Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96
chương 96: chi tuyến nhậm vụ thời nay sao khó làm thế? (2)

Vương đại gia hơi chột dạ cúi đầu, theo bản năng gãi gãi mũi, vẻ mặt rất khó xử. Ông suy nghĩ một chút rồi nói thắng: "Tiểu Tần à, ngại quá."

"Chuyện là thế này, vì nhiều năm trước lão đã chuyển công tác rời khỏi Cô Tô rồi, nên tình hình bên đó lão cũng không nắm rõ lắm."

"Nhưng lão không lừa cậu đâu, lão thật sự đã liên lạc với đồng nghiệp cũ, nhưng ông ấy bảo sư phụ Tỉnh đã qua đời mấy chục năm rồi."

"Lão nhớ lúc lão chuyển công tác, sư phụ Tỉnh cũng vì chấn thương ở chân tái phát nên đã nghỉ hưu, nghe nói nghỉ hưu chưa được hai năm lại bị thương ở đâu đó rồi qua đời. Vì người đã không còn nữa, nên lão mới không nói cho cậu biết."

Tần Hoài sững người, chỉ cảm thấy hơi tiếc nuối, cũng không nói gì thêm: "Vậy thì đáng tiếc quá."

"Đúng vậy." Vương đại gia bưng khay cơm thở đài, ngồi lại vào bàn số 9.

Miệng nhai Ngũ Đinh Bao, Vương đại gia đột nhiên nhớ ra người đồng nghiệp cũ có kể rằng người học trò chuyên làm bạch án của sư phụ Tỉnh là Tiểu Trịnh hiện giờ đã phất lên rồi, chuyển sang kinh doanh kiếm được bộn tiền, thậm chí còn mở cả xưởng sản xuất bánh Đản Hoàng Tô.

Bánh Đản Hoàng Tô của hãng đó, đợt Tết trước ông cũng từng mua thử, khá đắt, hương vị cũng tàm tạm.

Lúc ấy ông chỉ nghe như một câu chuyện phiếm, nhưng bây giờ Tiểu Tần sư phụ đang cần giúp đỡ gấp, Tiểu Trịnh kia tuy tay nghề kém, làm ra cái Bánh Bao dở đến mức khiến người ta sôi máu, nhưng tính tình có vẻ khá nhiệt tình.

Vương đại gia ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tần Hoài đang cau mày trong bếp, trông có vẻ rất sầu não, ông định nói chuyện này với hắn, nhưng nghĩ lại rồi nuốt ngược vào trong.

Thôi bỏ đi, lần trước cũng vì chưa rõ tình hình đã nhanh nhảu đoảng, lần này ông phải nhờ đồng nghiệp liên lạc với Tiểu Trịnh trước đã, lấy được WeChat của Tiểu Trịnh rồi hằng dành cho Tiểu Tần sư phụ một sự bất ngờ.

Vương đại gia gật đầu quả quyết.

Hứa Đồ Cường ngồi đối diện liếc nhìn Vương đại gia ăn có một cái bánh bao mà làm đủ 800 trò, chẳng hiểu sao lại có linh cảm cái lão này sắp được ăn hai ngày liên tiếp bánh Giải Xác Hoàng nhân tôm tươi.

Mẹ kiếp, sao số Vương Lão Căn lại sướng thế nhỉ?

Hứa Đồ Cường hậm hực nhét bánh bao vào miệng, liếc nhìn tấm poster sự kiện dán trên tường.

[Khách hàng nào trong tên có chữ "Quân" chú ý, mau đến nhận Thủ Đả Nịnh Mông Trà miễn phí!]

Hứa Đồ Cường tỏ vẻ tuy hắn không thiếu tiền mua một ly Thủ Đả Nịnh Mông Trà, nhưng có sự kiện mà bản thân không tham gia được thì rất bực mình.

Sự kiện nhận trà thảo mộc cho người họ La trước đó không được nhận thì thôi đi, dù sao trà cũng chẳng ngon lành gì, bây giờ đến sự kiện nhận Nịnh Mông Trà cũng không tới lượt mình.

Trong tên có chữ "Quân" thì nhằm nhò gì? Trong tên có chữ "Cường" mới là cường giả thực sự chứ!

Hứa Đồ Cường hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nhai bánh bao.

Trong bếp, Tần Hoài đang cau mày xem danh sách nhận Thủ Đả Nịnh Mông Trà.

Không phải chứ, người tên La Quân này là sao?

Cái tên này hiếm đến thế cơ à?

Không đến nhận trà thảo mộc thì thôi, đằng này Thủ Đả Nịnh Mông Trà cũng chẳng thèm nhận. Chi Tuyến Nhậm Vụ đã ban bố lâu như vậy rồi, đừng nói là gặp được đối tượng nhiệm vụ, hiện tại Tần Hoài ngay cả cái người tên La Quân này là nam hay nữ hắn cũng không biết.

Tần Hoài cất điện thoại đi.

Lẽ nào phải dán thông báo tìm người thật sao?

Chi Tuyến Nhậm Vụ thời nay sao cái nào cũng khó làm thế nhỉ.

12 giờ 30 phút trưa, một trong những khung giờ đông đúc nhất của Vân Trung Thực Đường.

Âu Dương vẫn ngồi bên cửa sổ như thường lệ, thưởng thức bữa ăn thịnh soạn gồm hai mặn, một chay, một Điểm Tâm, một canh và một trái cây, vừa ăn vừa đảo mắt nhìn quanh, xem hôm nay có vị khách nào không biết sống chết dám uống trà thảo mộc hay không, để còn tính xem lát nữa có nên xuống nhà ăn lười biếng trốn việc không.

Ngày qua ngày, muốn trốn việc một tí sao mà khó quá.

Vì hai ngày trước vừa xuống trốn việc đã bị tứm đi giã chanh, nên hiện tại Âu Dương cứ thấy chanh là tay hắn lại run lên trong vô thức.

May mà hôm nay số người không sợ chết cũng không nhiều lắm.

Mọi người đều đã nắm rõ quy luật của Vân Trung Thực Đường: món do Tần Hoài làm thì cứ yên tâm mà ăn, đồ của Tần Tòng Văn làm cũng ăn được, còn đồ của Tần Lạc và Triệu Dung thì có đến 80% rủi ro.

Về phần tại sao lại là 80% rủi ro, là bởi vì Tần Lạc còn phụ trách cả Thủ Đả Nịnh Mông Trà nữa.

Âu Dương yên tâm ăn cơm.

Kết thúc công việc vất vả, Tiểu Tần sư phụ bưng khay cơm ngồi xuống đối diện Âu Dương với vẻ mặt sầu não.

"Sao thế, Bánh Bao lên men bằng mật ong gì đó của cậu vẫn chưa xong à?" Âu Dương hỏi.

"Chưa." Tần Hoài vùi đầu ăn cơm.

"Tôi bảo này, cậu đừng ủ bột bằng mật ong nữa, làm thêm Bánh Bao Tửu Nhưỡng đi. Sáng hôm qua tôi chẳng mua một túi mang về cho bố mẹ tôi đấy thôi? Mẹ tôi khen nức nở luôn, ngay lập tức tăng hạn mức tiền tiêu vặt hàng tháng của tôi từ 0 đồng lên 3000 tệ đấy!"

"Tôi còn tiện tay 'chôm' của mẹ hai cái thẻ siêu thị, hai vé năm của khu vui chơi, một thẻ nạp tiền tiệm massage chân với một thẻ thẩm mỹ viện. Thẻ thẩm mỹ viện là lấy nhầm, vốn dĩ tôi muốn lấy thẻ của tiệm nắn xương Đông y cơ." Tên cướp số 1 thiên hạ Âu Dương vừa nói vừa móc vé năm của khu vui chơi từ trong túi ra, "Hai vé này cho cậu đấy, hôm nào bảo dì Triệu đưa Lạc Lạc đi khu vui chơi mà chơi."

Tần Hoài cũng không khách sáo, nhận lấy vé khu vưi chơi cất đi, đáp: "Tôi không nghĩ chuyện ủ bột bằng mật ong, tôi đang nghĩ xem sự kiện tiếp theo nên làm thế nào."

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »