Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 90
chương 90: vì miếng ăn mà bất chấp tất cả (3)

"Bất kể ăn tại quán hay mua mang về đều được tặng tuốt. Đợi lát nữa bọn Du Du đi làm thì mẹ nhắc tựi nó một câu, bảo tụi nó đóng gói sẵn một mẻ trước đi, khỏi đến lúc đông khách lại luống cuống tay chân.”

"Mẹ cứ phụ trách rửa sạch nguyên liệu là được, đến lúc đó con sẽ tự nấu."

Triệu Dung tuy cảm thấy tặng trà thanh nhiệt có hơi lỗ, nhưng ngẫm lại cũng thấy Tần Hoài nói có lý.

Mùa hè thì đúng là nên uống nhiều trà thanh nhiệt mà.

Lát nữa con bé Lạc Lạc tới phải bắt nó nốc trước hai bát mới được, dạo này bận tối mắt tối mũi, quên béng mất vụ nấu trà thanh nhiệt.

Vì sáng hôm qua đã lỡ hứa với Vương đại gia là 6 giờ sáng nay Bánh Xác Cua sẽ ra lò đúng giờ, nên nhiệm vụ sáng nay của Tần Hoài khá là bận rộn. Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Bánh Xác Cua, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, trà thanh nhiệt, nhiều việc cùng lúc triển khai, bàn bếp, nồi niêu, lò nướng hắn đều phải để mắt tới.

Bận rộn đến mức Tần Hoài chỉ muốn nhắn tin ngay cho Trần Huệ Hồng, báo chị ấy là mấy bộ hồ sơ hôm qua xem cũng ổn đấy, bảo các sư phụ sửa soạn đồ đạc rồi tới đi làm luôn đi.

Việc tuyển dụng sư phụ Điểm Tâm không hề suôn sẻ như trước, có thể là do thời buổi này sư phụ Điểm Tâm chuyên nghiệp khá khó tìm, cũng có thể là do các sư phụ Điểm Tâm chuyên nghiệp chê bai không thèm làm ở quán ăn khu dân cư. Mấy bộ hồ sơ nộp vào công ty Trần Huệ Hồng, sau khi qua tay HR sàng lọc một lượt, Tần Hoài xem qua đều thấy không ưng ý cho lắm.

Người thì chẳng có chút kinh nghiệm làm việc nào, nhìn phát là biết ngay mấy tay lính mới ra đời làm ăn chớp nhoáng, người thì lại đòi hỏi mức lương cao ngất ngưởng. Thảo nào Trần Huệ Hồng chần chừ mãi không chịu chủ động liên lạc, đợi đến lúc Tần Hoài hỏi thăm thì chị ấy mới gửi hồ sơ qua.

Cứ nghĩ đến lát nữa còn phải làm Định Thắng Cao, Hà Hoa Tô, Lư Đả Cổn, Giang Mễ Niên Cao, muộn hơn một chút lại phải thử nghiệm Bánh Bao Hoa Hòe, rồi Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Ngũ Đinh Bao và Tam Đinh Bao khéo khi còn phải làm thêm một mẻ nữa, Bánh Xác Cua buổi sáng cũng phải ra thêm mấy mẻ, Tần Hoài lại thở dài thườn thượt.

Đây chính là cái giá của việc trốn việc lười biếng sao?

Tần Hoài liếc mắt nhìn ra sảnh tầng một.

Đông nghịt người.

Các ông bác bà cô, dân văn phòng, cả vị Ông Chủ cửa hàng tiện lợi đối diện đang đeo khẩu trang nữa, tất thảy đều tề tựu đông đủ vào đúng cái giờ 5 giờ 55 phút này, ai nấy đều mỏi mắt ngóng chờ.

Cái giờ âm phủ này thì làm quái gì có dân văn phòng nào đi mua đồ ăn sáng chứ!

Mấy tòa nhà văn phòng quanh đây có công ty nào bắt đi làm từ 6 giờ sáng không vậy? Thế giới này đã ganh đua khốc liệt đến cái mức mà hắn không thể tưởng tượng nổi rồi sao?

5 giờ 59 phút, Vương đại gia và Trần Quyên dắt tay nhau bước vào quán.

"Ái chà, hôm nay sao đông người thế nhỉ?" Vương đại gia giật mình kinh ngạc, đi thẳng đến bàn số 9. Quả nhiên, Tào đại gia và Hứa Đồ Cường chu đáo đã giữ sẵn chỗ cho ông.

"Hôm nay có chuyện gì thế?" Vương đại gia vừa ngồi xuống đã hỏi.

"Đều là tại ông cả đấy." Tào đại gia đáp.

"Đúng thế, do mặt mũi ông lớn quá mà. Chăng phải hôm qua lúc đứng ở cửa bếp Tiểu Tần sư phụ đã hứa với ông là sáng nay đúng 6 giờ bánh sẽ ra lò sao, mọi người đều là đến hưởng ké hào quang của ông, để được ăn Bánh Xác Cua nhân tôm tươi nóng hổi đấy." Hứa Ðồ Cường nói, trong giọng điệu khó giấu nổi chút mỉa mai chua loét.

Ông ấy không hiểu nổi, rõ ràng là ông ấy tới trước, là ông ấy phát hiện ra cái quán ăn này trước, ông ấy mới là vị thực khách đầu tiên, ông ấy thậm chí còn là cư dân của Vân Trung Tiểu Khu, nằm chung nhóm chat cư dân với Tiểu Tần sư phụ cơ mà.

Tại sao! Tại sao Tiểu Tần sư phụ lại chỉ ưu ái mở bếp riêng cho cái lão họ Vương kia chứ?

Lão Vương Căn Sinh đó thì có gì tốt đẹp chứ? Cái lão kế toán chết tiệt ấy thậm chí đến nửa câu dễ nghe cũng chẳng biết nói, đến tận bây giờ vẫn cứ khăng khăng cắn răng bảo Bánh Bao do Tiểu Tần sư phụ làm không ngon bằng ở Cô Tô.

Hứa Đồ Cường tức đến mức nghiến răng ken két.

Ông ấy là vị khách trung thành của Vân Trung Thực Đường, một ngày ba bữa đều đóng họ ở đây, các loại Điểm Tâm chẳng bỏ sót món nào, nhưng thế không có nghĩa là ông ấy không có món khoái khẩu riêng nha.

Bánh Xác Cua nhân tôm tươi mà lão Vương Căn Sinh thích trong vòng 21 ngày chỉ xuất hiện có hai lần, còn Giang Mễ Niên Cao mà ông ấy thích thì sao, ông ấy có than vãn lời nào đâu.

Giang Mễ Niên Cao kể từ lúc Vân Trung Thực Đường khai trương đến nay, mới chỉ xuất hiện đúng một lần thôi đấy!

Đúng một lần!

Giọng nói của Tần Hoài đã kéo Hứa Đồ Cường ra khỏi dòng suy nghĩ bi thương.

"Bánh Xác Cua xong rồi đây!" Tần Hoài hướng ra cửa sổ hô to, "Bây giờ quán vẫn chưa đến giờ mở cửa, nhân viên phục vụ chưa đi làm, Bánh Xác Cua vừa mới ra lò nóng hổi, phiền mọi người xếp thành một hàng để mua, tự giác quét mã thanh toán giúp quán nhé.”

Đám thực khách răm rắp tự giác xếp thành một hàng, trật tự mua bánh.

Đứng xếp hàng đầu tiên là một anh chàng dân văn phòng đang đeo thẻ nhân viên.

Tần Lạc đang đứng cạnh nồi canh chừng trà thanh nhiệt, Tần Hoài liếc mắt nhìn thẻ nhân viên của người kia, La Tử Tuấn.

Họ La, đáng tiếc không phải là La Quân.

Nể tình vị khách này họ La, Tần Hoài quyết định hỏi thăm thêm vài câu: "Công ty anh đi làm sớm vậy sao."

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »