Cách Dinh thự Lục gia tầm trăm mét về hướng Bắc có ba căn nhà gỗ hình vuông treo lơ lửng bên bờ hồ Thai. Đó là một phần di sản của hệ thống nghỉ dưỡng trong công viên Hồ Tâm. Bên bờ hồ có trụ thép nhìn na ná cột điện, dùng để đỡ một giàn thép đua ra mặt hồ, nhà gỗ được treo vào giàn này bằng dây cáp. Nói là nhà gỗ nhưng cốt lại bằng thép, tức là dùng vật liệu thép dựng khung trước rồi mới ốp gỗ dày lên. Còn một điểm đặc biệt nữa là, sàn nhà làm bằng kính cường lực trong suốt.
Nhà treo nằm sát bờ hồ, bên dưới là bãi đất bị nước hồ xâm lấn một phần, thành ra ở trong nhà treo là trông thấy mặt hồ phía dưới qua sàn kính. Nhà treo cao hơn mặt hồ tầm hai mét. Để vào nhà thì dùng thang gỗ gắn ở trụ thép.
Nhà treo rộng khoảng 10m2, bên trong lắp điều hòa, đèn điện, bồn rửa tay... vốn dĩ còn buồng vệ sinh đơn giản nhưng sau này đã dỡ bỏ. Tường bên nhà có hai lỗ nhỏ để đi ống dẫn nước và dây điện. Ống nước và dây điện kéo dài từ trong nhà ra ngoài và đều kết nối với trụ thép, trên trụ có cầu dao điện và van nước, trực tiếp kiểm soát nguồn điện và nguồn nước trong nhà.
Sau khi công viên Hồ Tâm ngừng đón khách, Lục Hàn Băng chiếm một căn nhà treo làm của riêng, kê đệm êm vào để thỉnh thoảng qua đêm ở đây. Chẳng ai ngờ gã lại đón thời khắc cuối cùng của đời mình ở chính nhà treo này.
Lương Lương và Lãnh Tuyền đến sân sau Dinh thự Lục gia mà cảm giác như bước vào chốn rừng sâu. Cỏ cây um tùm, bên bờ hồ mọc một cây hòe già, cành cây to khỏe vặn vẹo cổ quái. Ba căn nhà vốn dĩ đều treo cao, nhưng giờ một căn đã rơi xuống bãi đất bên dưới. Do đất dốc ra nên nhà rơi nghiêng về phía hồ. Sàn chìm trong nước, trông như thuyền gỗ mắc cạn.
Nhìn thấy Lương Lương, pháp y đứng cạnh nhà treo vẫy tay gọi, “Thi thể ở trong này.” Liếc qua Lãnh Tuyền, pháp y nói thêm, “Trạng thái tử vong khá thê thảm, mọi người nên chuẩn bị tâm lý. Còn nữa, phải thay ủng cao su cao cổ.”
Cả hai thay ủng xong, pháp y dẫn họ vào hiện trường. Cầu thang gỗ dẫn lên cửa vẫn lành lặn, ngặt nỗi giờ không cần đến nó nữa. Ba người đi vòng qua thang gỗ, bước vào cánh cửa nhỏ phía sau. Lương Lương nhận thấy bậu cửa cao hơn sàn nhà tầm 30 centimet, phải bước xuống tầm một bậc thềm mới vào nhà được.
Đến nơi Lãnh Tuyền mới hiểu tại sao phải đi ủng. Bên trong nước ngập rất cao, chắc là nước ở hồ Thai tràn vào. Pháp y lội nước đi trước, Lương Lương và Lãnh Tuyền theo sát đằng sau.
Trong nhà rất ấm, điều hòa lắp trên bức tường bên trái. Đèn âm trần tỏa sáng vàng, nhà không có cửa sổ nên hơi ngột ngạt. Vài món đồ nổi lềnh bềnh trên mặt nước, tấm đệm ở góc tường đã ướt sũng. Nhưng điểm đáng chú ý nhất ở đây chính là xác chết nằm nhoài trên mặt tường đối diện, thân trên để trần, thân dưới mặc mỗi quần đùi. Cơ thể trần trụi nhìn vô cùng kì quặc giữa trời đông giá rét, kì lạ hơn nữa là, xác chết không có đầu.
Lương Lương đánh mắt nhìn khắp nhà, cuối cùng nhận ra cái đầu ở cạnh tấm đệm. Trong vũng nước đọng đục ngầu, tóc dập dềnh như rong biển nhầy nhụa, không nhìn kĩ thì khó mà hình dung được đó là đầu người.
Lương Lương đến gần kiểm tra cho kĩ thì phát hiện tình trạng thi thể còn kì quặc hơn. Đôi tay cố định sau lưng bằng còng kim loại, hai cổ chân cũng khóa bằng xiềng. Mắt đeo bịt mắt màu đen. Miệng nhồi ball gag*. Các món đồ chơi người lớn này khiến thi thể càng thêm phần quái dị.
Pháp y lật sổ ghi chép, báo cáo, “Thời điểm tử vong là từ 23 giờ đêm qua đến 1 giờ sáng nay, chết do ngạt nước, đỉnh đầu bị đánh bằng vật cùn. Đầu bị chặt sau khi chết, nhưng vết chặt không bằng phẳng, không phải do vật sắc nhọn tạo thành, các cơ và xương sụn ở cổ có dấu vết giằng kéo, giống như bị bẻ ra bằng lực tác động bên ngoài. Tay chân cố định bằng còng và xích, đầu đeo bịt mắt và bịt miệng. Vết hằn trên da thịt cho thấy nạn nhân đã đeo các món này từ khi còn sống. Hai cổ chân có hiện tượng rạn xương. Ngoài ra không còn vết thương đặc biệt nào khác. Kĩ càng hơn phải chờ mang về giải phẫu.”
“Chết do ngạt nước?” Lương Lương ngờ vực nhìn nước đọng. “Do vũng nước ở sàn nhà à?”
“Phải xét nghiệm nước đọng trong phổi mới biết được.”
“Hung thủ dùng vật cùn tấn công nạn nhân rồi khống chế, dìm đầu cậu ta xuống nước cho chết ngạt, cuối cùng chặt đầu. Quá trình gây án đại khái là vậy nhỉ?”
“Vâng, nhưng dùng từ ‘chặt’ chưa chính xác lắm, vì hung khí không thuộc dạng dụng cụ chặt chém như rìu.” Pháp y đính chính, “Phải bổ sung một điểm nữa. Khi thi thể được phát hiện, nhà đang bật điều hòa, hơn nữa thi thể luôn ngâm trong nước nên có thể thời điểm tử vong sẽ sai lệch với suy đoán ban đầu, nhưng sai số không quá lớn đâu.”
Chắc do pha máu nên nước đọng trong nhà có mùi tanh. Tình trạng ngập nước khiến cho dấu vết hiện trường bị phá hoại nghiêm trọng. Sau khi xem xét ngôi nhà, Lương Lương đi ra ngoài, một giám định viên đang kiểm tra ba dây cáp đứt trên nóc vội gọi anh.
“Anh Lương Lương! Ba dây cáp thép này có đường kính 2,4 centimet, đều bị cắt bằng máy hàn xì. Chắc là có kẻ trèo lên giàn thép, cắt ba dây cáp để nhà gỗ rơi. Trên nóc còn dấu vết quét dọn, có lẽ hung thủ muốn xóa sạch dấu chân.”
“Hàn xì?”
“Vâng, chính là axetilen, khí dễ cháy nổ và có thể phun lửa ở nhiệt độ cao, thường dùng để cắt kim loại trong công nghiệp.”
Lương Lương cúi đầu ngẫm nghĩ, tại sao hung thủ phải làm rơi nhà treo?
Không lâu sau, một cảnh sát khác đến báo với Lương Lương, “Chúng tôi đang tạm giữ nghi phạm.”
“Ồ?”
“Là Diệp Vũ, một cô khách trọ ở đây, người đầu tiên phát hiện ra thi thể.”
Lương Lương và Lãnh Tuyền đến phòng khách, thấy Diệp Vũ ngồi trên sofa với vẻ mặt lạnh tanh. Phòng khách đã trở thành phòng thẩm vấn tạm thời không biết bao nhiêu lần.
Diệp Vũ bình tĩnh hơn họ tưởng, bộ dạng thờ ơ. Lương Lương quan sát Diệp Vũ, rồi hỏi, “Cô và Lục Hàn Băng có quan hệ gì?”
“Khách trọ và chủ nhà.” Giọng Diệp Vũ không có chút tình cảm nào.
“Hình như không đơn giản như vậy?”
“Ý anh là trên phương diện nào?”
“Phương diện nào là sao?” Lãnh Tuyền thấy khó hiểu.
Diệp Vũ cười khẩy, “Là xem chừng cô còn trẻ người non dạ lắm.” Cô ta quay sang nhìn Lương Lương, “Đúng như mấy người thấy, Hàn Băng có sở thích tình dục đặc biệt, là khổ dâm.”
“Khổ... khổ dâm?” Lãnh Tuyền thảng thốt.
“Đúng vậy, loại người này thấy khoái cảm khi bị bắt trói, đòn roi, nhục mạ... tóm lại là khi bị ngược đãi...” Diệp Vũ rành rẽ giải thích.
“Thật thế ư... Có loại người như vậy à?” Lãnh Tuyền ngỡ ngàng trước kiến thức mới.
“Nên cô là người còng tay chân cậu ta?” Lương Lương hỏi.
“Ừ, gã thích thế.”
“Hai người thường xuyên chơi trò này?”
“Chỉ cần gã đưa tôi tiền, tôi sẽ làm theo yêu cầu ngay.”
Trên đời này còn có kẻ chịu chi tiền để người khác ngược đãi mình? Lãnh Tuyền không tài nào hiếu nổi.
“Đêm qua hai người cũng ở nhà treo...” Lương Lương quan sát biểu cảm của Diệp Vũ.
“Đúng vậy.” Diệp Vũ gật đầu.
“Cô hãy kể lại từ đầu đến cuối đi.”
Cứ như đã chuẩn bị sẵn, Diệp Vũ tuần tự kể lại tình hình hồi đêm.
“Hàn Băng đòi được chịu phạt, vì tội để tôi phát giác ra là gã trêu ghẹo Tiểu Tình. Tất nhiên, tôi phát giác là do chính gã chủ động kể và đề nghị chịu phạt, đây chỉ là kịch bản gã bày ra để được chìm đắm vào trò chơi tra tấn thôi. Thế nên đêm qua, tôi ra lệnh cho gã cởi hết quần áo, lấy còng lấy xiềng trói gã lại, chụp bịt mắt bịt miệng rồi nhốt gã trong nhà treo một mình. Hàn Băng thích cảm giác được giam cầm lắm, chúng tôi từng chơi trò này ở đấy vài lần rồi. Để tăng cảm giác bí bách, gã còn trám kín luôn cửa sổ.”
“Cô nhốt cậu ta vào đó lúc mấy giờ?”
“Tầm 8 giờ tối.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì mặc kệ thôi.” Diệp Vũ bắt tréo chân, “Tôi lấy ổ khóa cơ khóa cửa nhà treo rồi rời đi. Trước đây cũng thế, để gã qua đêm ở đấy một mình, không cựa quậy được, tận hưởng khoái cảm bị giam cầm và ruồng bỏ. Thường thì trưa hôm sau tôi sẽ đến đưa cơm.”
“Chính cô bật điều hòa trong nhà treo à?”
“Đúng, trời lạnh quá, cởi trần nhỡ cảm lạnh đổ bệnh thì không hay.” Diệp Vũ thở dài, “Trò chơi thôi mà, nhiều người khổ dâm chỉ thích cảm giác bị khống chế về mặt tinh thần chứ không thích chịu tổn thương thực sự về thể xác đâu.”
“Và trưa nay cô đến đưa cơm? Tình hình lúc ấy thế nào?”
“Tôi đến nơi lúc 1 giờ rưỡi chiều, hết sức ngạc nhiên khi nhận ra nhà treo đã rơi. Mở khóa vào thì thấy trong nhà toàn là nước, Hàn Băng đã chết, đầu một nơi thân một nẻo.”
“Gượm đã.” Lương Lương nghiêm mặt lại. “Lúc cô đến, ổ khóa vẫn nguyên vẹn chứ? Có hỏng hóc gì không?”
“Nguyên vẹn. Ổ khóa cơ kiểu đó rất chắc chắn, là loại khóa tình yêu đặt riêng trên mạng.” Diệp Vũ gật đầu.
“Thế chìa thì sao? Ngoài cô ra còn ai có nữa?”
“Chỉ có một chiếc, tôi luôn mang theo người.”
Trong thoáng chốc, Lương Lương cảm thấy khó thở.
Anh quay lại nhà gỗ kiểm tra thật kĩ mọi ngóc ngách. Ngoại trừ cửa nhà, bên trong không còn chỗ hổng nào để người trưởng thành có thể ra vào. Sàn kính cường lực vẫn lành lặn, không hề rạn nứt dù bị va đập khi nhà rơi. Mặt tường bên có hai lỗ nhỏ để đi dây điện và ống nước, ngoài ra ở vị trí gần sàn còn có một lỗ hổng chắc là sứt mẻ lúc nhà rơi. Nhưng kích thước hai lỗ nhỏ và lỗ hổng đều không đủ lớn để thò tay qua.
Lương Lương ngẩng nhìn trần nhà, gần góc tường là ô thông gió cạnh 10 centimet, bên trên lắp kính che đóng mở bằng điều khiển từ xa. Ô thông gió đang mở. Nhưng dù sao thì hung thủ cũng khó mà chui qua đây vì đầu người còn không lách được. Lương Lương kiểm tra cửa gỗ lần nữa, ván cửa gần như không hư hại. Mép cửa và khung cửa gắn hai vòng kim loại, móc ổ khóa cơ qua hai cái vòng là khóa cửa xong.
Lương Lương giơ túi vật chứng chứa ổ khóa và chìa lấy từ chỗ Diệp Vũ lên xem. Ổ khóa hình trái tim trông vô cùng tinh xảo. Dáng chìa cũng rất đặc biệt, cán hình trăng lưỡi liềm, thân lượn sóng. Khóa và chìa kiểu này khó mà sao chép được. Lương Lương kiểm tra tính năng của khóa và chìa, đều không có gì khác thường.
Theo lời khai của Diệp Vũ, từ lúc Lục Hàn Băng vào nhà treo cho đến khi thi thể gã được phát hiện, cửa nhà luôn ở trạng thái khóa. Vậy hung thủ làm sao vào được nhà treo đóng kín để giằng đứt đầu Lục Hàn Băng? Giằng đứt xong thì trốn khỏi đây bằng cách nào?
Lại là án mạng phòng kín, khó lòng giải thích bằng định luật vật lý...
Lương Lương đang vắt óc suy nghĩ, một giám định viên cầm hai túi vật chứng chạy đến, “Anh xem này.”
Một trong hai túi đựng thứ gì đó đen sì, thoáng ngửi thấy mùi rất khó chịu.
“Một dây rốn, bị đốt cháy.”
“Phát hiện ở đâu vậy?!” Lương Lương vô cùng kích động.
“Dây rốn treo ở ô thông gió trên trần nhà.”
Ô thông gió... Cái ô thông gió cạnh 10 centimet chỉ có trẻ sơ sinh mới chui qua được. Lương Lương nhớ lại lúc mới bước vào nhà treo quả thật ngửi thấy mùi hôi khét thoang thoảng, song lại bị mùi máu tanh của nước át mất.
Giám định viên giơ túi còn lại lên, “Chúng tôi tìm thấy cây đinh trong phòng nạn nhân, là đinh đóng quan tài trẻ sơ sinh, giống hệt đinh trong hai vụ án trước.”
Trẻ sơ sinh bò vào ô thông gió rồi giằng đứt đầu Lục Hàn Băng...
Giờ phút này, Lương Lương lại thấy bế tắc như lúc điều tra hiện trường Lục Triết Nam tử vong. Nhìn mặt hồ Thai đóng thành lớp băng mỏng trước mắt, anh rút điện thoại gọi cho An Chẩn.
Hôm sau, do áp lực từ cấp trên, cảnh sát tạm giam Diệp Vũ. Đằng nào thì nhìn qua, kẻ có đủ điều kiện để giết Lục Hàn Băng chính là người giữ khóa và chìa, cũng chính là Diệp Vũ. Đồng thời, cảnh sát thả Lục Lễ bởi đã loại bỏ được hiềm nghi của ông ta.
Án mạng thứ ba giáng thêm một đòn nặng nề vào nhà họ Lục, người đứng đầu gia đình là Ngô Miêu suy sụp vì liên tiếp mất đi hai đứa cháu trai. Bà cụ ngã ngất và được đưa đi cấp cứu.
Trưa hôm ấy, Lương Lương vào bệnh viện gặp An Chẩn, đúng lúc Dương Sâm và Chung Khả đang ngồi bên giường trao đổi với anh, hình như là xoay quanh việc dựng phim Phố tối.
“Tôi không quấy rầy mọi người chứ?”
Thấy Lương Lương bước vào, Dương Sâm và Chung Khả cùng đứng dậy.
“Điều tra đến đâu rồi anh?” Dương Sâm quan tâm hỏi thăm.
“Tôi đến để bàn bạc với An Chẩn đây.
An Chẩn vẫn nằm sấp trên giường, nhưng thỉnh thoảng có thể đứng dậy đi lại vài bước, xem ra cao dán của bác sĩ khá hiệu quả. Dương Sâm đỡ anh ngồi dậy.
“Chung Khả, cô về trước đi.” An Chẩn bảo.
“Vâng, anh giữ gìn sức khỏe nhé.” Chung Khả vẫy tay chào An Chẩn rồi rời đi.
“Lại thêm một án mạng nữa à?” An Chẩn hỏi.
“Ừ, còn là chặt đầu trong phòng kín nữa chứ.”
“Cậu điều tra nguồn gốc của khóa và chìa chưa?”
“Rồi.” Lương Lương giở sổ tay ra, “Khóa tình yêu, thửa riêng ở một cửa hàng online nước ngoài, khóa và chìa đều chỉ có một. Chúng tôi cũng nhờ chuyên gia kiểm tra rồi, loại khóa này rất khó cạy mở, lỗ khóa cũng không có dấu vết tác động.”
“Cho tôi xem ảnh hiện trường đi.”
Lương Lương đưa xấp tài liệu ra, An Chẩn tập trung đọc. Hai mươi phút sau, anh lẩm bẩm, “Ra vậy.”
“Hả? Anh nhìn ra gì rồi?”
“Tôi mới nhìn ra một số điểm, nhưng vẫn cần kiểm chứng.” An Chẩn úp mở, “Đưa tôi đến hiện trường được không?”
“Không được!” Dương Sâm lập tức ngăn cản, “Chấn thương của anh chưa lành hẳn, cấm đi lại, anh phải nằm thêm vài hôm.”
“Ôi dào không sao đâu, lấy cho tôi cái nạng là được.”
“Anh bị thương ở lưng chứ không phải chân! Nạng cũng vô tác dụng.” Dương Sâm nhất quyết từ chối, “Anh cứ làm thám tử salon thì hơn, nghe cung cấp thông tin rồi suy luận. Anh là kiểu thám tử dùng trí lực chứ không dùng thể lực, đừng làm khổ bản thân!”
“Sao tôi lại không dùng thể lực?” An Chẩn cau có, “Lần trước ai đến nhà giúp bác tổng vệ sinh? Ai vận chuyển đống sofa với đồ gia dụng giùm bác? Thể lực của tôi không tốt hả? Giờ tôi khỏe như vâm đây! Không tin để tôi nâng cả cái giường này lên cho bác xem.” Dứt lời, An Chẩn rục rịch nhổm dậy.
Dương Sâm và Lương Lương liền lật đật can ngăn.
“Được rồi được rồi, anh ngồi yên hộ tôi... Tôi biết anh rất khỏe, sofa nhà tôi một mình anh cũng đủ sức khiêng, nhưng bây giờ anh đang bị thương.”
Lương Lương tìm cách xoa dịu An Chẩn, “À quên, sáng nay việc điều tra vụ Lục Nhân đã có bước đột phá lớn.” Anh cố ý nhấn mạnh bốn chữ “bước đột phá lớn”.
“Đột phá gì vậy?”
“Lúc trước chúng tôi phát hiện có số điện thoại lạ thường xuyên liên lạc với Lục Nhân. Gần đây, nhờ sự hỗ trợ của đồng nghiệp bên phòng chống ma túy, chúng tôi đã tra ra lai lịch rồi. Đó là số điện thoại của một tổ chức buôn ma túy, chuyên để liên lạc với khách khứa đối tác.”
“Lục Nhân liên quan đến tổ chức buôn ma túy?”
“Không đơn giàn là ‘liên quan’.” Lương Lương nghiêm túc nói, “Mấy năm gần đây trên thị trường xuất hiện loại ma túy mới có tên ‘quả khô’, là chất gây ảo giác có độ tinh khiết cao, hút một lần là nghiện. Bởi tính tinh khiết cao, khả năng gây ảo giác và gây nghiện mạnh nên cực kì đắt đỏ. Nhưng loại ma túy này rất khó bảo quản, dính nước sẽ mất đặc tính hóa học ban đầu. Quả khô là do tổ chức buôn ma túy nói trên điều chế và tung ra thị trường. Sau thời gian dài thu thập chứng cứ, sáng nay, tổ phòng chống ma túy đã triệt phá được sào huyệt của bọn chúng. Đồng thời còn khai thác được thông tin đáng kinh ngạc từ thành viên của tổ chức đó, rằng Lục Nhân là thành viên của chúng, toàn bộ thương vụ ma túy ở Thượng Hải và khu vực lân cận đều do ông ta phụ trách.”
“Đường đường là nhà từ thiện mà lại buôn ma túy?” An Chẩn than thở.
“Cái danh nhà từ thiện chỉ là vỏ bọc bên ngoài, tất cả tài sản ông ta kiếm được đều nhờ buôn bán ma túy.” Lương Lương bổ sung.
Dương Sâm sững sờ, “Thật không ngờ, đằng sau vẻ ngoài đạo mạo nghiêm trang, Lục Nhân lại hành động đáng xấu hổ như vậy. Rốt cuộc nhà họ Lục còn che giấu bao nhiêu bí mật nữa đây?”
“Chúng tôi cũng không ngờ.” Lương Lương xòe tay, “Được biết Lục Nhân có người môi giới ở Thượng Hải, người này vẫn luôn giúp ông ta tìm khách mua và phân phối hàng. Cảnh sát đang ráo riết truy tìm hắn."
“Khách mua đều là con nghiện à?”
“Ngoài những người có tiền sử sử dụng ma túy, một số khác nghiện quả khô là do áp lực tinh thần quá lớn, thậm chí có nhũng người còn thuộc tầng lớp thượng lưu.” Lương Lương tỏ vẻ bất lực, “Trước án mạng nhà họ Lục, tôi có gặp một vụ tự sát, người chết là nhà văn trinh thám, lên cơn nghiện rồi đứng lên chồng bản thảo mà treo cổ. Thứ gây nghiện cho anh ta chính là quả khô.”
An Chẩn hỏi, “Tổ chức ma túy liệu có liên quan đến án mạng nhà họ Lục không?”
Dương Sâm tham gia, “Tổ chức ma túy thì việc gì phải giết người một cách lôi thôi như vậy? Pằng một phát súng vào đầu là xong.”
“Hiện giờ chưa biết có liên quan hay không.” Lương Lương lắc đầu, “Nhưng ít ra đã giúp chúng ta thấy rõ bộ mặt thật của Lục Nhân. Chắc là đào sâu thêm sẽ phát hiện ra nhiều bí mật gia tộc nữa đấy.”
Trời chiều ấm dần lên. Trong rừng cây phía sau Dinh thự Lục gia, nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống đất. Dưới bóng râm xuất hiện chiếc xe lăn, người ngồi trên xe lăn chính là An Chẩn.
“Giờ anh thật xứng với cái danh thám tử salon.” Dương Sâm gượng cười đẩy xe lăn.
Lương Lương dẫn Dương Sâm và An Chẩn đến chỗ nhà treo rơi, có hai cảnh sát đang đứng canh hiện trường.
“À, cô cảnh sát trợ lý của cậu đâu?” An Chẩn chợt hỏi. “Lãnh Tuyền hả?” Lương Lương ngoái đầu, “Cô ấy đi điều tra dây rốn rồi.”
“Vụ này cũng xuất hiện dây rốn và đinh đóng quan tài trẻ sơ sinh.” An Chẩn suy tư, “Nhà treo đại diện cho bầu trời, coi như hung thủ đã hoàn thành lời nguyền trời.”
“Nghĩa là nhà họ Lục sẽ không có ai chết nữa nhỉ?” Dương Sâm hỏi.
An Chẩn im lặng.
Vì xe lăn không tiện đẩy vào nhà treo, An Chẩn khăng khăng đòi đứng dậy vào trong xem thử. Dương Sâm đành gánh vác vai trò dìu anh đi lại.
An Chẩn loanh quanh trong nhà treo ngập nước, cầm bút chì dựng hình ảnh không gian ba chiều của hiện trường vào sổ phác họa như những lần trước. Các chi tiết như vị trí thi thể, lỗ hổng trên bức tường bên, lỗ nhỏ dẫn dây điện và ống nước, ô thông gió trên trần nhà lần lượt xuất hiện trên bức vẽ.
“Ra ngoài xem thử đi.” An Chẩn gắng chịu đựng cơn đau ở thắt lưng, tập tễnh rời khỏi nhà treo rồi dạo một vòng bên ngoài.
“Đằng sau là hồ Thai.” Anh lẩm bẩm rồi đi vòng đến chỗ cột trụ của nhà treo, kiểm tra van nước và cầu dao điện trên trụ. Sau đó anh tiếp tục quan sát ống nước và dây điện dẫn từ trong nhà ra. Ống nước bị gỡ khỏi mấu nối trên trụ, còn dây điện đủ dài nên không đứt khi nhà rơi. “Màu sắc đoạn ống nước này vẫn còn mới.” An Chẩn nhìn kĩ ống nước và dây điện.
Nhận ra điều An Chẩn đang nghi ngờ, Lương Lương cho người gọi quản gia tới. Quý Trung Lý vẫn mặc bộ vest đen, dáng vẻ hơi căng thẳng. Lương Lương dẫn ông đến vách tường bên của nhà treo rồi trỏ ống nước hỏi, “Ống nước ở đây là mới thay phải không?”
Quý Trung Lý khom lưng sờ đoạn ống nước, cau mày đáp, “Lạ thật, đoạn ống nước này trông còn mới lắm, nhưng gần đây chúng tôi không thay.”
An Chẩn vội hỏi, “Ông nhìn xem, dây điện vốn dĩ có dài vậy không?”
Quý Trung Lý lắc đầu, “Không, dây điện vốn không dài đến thế.”
“Nghĩa là dây điện và ống nước đều đã thay mới?”
“Tôi nghĩ vậy, nhưng tôi không hề thay.” Quản gia trả lời chắc chắn.
“Cảm ơn, ông về đi, có việc cần chúng tôi sẽ gọi.” Lương Lương ra hiệu cho cấp dưới dẫn Quý Trung Lý đi.
An Chẩn đau lưng không chịu được, đành ngồi xuống xe lăn và sai Dương Sâm, “Bác đẩy tôi đến chỗ cầu thang gỗ đi.”
“Anh coi tôi là người giúp việc đấy à!” Tuy ngoài miệng hậm hực, Dương Sâm vẫn làm theo.
An Chẩn ngẩng đầu lên, nheo mắt quan sát đoạn thang gỗ trên cùng, “Có phải đinh ốc ở đó bị vặn ra rồi không?”
Lương Lương đáp, “Ừ, thang gỗ vốn nối với sàn nhà nhưng có kẻ đã vặn ốc ra, nên nhà treo rơi mới không ảnh hưởng đến thang gỗ, nó vẫn dựng đứng ở đó.”
An Chẩn đột nhiên nhếch môi, “Thì ra là vậy.”
“Có phải anh lại nhìn ra chuyện gì rồi không?” Lương Lương hỏi.
An Chẩn trả lời nước đôi, “Chỉ là đến gần kết luận thêm một bước thôi. Mọi người nghĩ kĩ mà xem, nếu hung thủ là kẻ gỡ ống nước, thay đây điện, tháo ốc vít thang gỗ, thì tại sao hắn phải làm vậy?”
Dương Sâm và Lương Lương nín thở chờ An Chẩn giải thích, họ biết An Chẩn đang tự hỏi tự đáp. Quả nhiên không chờ ai lên tiếng, An Chẩn đã gõ nhẹ tai nghe đeo bên tai trái, tiếp tục nói.
“Đầu tiên, thay ống nước để tiện dỡ hơn, khi nhà treo rơi mới không vướng ống nước. Tháo ốc vít ở thang gỗ để thang và nhà tách rời, khi nhà rơi sẽ không bị thang gỗ cản trở. Lý do thay dây điện dài hơn cũng tương tự, nhà rơi sẽ không làm đứt dây điện. Các thao tác này đều phục vụ cho một mục đích, là để nhà treo rơi suôn sẻ, rơi thẳng xuống mà không mắc kẹt bất cứ thứ gì.
“Nhưng có một điểm cần lưu ý là việc thay dây điện. Nếu không muốn dây điện trở thành vật cản thì chỉ cần cắt đứt dây như gỡ ống nước là được, tại sao hung thủ phải thay dây điện dài hơn? Chắc chắn có lý do nào đó khiến hắn không muốn nhà treo mất điện. Lý do ấy chính là điểm mấu chốt để phá vụ án chặt đầu trong phòng kín này. Giờ đẩy tôi ra bờ hồ Thai xem đi.”
Dương Sâm đẩy xe lăn đến bên hồ, nắng sáng rọi xuống đã làm băng tan.
“Hồ này lớn thật, tại sao lại có hình thai nhi nhỉ?” An Chẩn nhìn mặt hồ, hít thở thật sâu.
“Nghe nói nó được hình thành một cách tự nhiên.” Lương Lương cảm khái, “Bàn tay tạo hóa thật phi thường.”
Dương Sâm bước đến cạnh An Chẩn, lặng lẽ ngắm làn nước gợn sóng, “Cứ có cảm giác dưới kia cất giấu thứ gì đó.”
“Hả? Cất giấu gì cơ?”
“À... Tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi.” Dương Sâm phẩy tay, “Bởi nhà treo ngập nước hồ nên tôi nghĩ có khi nào một vài thứ trong nhà trôi ra hồ không...”
Lương Lương như được câu nói này gợi mở, “Anh nói có lý, lát nữa tôi cho người lặn xuống hồ xem sao.”
“Chúng ta đi dạo quanh đây đi.” An Chẩn đề nghị. Sau đó anh nhìn xung quanh, trỏ gốc cây ở gần nhà treo, “Đến xem cây hòe đằng kia.”
Ba người bước đến bên cây hòe trăm tuổi duy nhất trong công viên Hồ Tâm. Cành nhánh to khỏe, rễ đâm sâu vào lòng đất, đang mùa đông nên lá rụng hết, còn trơ trụi mỗi cành. Xung quanh hoang vắng càng làm nổi bật vẻ kì dị của cây cổ thụ dáng hình vặn vẹo. Lương Lương nhìn cây hòe, để ý thấy chỗ thân cây cách mặt đất chừng một mét có vết hằn vòng quanh giống như vết buộc dây thừng.
“Vết gì đây?” An Chẩn giơ tay chỉ.
Lương Lương đáp, “Chắc là dạo này có ai buộc vật gì ở đó, lúc trước tôi đã bảo giám định viên kiểm tra, không biết có liên quan đến vụ án không.”
“Nếu suy luận của tôi chính xác, thì vết hằn này chắc là...” Nói được nửa chừng, An Chẩn lại trầm tư suy nghĩ.
“An Chẩn, anh xem bên kia.” Dương Sâm trỏ khoảnh đất hơi lạ cạnh gốc cây. “Đất mới xới lên hay sao ấy.”
An Chẩn nhìn theo, “Đúng nhỉ!”
Lương Lương bước đến gần xem, xoa cằm bảo, “Đất ở đây tơi xốp, rất dễ để lại dấu vết. Phải chăng hung thủ từng quanh quẩn ở đây nên muốn xóa dấu chân? Nhắc mới nhớ, trên nóc nhà treo cũng có dấu vết quét dọn, chắc cũng để xóa dấu chân? Bởi hung thủ từng trèo lên nóc nhà cắt dây cáp thép và mắc dây rốn vào ô thông gió.”
“Có thể thế.” An Chẩn sờ mũi, “Nhưng vì sao hắn phải xóa dấu chân? Nếu sợ lộ cỡ chân hoặc hoa văn đế giày thì ngay từ đầu chỉ cần thay đôi giày mới số to hơn bình thường là được rồi?”
“Tức là... không phải vì muốn xóa dấu chân.” Lương Lương tư lự nói.
“Mà là để... giấu dáng đi khác biệt!” An Chẩn tiếp lời. “Chỉ có dáng đi là không thể che giấu dù thay giày. Dấu chân ở hiện trường sẽ làm lộ danh tính hung thủ nên hắn đành xới đất lên và lau sạch bụi trên nóc nhà.”
Chuông điện thoại của Lương Lương bỗng réo vang. “A lô, Lãnh Tuyền à. Được, anh sẽ đến ngay.”
An Chẩn nhìn Lương Lương với vẻ mong đợi. “Việc điều tra dây rốn có tiến triển rồi à?”
“Ừ.” Lương Lương cất di động vào túi, lấy chìa khóa xe ra, “Tôi phải đến Học viện Y đây.”
“Tôi đi cùng cậu.” An Chẩn quyết định đi theo. Anh cũng không muốn làm phiền Dương Sâm nữa nên quay lại bảo, “Bác về trước đi, tôi đi một mình được rồi.”
“Một mình anh có ổn không?” Dương Sâm liếc qua lưng An Chẩn, “Ai đẩy xe lăn giúp anh?”
“Để tôi giúp cho.” Lương Lương nắm lấy tay đẩy của xe lăn.
“Mau về đi, bác còn cả núi công việc kìa.”
“Thôi được...” Dương Sâm đành xuôi theo. “À, Lục Lễ được thả rồi đúng không? Lát nữa tôi qua trò chuyện an ủi ông ta. Dù gì Man Lĩnh cũng từng hợp tác với Lục Lễ, hai bên xem như chỗ thân quen.”
“Được.” Lương Lương gật đầu, “Tâm trạng ông ta không ổn định, anh nhớ cẩn thận đấy.”
“Hiểu rồi.”
Sau khi từ giã Dương Sâm, Lương Lương lái xe đến Học viện Y Thanh An nằm gần Dinh thự Lục gia. An Chẩn ngồi ở băng ghế sau, dọc đường đi chìm sâu vào suy nghĩ, chẳng nói một lời.
Lãnh Tuyền đã chờ trước cổng học viện, cô dẫn bọn họ vào một giảng đường bên trong. “Vài ngày trước học viện báo với cảnh sát là bị mất ba lọ đựng tiêu bản dây rốn.” Lãnh Tuyền lật sổ ghi chép, báo cáo, “Nhưng do tiêu bản không được kiểm kê định kì nên họ không biết là mất lúc nào.”
“Quản lý lỏng lẻo thật.”
“Cảnh sát nhận báo án nghĩ ngay đến vụ án nhà họ Lục nên đã liên lạc với chúng ta.” Lãnh Tuyền phấn khởi nói, “Anh Lương Lương, đoán xem bệnh viện trực thuộc học viện này là bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Lục Văn Long đang công tác?” Lương Lương đoán ra ngay.
“Chính xác! Lục Văn Long cũng có lúc qua đây giảng dạy nữa. Hôm nay đúng lúc anh ta có tiết, em nghĩ chúng ta có thể tìm anh ta nói chuyện.”
Cả ba đến cửa giảng đường kiểu bậc thang, còn mười phút nữa là hết tiết. Lục Văn Long đang thao thao giảng về bệnh đường tiêu hóa, sinh viên ngồi bên dưới đều chăm chú lắng nghe.
“Bari sunfat là một loại thuốc uống cản quang, có đặc điểm không hòa tan trong axít dạ dày và dính được vào thành dạ dày. Nếu dạ dày bệnh nhân tổn thương hoặc lở loét thì bari sunfat không thể bám vào. Khi chụp X-quang, tia X không chiếu xuyên qua bari sunfat rắn được nên ổ bệnh trong ống tiêu hóa sẽ hiện rõ trên phim. Đây là nguyên lý kiểm tra với barium.”
Sau tiếng chuông hết tiết, sinh viên ồ ạt rời khỏi giảng đường. Lục Văn Long là người cuối cùng bước ra, anh hết sức ngạc nhiên khi thấy cảnh sát đến tận trường.
“Anh Lương Lương? Sao mọi người lại ở đây?”
“Có vài chuyện muốn gặp anh để tìm hiểu thêm.”
“Đến văn phòng tôi rồi nói.”
Lục Văn Long dẫn ba người đến văn phòng. Tuy không phải giảng viên chính thức nhưng Lục Văn Long vẫn có bàn làm việc riêng ở trường.
“Sao rồi? Các anh tìm được hung thủ giết hại bố và hai em tôi chưa?” Lục Văn Long giành hỏi trước khi Lương Lương mở lời.
“Vẫn chưa, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.” Lương Lương ngập ngừng, “Lần này tôi đến đây để tìm hiểu về dây rốn.”
“Dây rốn?”
“Nghe nói phòng tiêu bản của học viện này mất trộm ba dây rốn.”
“Vậy sao?”
“Anh không biết à?”
“Không biết, thỉnh thoảng tôi mới sang dạy thôi.”
“Chúng tôi cho rằng, ba dây rốn bị đánh cắp chính là ba dây rốn xuất hiện tại hiện trường án mạng nhà họ Lục.”
“Ồ?” Tròng kính Lục Văn Long lóe lên tia sáng lạnh, “Nên các anh nghi ngờ chuyện này liên quan đến tôi?”
“Không phải nghi ngờ, chỉ là thấy khá trùng hợp.”
“Tôi không liên quan gì đến chuyện này, tôi thậm chí còn không biết phòng tiêu bản của trường nằm ở đâu.” Lục Văn Long quả quyết phủ nhận.
“Theo anh, liệu ai trong nhà họ Lục biết ở đây có tiêu bản?”
“Tôi không rõ.”
“Thôi được...” Lương Lương thấy cứ tiếp tục cũng không hỏi được gì nên chuyển chủ đề, “Tiểu Vũ dạo này vẫn khỏe chứ? Còn khăng khăng từng trông thấy người ngoài hành tinh không?”
“Cảm ơn anh đã quan tâm, Tiểu Vũ vẫn nghịch lắm, bây giờ hễ thấy người lạ là bảo người ngoài hành tinh.” Vừa nhắc đến Tiểu Vũ, Lục Văn Long liền lộ vẻ phiền não.
“Vợ anh thì sao?”
“Gần đến ngày dự sinh rồi, cứ nghĩ sắp có thêm một ông mãnh con là tôi lại đau đầu.”
Chuyện phiếm một lúc, ba người tạm biệt Lục Văn Long. Lãnh Tuyền dẫn Lương Lương và An Chẩn sang phòng tiêu bản, rồi cả ba rời khỏi Học viện Y Thanh An.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, Lương Lương quyết định đưa An Chẩn và Lãnh Tuyền đi làm một bữa no nê. Anh lái xe đến quán đùi cừu nướng.
“Em thấy Lục Văn Long rất khả nghi.” Lãnh Tuyền vừa nói vừa ngấu nghiến gặm thịt cừu, “Em có tạt qua bệnh viện anh ta làm, nghe một y tá bảo bác sĩ Lục hành động kì lạ lắm, hay lén lút sang khoa phụ sản.”
“Khoa phụ sản?” Lương Lương vắt óc suy nghĩ xem việc này liên quan gì đến vụ án, đoạn đưa mắt nhìn sang An Chẩn đang ăn uống ngon lành, “An Chẩn, từ lúc đến Học viện Y anh cứ im lặng suốt, anh làm sao thế?"
An Chẩn gõ nhẹ tai nghe, điềm nhiên đáp, “Không có gì, tôi chỉ muốn tập trung thưởng thức chầu thịt cừu này thôi.”
Đúng lúc ấy, chuông điện thoại của Lương Lương lại réo vang. Anh nhận điện, mặt biến sắc, “Cậu bảo gì cơ?!”
Cảnh sát ở đầu dây bên kia thấp thỏm đáp, “Tìm thấy một thứ kinh khủng lắm, dưới đáy hồ...”