Dẫu sao video hướng dẫn của Giang Thừa Đức quả thực có hơi cấn, làm quá nhanh, quá bá đạo, mang đến cảm giác y hệt như học bá giải toán chỉ lướt qua các bước trong đầu, rồi viết xoẹt mấy bước ăn điểm đơn giản nhất lên giấy thi vậy.
Nhưng vấn đề là Tần Hoài đâu phải học bá đỉnh cao như Giang Thừa Đức, mấy cái bước làm của ông ấy hắn xem mà chẳng hiểu mô tê gì.
Hắn lại còn chẳng thể nhắn tin Wechat cho Giang Thừa Đức để hỏi xem các bước giải đề chi tiết là thế nào.
Nếu nói yếu tố then chốt của Bánh Bao Tửu Nhưỡng là nhiệt độ, thì Bánh Bao Hoa Hòe lại có vô vàn điểm then chốt.
Trộn bột, nhào bột, xoa nặn, dùng mật ong lên men, xả khí, nhào lại, lên men lần hai, hấp bánh, tất cả đều là mấu chốt.
Nói đơn giản thì trong nguyên cái video đó, hễ chỗ nào có cục bột xuất hiện thì chỗ đó đều vô cùng quan trọng.
Khâu khó nhất không còn nghi ngờ gì nữa, chính là dùng mật ong để lên men.
Ban đầu Tần Hoài tính toán rất hay, định làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng trước, một phát ăn ngay, sau đó sẽ chia nhỏ các bước để luyện làm Bánh Bao Hoa Hòe. Hắn định xử lý xong bước lên men bằng mật ong khó nhằn nhất, rồi mới từ từ giải quyết từng bước cũng chẳng hề dễ dàng còn lại.
Cuối cùng ghép tất cả lại với nhau, xem có thể chắp vá ra được cái Bánh Bao Hoa Hòe hạng B nào không.
Kết quả Tần Hoài không ngờ tới là, cái kế hoạch này của hắn vừa mới bắt đầu bước 1 đã lật xe cái rầm.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng chăng những không một phát ăn ngay, mà còn lật xe ròng rã suốt hai ngày trời, suýt chút nữa khiến tâm lý của hắn sụp đổ hoàn toàn.
Mấy ngày nay Tần Hoài trải qua đủ mọi cung bậc: ban đầu là lật xe, sau đó hoài nghi nhân sinh, tiếp đến là phấn đấu vươn lên, rồi bừng tỉnh đại ngộ, kế đó là phát huy vượt xa bình thường, và cuối cùng là tự thưởng cho bản thân. Những ngày qua trôi đi thực sự quá đỗi đặc sắc, đặc sắc đến mức hắn quẳng luôn cả Mật Hoa Hòe lẫn Bánh Bao Hoa Hòe lên chín tầng mây.
Cũng chẳng biết mấy ngày nay bà Đinh sống sao rồi nữa.
Nhà bà ấy ngoài cậu cháu nội thích ăn Bánh Bao Hoa Hòe Mật, còn có cô cháu gái thứ hai thích ăn Bánh Bao Kiều Mạch Sữa Bò và một cô cháu ngoại ghiền Bánh Bao Kiều Mạch Sữa Dê Pha Mật Ong.
Mấy ngày nay Tần Hoài đừng nói là Bánh Bao Hoa Hòe Mật, đến cả Bánh Bao Kiều Mạch hắn cũng chẳng thèm làm.
Nếu ba đứa nhỏ mà khóc cùng một lúc thì...
Chỉ hy vọng bà Đinh tuổi cao lãng tai rồi thôi.
Tần Hoài vào kho tìm hũ Mật Hoa Hòe mà Hoàng Tịch nhắc tới, chất lượng quả thực rất tốt, thậm chí còn nhỉnh hơn hũ mật mà bà Đinh mang tới mấy hôm trước.
Có thể thấy, ba đứa nhỏ cùng hùa nhau làm ầm ĩ thì đến cả cựu hiệu trưởng trường mẫu giáo cũng phải giơ cờ trắng đầu hàng.
Bánh Bao Hoa Hòe chắc chắn phải làm, nhưng không phải bây giờ. Buổi sáng là khung giờ của Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao, hiện tại Bánh Bao Tửu Nhưỡng đã luyện xong, Tần Hoài cảm thấy món này cũng có thể đưa vào thực đơn cố định buổi sáng, dẫu sao buff của Bánh Bao Tửu Nhưỡng cũng khá xịn.
Sáng sớm ra đã được nếm thử hương vị hạnh phúc ngập tràn sự quan tâm từ người khác, chắc hắn tâm trạng khi đối mặt với công việc cũng sẽ tốt lên chút ít.
Điểm đáng tiếc duy nhất là số lượng Bánh Bao có buff hơi ít, một ngày 3 xửng, mỗi xửng giới hạn 24 cái. Mỗi ngày chỉ có những vị khách may mắn ăn được 72 chiếc Bánh Bao đầu tiên mới nhận được buff, lỡ đâu gặp phải mấy người sức ăn khủng, một mình quất luôn ba bốn cái thì...
Tần Hoài chỉ biết cảm thán rằng may mắn cũng là một yếu tố quan trọng để có được niềm vui.
"Mẹ ơi, rửa sạch nguyên liệu pha Trà Ngũ Hoa và Trà Thất Vị Khử Thấp giúp con với. Bố ơi, bố thái củ thổ phục linh ra thành từng miếng giúp con nhé. Trước khi thái bố nhớ chọn lọc kỹ, củ nào không tươi thì bỏ đi đừng dùng."
"Lát nữa Lạc Lạc tới thì hai người bảo con một tiếng nhé."
"Yên tâm đi Hoài Hoài, mẹ sẽ bảo bố con canh chừng." Triệu Dung đáp lời, bỏ vỏ bánh bao trên tay xuống rồi đi rửa tay để nhặt nguyên liệu.
Làm Bánh Bao, Hoành Thánh hay Xíu Mại thì Triệu Dung có thể không chuyên, nhưng nấu trà thanh nhiệt thì bà cực kỳ chuyên nghiệp. Tạm bỏ qua hương vị của nồi trà sau khi nấu xong, thì khả năng kiểm soát liều lượng các loại nguyên liệu của bà vẫn rất chuẩn chỉ.
Triệu Dung nhanh nhẹn lựa nguyên liệu, vừa làm vừa hỏi: "Hoài Hoài, chúng ta nấu bao nhiêu thế con?"
"Nấu bằng cái nồi to nhất ấy ạ." Tần Hoài cắm cúi đáp, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Lời này vừa thốt ra, Triệu Dung lập tức khựng lại.
Cái nồi to nhất trong quán thì to chà bá luôn đấy.
Quán ăn mà, chủ yếu là phục vụ số lượng lớn, cái nồi nấu canh to đến mức luộc chín một đứa trẻ con cũng thừa sức.
"Hoài Hoài." Triệu Dung nhìn Tần Hoài vẫn đang mải mê trộn nhân bánh, "Nhà mình nấu nhiều trà thanh nhiệt thế này, liệu có bán hết được không con?"
Không phải Triệu Dung không tự tin vào tay nghề của Tần Hoài, mà là bà không tự tin vào món trà thanh nhiệt này.
Thôi được rồi, bà thừa nhận, bà cũng chẳng tự tin lắm vào tay nghề nấu trà thanh nhiệt của Tần Hoài.
Cái món trà thanh nhiệt này phải nói sao nhỉ...
Cứ nhìn cái cách Triệu Dung thường xuyên lôi câu "thuốc đắng giã tật" ra để ép Tần Hoài và Tần Lạc uống thật nhiều trà thanh nhiệt vào mùa hè là đủ hiểu, thứ nước này thực sự rất khó nuốt.
"Không bán đâu mẹ, tặng miễn phí." Tần Hoài đáp, "Cứ hóa đơn từ 25 tệ trở lên là tặng, bảo là dạo này trời nóng bức, quán tặng mọi người chút trà thanh nhiệt để giải thử, trừ thấp, tiêu đờm."
LVQ8371