi mang về đến nhà thì nguội ngắt mất rồi, mấy người đúng là chẳng biết thưởng thức gì cả."
Dứt lời, Vương đại gia đi tới quầy gọi món, theo bản năng định gọi: Tiểu Tần sư phụ, cho 10 cái Bánh Xác Cua nếm thử trước đã. Kết quả vừa ngó vào trong, ông liền thấy Tần Hoài đang đứng gần cửa sổ chuyên tâm nhào bột, thấy hắn tập trung như vậy nên ông cũng ngại không dám lớn tiếng gọi.
Thấy vậy, Hoàng Tịch liền nhanh nhẹn bước tới gắp Bánh Xác Cua cho Vương đại gia.
Vương đại gia bưng đĩa Bánh Xác Cua về ngồi ở bàn số 9, tiện thể chen lấn đẩy một ông bác vô danh khác ra chỗ khác để lấy chỗ cho vợ mình ngồi, rồi nhỏ giọng hỏi: "Sao hôm nay Tiểu Tần sư phụ làm Bánh Bao muộn thế nhỉ?"
Hứa Đồ Cường hừ lạnh một tiếng, cũng hạ giọng nói: "Còn không phải tại ông sao. Tôi nghe người ta kể hết rồi, chính là vì sáng hôm qua ông đả kích Tiểu Tần sư phụ, chê Bánh Bao Tửu Nhưỡng cậu ấy làm không ngon bằng ở Cô Tô nên mới khiến người ta bị kích động đấy. Hôm qua cậu ấy cắm mặt làm Bánh Bao suốt 12 tiếng đồng hồ, còn đem tặng miễn phí không lấy một đồng nào suốt cả ngày hôm qua cơ mà.”
"Ông cứ đi dò hỏi thử mà xem, mấy hộ dân trong khu mình hay ra quán ăn cơm ấy, có nhà nào mà tối qua không phải ăn Bánh Bao kèm với Củ Cải Muối không."
Vương đại gia kinh ngạc đến ngây người, ông không ngờ rằng mình chỉ đơn thuần nói vài lời thật lòng, thế mà lại gây ra tổn thương to lớn đến vậy cho tâm hồn non nớt của một cậu thanh niên trẻ tuổi.
Vương đại gia có chút áy náy gãi gãi đầu, cắn thử một miếng Bánh Xác Cua, tươi, thơm, xốp giòn, thế là ông lại càng thấy áy náy hơn.
"Tôi chỉ là... lỡ miệng nói thật một chút thôi mà. Nói thật, Bánh Bao Tửu Nhưỡng do Tỉnh sư phụ làm quả thực ngon hơn Tiểu Tần sư phụ nhiều, Tiểu Tần sư phụ căn bản là không thể sánh nổi với ông ấy đâu." Vương đại gia lầm bầm với âm lượng siêu nhỏ.
Đám ông bác: 2
Ông còn dám nói nữa à!
Vương đại gia len lén nhìn Tần Hoài qua khung cửa sổ, cả người đã bị cảm giác tội lỗi nhấn chìm.
Hay là nhờ mấy đồng nghiệp cũ ở xưởng ngày xưa dò hỏi xem Tỉnh sư phụ giờ còn sống không nhỉ, nếu còn thì đang ở đâu? Rồi nhờ ông ấy gọi một cuộc điện thoại an ủi Tiểu Tần sư phụ một chút?
Tỉnh sư phụ là người thích nâng đỡ hậu bối như vậy, chắc cũng không ngại gọi cuốc điện thoại này đâu nhỉ?
Vương đại gia thầm nghĩ.
Tần Hoài hoàn toàn không hề để ý Vương đại gia đã tới, toàn bộ sự chú ý của hắn lúc này đều dồn hết vào khối bột trên tay.
Bắt đầu từ lúc giã xong cơm rượu, lọc lấy nước rồi nhào bột, hắn đã thấy cảm giác đúng rồi.
Đây chính là cảm giác khi đã tìm ra được đáp án chính xác.
Tuy rằng bột vẫn đang lên men, nhìn qua cũng không khác trước là mấy, gọi Tần Tòng Văn tới quan sát một chút khéo khi còn chẳng nhìn ra được điểm khác biệt nào, nhưng trong lòng Tần Hoài lại có một loại trực giác.
h z 3 L4 È 3 é ^' % Trực giác này mách bảo hắn răng, mẻ này chắc cốp rồi.
Lợi thế thuộc về ta!
Dưới trực giác nhạy bén này, Tần Hoài cảm thấy thao tác nhào nặn của mình vô cùng trơn tru. Cảm giác này giống hệt như lúc bác sĩ khám bệnh gặp được một ca điển hình như trong sách giáo khoa vậy, vừa thấy bản thân quá đỉnh, vừa cực kỳ sung sướng, thậm chí hắn còn muốn gửi Wechat khoe ngay tin vui này với đồng nghiệp.
Tần Hoài vẫn luôn canh chừng bên cạnh khối bột, lúc hấp bánh cũng không rời nửa bước, thậm chí hắn còn chẳng nhận ra giờ cao điểm buổi sáng đã bắt đầu từ lúc nào.
Giờ cao điểm buổi sáng là lúc Vân Trung Thực Đường đông khách nhất, dân văn phòng qua lại từ ga tàu điện ngầm vội vã chạy đến quán, mua một cái bánh bao rồi vừa đi vừa ăn, chạy như bay đến công ty, suốt dọc đường không hề dừng lại.
Khác biệt duy nhất là người có tiền thì ăn Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, còn người không có tiền thì ăn bánh bao chay, bánh bao thịt to do Tần Tòng Văn làm. Hiện tại, nhân viên phục vụ của Vân Trung Thực Đường ai nấy đều là cao thủ gói bánh bao, tốc độ nhanh đến mức gần như chỉ thấy tàn ảnh.
Những thực khách sáng hôm qua cũng ghé quán mua bánh bao đều biết, trụ cột của quán là Tiểu Tần sư phụ đang làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
LVQ8371