Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 97
chương 97: tin tức của la quân

Âu Dương nuốt ực miếng thịt kho tàu to tướng: "Lại làm sự kiện trà thảo mộc nữa à? Quanh khu này mấy ông bà bác họ La, hoặc trong tên có chữ Quân đều bị cậu hành cho lên bờ xuống ruộng hết rồi đấy."

"Cậu có biết là nhờ dạo này cậu cứ tặng trà thảo mộc miết, mà danh tiếng của cái quán trà thảo mộc dở tệ ở phố đi bộ kia tự dưng lại tốt lên không, hai hôm trước tôi mới xem thử, điểm đánh giá trên mạng còn tăng thêm 0.2 điểm cơ."

"Nếu không được thì các cậu bán hồng trà đá đi, vừa là trà, vừa mát lạnh." Âu Dương chân thành khuyên nhủ.

Cậu tưởng tôi muốn chắc? Chẳng phải vì cái người tên La Quân bí ẩn kia mãi vẫn chưa chịu lộ diện sao?

"Cũng không thể nói vậy được." Tần Hoài điềm nhiên đáp, "Cái gì mà người họ La có chữ Quân quanh đây đều bị tôi hành hết chứ, chắc chắn vẫn còn người chưa được uống."

Dù sao thì chính chủ La Quân chắc chắn là chưa được uống rồi.

Âu Dương cạn lời, dùng ánh mắt kính sợ đánh giá Tần Hoài một lượt, ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Có phải quanh đây có ai đắc tội với cậu không?"

"Người họ La? Trong tên lại còn có chữ Quân?"

"Cậu từ từ hẵng nói, để tôi nghĩ xem, để tôi nhớ lại xem..." Âu Dương chống cằm, cau mày, "Cậu nói vậy hình như có thật đấy, ơ, ai nhỉ? Sao tôi cứ có cảm giác hình như có người tên này thật."

Tần Hoài lập tức tỉnh cả ngủ, không nói tiếng nào, chỉ đặt đũa xuống lẳng lặng nhìn Âu Dương chờ Âu Dương nghĩ ra đáp án.

"Tôi có cảm giác hình như đạo trước vừa mới thấy... Dạo trước tôi xem cái gì nhỉ? Tôi làm cái công việc gì ấy

"Vệ sinh môi trường?" Tần Hoài nhắc bài.

"Không phải." Âu Dương lắc đầu.

"Dắt chó đi vệ sinh bừa bãi?"

"Đấy là bà cô họ Hoàng ở tòa D, bị người ta tố cáo bao nhiêu lần rồi."

"Gây ồn ào ảnh hưởng khu dân cư?”

"Không phải không phải, vụ đó tôi nhớ là người họ Lưu."

"Hình như là cái tên trên bảng danh sách nào đó..."

Cuối cùng, sau khi loại bỏ vô số đáp án sai, Âu Dương vỗ bàn hét lớn: "Tôi nhớ ra rồi! La Quân, lão già họ La chứ ai! Bệnh nhân của bác sĩ Khuất."

Thấy Tần Hoài cứ nhìn chằm chằm mình, Âu Dương vội vàng giải thích: "Tần Hoài, cậu nhớ lần trước lúc cậu mang salad qua, chẳng phải tôi đang làm cái bảng danh sách thăm hỏi người già neo đơn sao, chính là cư dân khu nhà chúng ta đấy, hộ 1704 tòa A."

Thấy Tần Hoài vẫn chưa có phản ứng gì, Âu Dương liền nói thêm: "Ông ấy góa vợ từ sớm, không con cái, sống có một mình, hai năm nay sức khỏe yếu, chân cắng đi lại bất tiện nên ít khi ra ngoài, nghe nói còn hơi lẩm cẩm nữa, bác sĩ chủ trị của ông ấy là bạn của chị Hồng. Mấy tháng bọn tôi mới đến thăm hỏi một lần, nhưng tính tình ông La thực sự rất tệ, lần nào bọn tôi đến ông ấy cũng chắng tỏ thái độ vưi vẻ gì."

"Cũng chỉ có chị Hồng với bác sĩ Khuất mới được ông ấy nể mặt chút đỉnh, người đâu mà cứng đầu muốn chết. Bọn tôi lén gọi ông ấy là ông già La cứng đầu, suýt nữa thì quên luôn cả tên thật."

"Ông ấy đắc tội cậu à?"

Tần Hoài cạn lời: "Cậu cũng nói ông La đi lại bất tiện không ra khỏi nhà, khả năng cao là tôi còn chưa từng gặp, ông ấy đắc tội tôi kiểu gì được?"

"Cũng không phải là không có khả năng nha." Âu Dương nói, "Tuy ông La không ra khỏi nhà, nhưng ông ấy rất thích đặt đồ ăn ngoài, hơn nữa lại đặc biệt thích đánh giá 1 sao, toàn dùng tên thật trên mạng, mấy quán ăn quanh đây hận ông ấy thấu xương."

Tần Hoài cảm thấy khả năng cao là mình đã tìm được La Quân rồi.

Nhưng mà...

Ông La đam mê đặt đồ ăn ngoài thì sao lại ở trong nhóm ghép đơn được chứ?

Nhóm ghép đơn quy định cùng tầng phải đủ tám đơn mới giao, cư dân trong khu làm sao mà gom cho đủ số lượng được.

Hơn nữa đối với cư dân trong khu mà nói, qua đây ăn cơm chỉ tốn vài bước chân. Đồ ăn mới ra lò nóng hổi, chắc chắn ngon hơn bỏ vào hộp mang đi rồi.

Trong ấn tượng của Tần Hoài, An Du Du và Tần Lạc hình như chưa từng giao đơn nào trong khu này.

Không nghĩ nhiều nữa, Tần Hoài hỏi thẳng: "Lần tới các cậu đi thăm hỏi là khi nào?"

"Tuần sau hoặc tuần sau nữa, bác sĩ Khuất sẽ đi cùng bọn tôi, bọn tôi đi ké bác sĩ Khuất thì lúc thăm hỏi cũng nhẹ nhàng hơn chút."

"Vậy tôi đi cùng các cậu nhé." Tần Hoài nói.

"Tiện thể để chị Tịch tìm người đăng vài bài quảng cáo mềm mang tính nhân văn, kiểu như nhà ăn khu phố quan tâm người già neo đơn, mỗi người trao đi một chút yêu thương, thế giới sẽ trở nên ấm áp hơn." Tần Hoài bắt đầu bịa chuyện không chớp mắt, "Làm chút tuyên truyền về mảng này, sắp tới nhà ăn sẽ tuyển thêm thợ làm Điểm Tâm, muốn tăng doanh số thì phải quảng cáo một chút."

Âu Dương cạn lời, thì ra làm ăn là phải thế này, hèn chỉ một năm mình lỗ ròng 6,6 triệu tệ.

Âu Dương im lặng hồi lâu, hỏi: "Vậy cậu đi cùng bọn tôi, có phải nên mang theo chút đặc sản của nhà ăn không?"

"Kiểu như Ngũ Đinh Bao bí truyền chẳng hạn?"

"Tuy chân cẳng ông La đi lại khó khăn, nhưng tôi nhớ răng cỏ của ông ấy vẫn còn tốt lắm, lần trước đến nhà còn thấy ông ấy ngồi cắn hạt dưa cơ mà."

Tần Hoài gật đầu: "Sẽ mang chút Điểm Tâm đặc sắc."

"Trời đang nóng mà, người già tống chút Trần Bì Trà rất tốt cho sức khỏe, tôi sẽ mang thêm mấy ly Trần Bì Trà sang đó.”

Bàn tay đang cầm đũa của Âu Dương khẽ run lên.

Hắn rất muốn chất vấn Tần Hoài, xem có phải ông La đã đánh giá 1 sao cho Vân Trung Thực Đường hay không.

Cậu làm thế thì khác gì cố ý trả thù chứ?

À đúng rồi, vẫn có chút khác biệt.

Nếu là cố ý trả thù, thì thứ mang theo phải là trà Thất Vị Khu Thấp mới đúng.

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »