Quan Tài Đầu Đông

Lượt đọc: 4351 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
họa sĩ truyện tranh

Hồng Kiều phía Tây Thượng Hải là khu vực tập trung đông đảo người nước ngoài, phần lớn là người Nhật Bản và Hàn Quốc. Khu vực này còn là nơi đóng đô của rất nhiều công ty hoạt hình, truyện tranh và game, trong đó có Công ty Văn hóa Man Lĩnh tiếng tăm lừng lẫy.

Trụ sở làm việc của Man Lĩnh là một biệt thự bốn tầng, mỗi tầng vài phòng, tổng cộng chứa được mấy chục người. Họ hoạt động chủ yếu ở ba lĩnh vực: một là xuất bản các ấn phẩm giấy như tạp chí truyện tranh, sách báo; hai là kinh doanh trên nền tảng trực tuyến như website truyện tranh và app hoạt hình/truyện tranh trên thiết bị di động; ba là sản xuất phim hoạt hình chuyển thể từ truyện tranh. Là công ty đi đâu trong lĩnh vực sản xuất hoạt hình-truyện tranh trong nước, Man Lĩnh quy tụ dưới trướng không ít họa sĩ truyện tranh tài hoa. Nhiều người trong số họ ra mắt trên tạp chí Deadline, về sau đều trở nên tiếng tăm trong ngành.

Deadline là tạp chí truyện tranh do Man Lĩnh phát hành, chỉ đăng tác phẩm trong nước, lượng bán luôn khả quan, nội dung thường gây tiếng vang lớn trên thị trường. Tất nhiên ngoài khả năng sáng tạo của tác giả còn có công sức của biên tập viên, đôi khi biên tập viên còn nhìn xa trông rộng hơn cả tác giả, ban biên tập cũng chính là bộ phận chủ chốt của Man Lĩnh, nằm ở tầng bốn căn biệt thự đầy đủ tiện nghi này. Tường văn phòng dán đầy poster, bốn dãy bàn ghép sát nhau chiếm phần lớn diện tích phòng. Đa số người ngồi đây đều là biên tập viên dày dạn kinh nghiệm, mỗi người phụ trách cùng lúc vài tác phẩm, ngoài ra phải liên tục tìm kiếm tác giả mới, cạnh tranh khá gay gắt. Người vất vả nhất trong số họ là Dương Sâm, trưởng ban biên tập Man Lĩnh kiêm chủ biên Deadline, thức khuya tăng ca như cơm bữa.

Dương Sâm mới 30 tuổi nhưng mặt mũi lúc nào cũng mỏi mệt, sau tròng kính cận là cặp mắt thâm quầng, cắm cúi đọc bản thảo lâu năm khiến đốt sống cổ yếu đi, làm anh thường xuyên phải dán miếng cao giảm đau. Gần đây, một truyện tranh khá nổi đo Dương Sâm phụ trách sắp chuyển thể hoạt hình, bao nhiêu tinh thần và sức lực đều dồn cả vào nó.

Bàn bạc hợp tác xong với một nhạc sĩ để đặt nhạc cho phim, Dương Sâm lái chiếc Audi A6L về công ty, chưa kịp yên vị đã đi thẳng sang phòng nhỏ ngay cạnh văn phòng. Gõ cửa không thấy ai đáp, anh liền đẩy cửa bước vào. Căn phòng buông rèm kín nên hơi tối tăm, chỉ kê một bàn làm việc to màu trắng và hai dãy giá sách bằng gỗ. Trên bàn là chồng bản thảo bừa bãi và vài chiếc bút vẽ. Dương Sâm bước lại gần, bỗng chú ý đến một trang bản thảo lạ thường, bèn dịch chiếc bút chì màu xanh lam đặt bên trên ra, cầm bản thảo lên xem.

Trên giấy vẽ một thai nhi màu xanh lam.

Dương Sâm quay sang văn phòng, hỏi cô gái mặc đầm lolita ngồi bên cửa sổ, “Ảnh ơi, anh Chẩn đâu rồi?”

Cô gái này tên Phương Mộ Ảnh, là một thiếu nữ 2D chính cống, chuyên phụ trách mảng truyện tranh thiếu nữ. Tuy ít tuổi nhưng đọc nhiều và am hiểu truyện tranh thiếu nữ hơn toàn bộ ban biên tập cộng lại. Nghe hỏi, gương mặt ngây thơ ngước lên, “Dạ? Anh Chẩn hình như đến sở cảnh sát rồi ạ.”

“Lại đến sở cảnh sát à...”

Đúng lúc này, hương thơm của bánh bao nhỏ bay vào phòng.

“Bác tìm tôi hả?” Một người đàn ông tiến vào, tay xách hộp đựng bánh bao nhỏ nóng hôi hổi, khẽ khàng nói. “Xin lỗi bác nhé, ban nãy tôi có chút chuyện phải ra ngoài.”

“Chà chà, dạo này anh bận quá nhỉ, một tuần đến sở cảnh sát mấy lần?” Đã thấy người cần tìm, Dương Sâm thở phào nhẹ nhõm. “Sao rồi? Anh ăn cơm chưa?”

“Đang định ăn đây, chúng ta sang phòng giải lao đi." Người nọ giơ hộp bánh bao lên.

“Anh Chẩn” tên đầy đủ là An Chẩn, một họa sĩ truyện tranh lừng danh trong nước. An Chẩn chính thức ra mắt công chúng năm 19 tuổi và đoạt giải họa sĩ mới xuất sắc nhất nhờ truyện ngắn đầu tay Dây thừng xoắn, có đông đảo người hâm mộ, được mệnh danh là “họa sĩ truyện tranh thiên tài hiếm có của Trung Quốc”. Năm năm trước, An Chẩn kí hợp đồng độc quyền với Man Lĩnh, Dương Sâm trở thành biên tập viên chuyên trách của anh, tạo thành cặp bài trùng huyền thoại trong ngành.

An Chẩn để tóc xoăn bù xù, lấm tấm sợi bạc, nhưng gương mặt đeo kính lại trẻ trung vô cùng, không quá đẹp trai nhưng đường nét cân đối. Tai trái anh luôn luôn đeo tai nghe, dây dài đến tận túi quần, không biết là nghe gì.

Vào phòng giải lao, An Chẩn nhẹ nhàng kéo ghế, cởi áo khoác nâu vắt lên lưng dựa, ngồi xuống mở hộp bánh bao từ tốn ăn, “Bác tìm tôi bàn chuyện dựng phim cho Phố tối à? Làm đến đâu rồi?”

“Đúng đấy.” Dương Sâm đẩy kính mắt, “Hôm nay tôi hẹn gặp Trần Dực, anh biết chú? Nhạc sĩ nổi tiếng từng đoạt giải Hồng Kông...”

“Nói ngắn gọn thôi.” An Chẩn giơ tay ra dấu “tạm dừng”. Khác với Dương Sâm ưa nói chuyện dông dài, An Chẩn thích cách diễn đạt cô đọng súc tích hơn. Cũng vì thế, Dương Sâm dù trẻ hơn ba tuổi nhưng toàn bị An Chẩn gọi là “bác”.

“Ừ thì ngắn gọn, Trần Dực đã nhận lời làm nhạc cho phim, giờ chỉ còn diễn viên lồng tiếng cho nữ chính là chưa xác định.” Nói đoạn, Dương Sâm lấy USB trong túi quần. “Tôi đã thu thập thông tin của một số diễn viên nổi danh trong nước, ở đây có bản thử giọng của các cô ấy, chiều rảnh anh nghe thử, tốt nhất là quyết định sớm.”

“Rõ rồi.” An Chẩn nhận USB, tiếp tục ăn bánh bao.

“Ừ, chủ yếu là thế. Tôi đề cử vài người cho anh nhé, Cù Văn có giọng rất hay...”

“Để lát tôi tự nghe.” An Chẩn ngắt lời lần nữa.

“Khẩn trương lên, sáng nay anh lại làm việc riêng trong giờ hả?”

“Làm việc riêng gì?”

“Ban nãy tôi thấy hình thai nhi màu xanh lam anh vẽ trên giấy, đó là hồ Thai cạnh Dinh thự Lục gia phải không? Sao thế, anh có hứng thú với án mạng liên tiếp đang gây xôn xao dư luận gần đây à? Muốn lấy đề tài cho tác phẩm tiếp theo hả?” Dương Sâm nói cứ như đi guốc trong bụng An Chẩn.

“Không phải, tôi chỉ vẽ chơi thôi.” An Chẩn húp nước xúp đi kèm bánh bao, “Nhưng bác nói đúng đấy, tôi thực sự có hứng thú với tòa dinh thự đen đủi ở ngoại ô kia. Từ lâu lắm rồi, tôi nghe đồn gia tộc họ Lục nhiều đời chỉ sinh con trai. Ngoài ra, không ít truyền thuyết kinh dị liên quan đến dinh thự đều có thể khơi nguồn cảm hứng sáng tạo trong tôi.”

“Dạo trước anh từng đến dinh thự đó đúng không?” “Đúng, đến lấy tư liệu sáng tác, Lục Triết Nam còn niềm nở mời tôi ngủ lại.” An Chẩn bỏ kính ra, dùng khăn giấy lau hơi nước trên mặt kính, “Tôi nghỉ lại dinh thự hai ba hôm, thu được kha khá tư liệu, còn trông thấy một vài cảnh thú vị. Đấy đều là chuyện trước lúc xảy ra án mạng.”

“Anh nghỉ lại nhà họ Lục thật á?”

“Ừ, bấy giờ chưa bàn chuyện dựng Phố tối thành phim nên tôi khá rảnh rỗi. Bây giờ tôi phải tập trung toàn bộ tinh lực rồi, từng phân cảnh hoạt hình đều phải tự vẽ, đây là tác phẩm quan trọng nhất từ trước đến nay của tôi, không thể để lọt bất cứ sơ suất nào.”

“Anh biết thế là tốt, vậy mà còn vẽ hồ Thai? Vẫn nhớ đến nhà họ Lục?”

“Dù gì cũng xảy ra hai vụ giết người rồi, hơn nữa cách thức gây án của hung thủ tương đối bí hiểm...” An Chẩn bỗng nhiên hào hứng, “Bác nghĩ mà xem, truyền thuyết rùng rợn xoay quanh dinh thự u ám, gia tộc bí ẩn chỉ sinh con trai, hồ nước kì lạ mang hình hài thai nhi, sát thủ ma quái giết người hàng loạt, đưa vào truyện tranh hẳn sẽ rất kích thích.”

“Anh Chẩn, với tư cách biên tập viên tôi phải nhắc nhở anh.” Dương Sâm tỏ vẻ trịnh trọng, “Phố tối là tác phẩm tiêu biểu của anh, cũng là hạng mục quan trọng nhất của công ty tại thời điểm này, dựng phim xong sẽ gây tiếng vang lớn trong nước. Đồng thời, với tư cách độc giả truyện tranh, Phố tối cũng là nguyên tác tôi yêu thích, phong cách ly kì hắc ám được thể hiện rất đắc địa, làm toát ra sức hấp dẫn đầy mâu thuẫn của nhân vật chính, tên sát thủ giết người hàng loạt có biệt danh Kẻ phác họa cái chết. Vướng mắc tình cảm giữa hắn và nữ chính cũng vô cùng ý vị... Vậy nên, dù là công hay tư, tôi đều hi vọng anh không phân tâm trong khoảng thời gian này.”

“Biết rồi, tôi chỉ chuẩn bị trước cho tác phẩm kế tiếp thôi mà.” An Chẩn trả lời qua quýt. Nuốt xong miếng bánh bao cuối cùng, anh đứng dậy, đậy nắp hộp rồi vứt vào thùng rác, lau bàn, đi vệ sinh.

Khi An Chẩn từ nhà vệ sinh bước ra, thấy trên mặt anh ta dính vụn bánh, Dương Sâm rút khăn giấy lau cho. Đúng lúc ấy, cửa phòng giải lao bật mở, Phương Mộ Ảnh xông vào.

“Anh Sâm, anh có điện th...” Câu nói ngắt ngang vì cảnh tượng trước mắt. “Hai anh... bạo dạn thế, em... thì không phản đối, nhưng mà ở công ty...”

“Nói linh tinh gì vậy! Không phải như em nghĩ đâu...” Dương Sâm mắng.

“Ôi dào, hai anh cứ tiếp tục đi! Em không thấy gì hết.” Phương Mộ Ảnh vừa bịt mắt vừa ý tứ lui ra.

An Chẩn giằng lấy khăn giấy trong tay Dương Sâm, tự lau mặt, “Muốn người ta khỏi nói linh tinh, tốt nhất là mau tìm bạn gái. Trẻ trung gì nữa đâu, lại có nhà to mới tân trang, đừng để đơn côi lẻ bóng nữa.” Dứt lời, anh rời phòng giải lao, để lại Dương Sâm với vẻ mặt ngơ ngác.

An Chẩn quay về căn phòng nhỏ bên cạnh văn phòng, tập trung nghe bản thử giọng của các diễn viên lồng tiếng. Căn phòng nhỏ này là phòng làm việc riêng của anh. Dù là họa sĩ truyện tranh bận bịu nhưng An Chẩn sống rất nề nếp và luôn cố gắng tách bạch cuộc sống với công việc. Bởi vậy, trước giờ anh không làm việc ở nhà mà thuê một phòng nhỏ trong biệt thự Man Lĩnh, bình thường đều đóng cửa buông rèm tự giam mình ở đây để chú tâm sáng tác. Anh thích dùng bút chấm mực chuyên dụng vẽ ra giấy hơn là sử dụng bảng vẽ điện tử.

Hai tiếng sau, Dương Sâm đẩy cửa vào hỏi, “Sao rồi anh?”

An Chẩn lạnh lùng đáp, “Chẳng ai hợp cả.”

“Không ai hợp? Thật á?” Dương Sâm ngạc nhiên khi toàn bộ diễn viên lồng tiếng mình tốn công lựa chọn đều bị từ chối.

“Giọng của họ đều rất hay. Nhưng để lồng tiếng tốt cho nhân vật thì không chỉ cần chất giọng hay.” An Chẩn nghiêm túc nói, “Nữ chính trong Phố tối là cô gái gặp muôn vàn trắc trở, nội tâm vô cùng cứng rắn, song cuối cùng vẫn chìm trong tuyệt vọng. Không ai trong số họ có chất giọng lột tả được đặc điểm tính cách và dòng chảy số phận của nhân vật.”

“Dòng chảy số phận? Anh đùa tôi à? Đây chỉ là bản thử giọng, các diễn viên lồng tiếng còn chưa đọc kịch bản hoàn chỉnh, tạm thời chưa nắm bắt được đặc điểm nhân vật cũng là điều dễ hiểu mà.”

“Không, có những thứ là thiên phú, ai có sẽ có, ai không có tức là không có. Giống như khả năng biên tập của bác và tài năng sáng tác truyện tranh của tôi vậy.” An Chẩn vẫn rất kiên quyết.

“Khiêm tốn chưa kìa!” Dương Sâm lắc đầu bất lực, “Tôi mặc kệ, cho anh đúng một ngày để tìm diễn viên lồng tiếng thích hợp, nếu không sẽ không kịp tiến độ.”

Dương Sâm bực bội khép cửa lại, An Chẩn thì chẳng để tâm, từ điển của anh không có chữ “tạm”, chỉ có “thà không có chứ không ẩu”. Bánh bao nhỏ trưa nay ăn hơi mặn, An Chẩn thấy khát nước, bèn rời phòng làm việc, định ra ngoài mua soda chanh ưa thích về uống. Đúng lúc Phương Mộ Ảnh gọi lại hỏi cách xử lý một phân cảnh, An Chẩn đến gần, tận tình giải thích cho cô. Xong xuôi, anh định rời đi thì bất cẩn vấp phải dây tai nghe nối với máy tính. Tai nghe tuột ra, âm thanh trong máy tính vang lên, một giọng nói bất ngờ làm rung màng nhĩ yên lặng bấy lâu của An Chẩn.

“Em đang nghe gì thế?”

Phương Mộ Ảnh đỏ bừng mặt, nhanh chóng cầm tai nghe lại rồi trách cứ, “Nghe gì kệ em! Anh như thế là xâm phạm quyền riêng tư của người khác đấy!”

“Không phải, anh chẳng hứng thú gì với chuyện riêng của em, anh chỉ muốn biết giọng nói vừa nãy... Chẳng lẽ em đang nghe H*?”

“H gì chứ?! Đây là kịch truyền thanh đàng hoàng có chủ đề tình yêu rất nổi gần đây. Chẳng qua em thích người lồng tiếng cho nữ chính thôi...”

“Vừa rồi là giọng nữ chính à?”

“Không phải, người lồng tiếng cho nữ chính là Cù Văn, diễn viên nổi danh của Duyệt Âm. Câu vừa rồi là của nhân vật phụ, em không biết cô ấy... Để em xem thử.” Phương Mộ Ảnh lên mạng tra tìm. “Cô này xuất thân là diễn viên lồng tiếng trên mạng, cũng khá nổi trên mạng nhưng vẫn còn mờ nhạt trong giới, gần như chưa từng lồng tiếng cho phim hoạt hình.”

“Cho anh nghe thêm giọng cô ấy đi.” An Chẩn phấn khởi như thể bất ngờ phát hiện ra kim cương giữa đống mảnh thủy tinh.

Công ty Lồng tiếng Duyệt Âm tọa lạc tại một tổ hợp công nghiệp sáng tạo ở trung tâm thành phố. Tầng một tổ hợp là phòng làm việc và phòng thu âm rất có màu sắc văn nghệ. Giữa trưa, Chung Khả ngồi trên sofa đơn dùng bữa một mình, trên bàn kính tròn trước mặt là bát cháo thập cẩm cay.

Những chuyện xảy ra gần đây làm Chung Khả kiệt sức, chẳng thiết tha ăn uống. Đêm nào cô cũng mất ngủ vì cứ nhắm mắt là cảnh Lục Triết Nam chết thảm lại hiện lên. Nỗi khiếp sợ và bất an ảnh hưởng đến tâm trạng, khiến Chung Khả không thể tập trung tinh thần làm việc, liên tục mất cơ hội lồng tiếng cho nhiều nhân vật.

Chung Khả gắp bừa cọng rau chân vịt cho vào miệng. Dù rất muốn nghỉ ngơi một thời gian để cải thiện tâm trạng rồi mới quay lại làm việc, nhưng áp lực cuộc sống không cho phép cô làm thế. Chung Khả ăn được một nửa thì Cù Văn thu âm xong, cầm hộp nhựa đựng sushi bước tới. Cù Văn là diễn viên lồng tiếng hàng đầu Duyệt Âm, luôn nhận lồng tiếng cho nhân vật trong các phim hoạt hình, game, kịch truyền thanh nổi tiếng nhất hiện nay. Mới 20 tuổi, da trắng nõn nà, cả người toát ra vẻ cao ngạo.

“Này, đến giờ tôi ăn cơm rồi.” Cù Văn không vui khi thấy Chung Khả ngồi trên sofa mình hay ngồi.

Chung Khả ngây người một lúc, ngước lên nhìn lướt xung quanh, rõ ràng vẫn còn rất nhiều chỗ trống. “Bên kia có chỗ.” Cô trỏ chiếc sofa ngay gần đấy.

Cù Văn sầm mặt, “Lần nào tôi cũng ngồi chỗ này.”

“Nhưng...”

Một người đàn ông bước đến nói với Chung Khả bằng giọng ra lệnh, “Cô mau nhường chỗ để Cù Văn ăn cho nhanh, chiều nay cô ấy phải tham gia thử giọng, thời gian gấp rút lắm rồi.” Người này đứng tuổi, để tóc ngôi giữa, thân hình mập mạp, là giám đốc hành chính của Duyệt Âm. Bình thường Chung Khả không được xem trọng ở công ty, làm việc đã hơn một năm nhưng vẫn là nhân viên quèn. Còn ngôi sao như Cù Văn luôn được nhiều người săn đón, nâng niu y như ngọc quý trên tay.

Tuy ấm ức nhưng Chung Khả vẫn cố nín nhịn, lẳng lặng cầm bát cháo ăn nửa lên, chuyển sang chỗ khác. Cù Văn lườm theo rồi ngồi xuống, bắt tréo chân, đu đưa giày cao gót, thưởng thức món sushi đắt đỏ.

Ăn xong bữa trưa chẳng mấy vui vẻ, Chung Khả định đến phòng thu tập vai mới, nhưng lại bị giám đốc hành chính gọi lên văn phòng.

“Chung Khả này,” giám đốc cầm tăm thong dong xỉa răng. “Gần đây tinh thần cô không tốt, rất nhiều khách hàng phàn nàn với tôi cô lồng tiếng không được hay.”

“Gần đây xảy ra vài chuyện... Tôi, tôi xin lỗi.” Chung Khả hổ thẹn cúi gẳm mặt xuống. “Tôi sẽ nỗ lực hơn nữa, nhân vật trong Tháp thiên sứ, tôi nhất định cố...”

“Cô không cần lồng tiếng cho Tháp thiên sứ nữa.” Giám đốc lạnh lùng bảo. “Tôi đang định nói với cô việc này, tôi đã tiến cử diễn viên lồng tiếng khác rồi.”

“Không cần nữa?” Chung Khả như bị sét đánh ngang tai, “Tại sao?”

“Cô có biết hạng mục lớn như Tháp thiên sứ rất quan trọng đối với công ty không?”

“Tôi biết...”

“Trạng thái gần đây của cô không thích hợp để lồng tiếng, tôi sẽ sắp xếp vài cuốn sách tranh cho cô thu âm, cứ vậy đi, xong việc rồi.” Giám đốc phẩy tay, “Chiều nay tôi đưa Cù Văn đi thử giọng, cô bận gì thì làm đi.”

Chung Khả chưa biết nên trả lời thế nào, giám đốc đã xách cặp đi ra.

Hôm sau, trong lúc cuốc bộ trên con phố gió thổi lạnh thấu xương, Chung Khả quyết định xin nghỉ việc. Những tưởng vào Duyệt Âm là có thể tiến gần tới giấc mơ nghề nghiệp, nhưng cảm giác thất bại sâu sắc lúc này khiến cô không chịu đựng được nữa. Cốt lõi có lẽ không phải là tại án mạng nhà họ Lục hay sức ép của đồng nghiệp, mà chính bản thân cô chưa đủ bản lĩnh, chưa sẵn sàng hành trang để bước vào đời. Sau một hồi đấu tranh tư tường kịch liệt, cô quyết định về quê nghỉ ngơi một thời gian. Như vậy vừa có thể rời khỏi Dinh thự Lục gia đen đủi, vừa nhân tiện cải thiện bản thân.

Đến công ty, Chung Khả đang chuẩn bị nộp đơn xin nghỉ việc thì được gọi lên phòng giám đốc hành chính. Cô vừa sang tới nơi thì giám đốc đứng bật dậy, mắt ngời sáng.

“Ấy, Chung Khả, mau vào đây, ngồi đi em.”

“Giám đốc, tôi...”

“Em sắp nổi tiếng rồi!”

“Sao cơ? Nổi tiếng gì chứ?”

“Em giỏi lắm!” Giám đốc cười tươi rói, khác xa thái độ thường ngày đối với Chung Khả. “Em biết truyện tranh Phố tối của An Chẩn không?”

“Tôi biết... Mấy năm gần đây bộ đó rất nổi.”

“Nó sắp được dựng phim hoạt hình.”

“Ồ...” Chung Khả chưa hiểu dựng phim thì liên quan gì đến mình.

“Phía nhà sản xuất đang tìm diễn viên lồng tiếng cho nữ chính.”

“Vâng...”

“An Chẩn đã đích thân chọn người,” giám đốc trỏ vào Chung Khả vẫn đang ngơ ngác. “Chính là em đây."

“Cái gì?! Tôi ư?” Chung Khả vẫn chưa tiếp thu được hết thông tin vừa nhận. “Tại... tại sao lại là tôi?”

“Trời ơi, thì người ta thích giọng của em, không được chắc?” Giám đốc cầm tờ giấy nhắn trên bàn làm việc lên. “Nhưng tác giả muốn gặp em trước. Khẩn trương đến chỗ hẹn đi, đây là địa chỉ.”

Chung Khả nhận lấy giấy nhắn, bên trên ghi địa chỉ quán cà phê có tên Lập Dị.

“Nhưng hôm nay tôi định...” Chung Khả ngần ngừ nhìn đơn xin nghỉ việc.

“Được rồi, xe anh gọi giúp em đỗ trước cửa rồi đấy, đi nhanh lên.” Giám đốc nôn nóng thúc giục.

Khi Chung Khả trấn tĩnh lại được, chiếc xe chở cô cũng đã dừng trước cửa quán cà phê Lập Dị.

“Chào chị, xin hỏi chị đi mấy người ạ?” Thấy khách bước vào, cô phục vụ tiến ra hỏi.

“Chào cô, tôi đến tìm người...” Chung Khả quan sát xung quanh. Không phải giờ cao điểm nên quán đang vắng khách, dãy bàn sát cửa sổ không ai ngồi, trong góc tối có bóng một người, lưng quay ra ngoài. Chung Khả hồi hộp tiến tới. Mọi sự ập đến quá bất ngờ, từ biết tin đến gặp mặt, không khác gì chiêm bao. Mặc dù không hay đọc truyện tranh nhưng Chung Khả biết tiếng An Chẩn. Các tác phẩm của anh ta đứng đầu trong nước về danh tiếng lẫn lượng tiêu thụ. Người như thế vì sao lại chọn kẻ vô danh tiểu tốt như mình?

Chung Khả đến gần, rụt rè hỏi, “Xin chào... thầy là họa sĩ An Chẩn?”

Người nọ ngoảnh lại, đứng dậy mỉm cười lịch thiệp, “Vâng, cô Chung Khả phải không?”

“Dạ phải.” Chung Khả gật đầu.

“Mời ngồi, cô uống gì nhỉ?” An Chẩn lịch sự kéo ghế đối diện cho Chung Khả.

“Cho tôi cốc latte là được.” Chung Khả để ý thấy An Chẩn uống trà chanh đá. Đến quán cà phê uống trà chanh? Lại còn cố ý ngồi trong góc, quay lưng ra cửa... Ấn tượng đầu tiên của Chung Khả về An Chẩn cũng giống như tên quán cà phê này. Anh ta mặc áo khoác màu nâu sẫm phối với quần bò, đi giày leo núi màu nâu. Cặp kính tao nhã không ăn nhập với mái tóc bông xù. Tai trái hình như đeo tai nghe, anh ta đang nghe nhạc? Tóm lại, hình ảnh An Chẩn rất khác so với ấn tượng của Chung Khả về họa sĩ truyện tranh.

Im lặng chốc lát, An Chẩn mới mở lời, “Cô chớ căng thẳng, hôm nay tôi chỉ muốn gặp qua cô thôi. Bên cô chắc đã chuyển lời rồi, tôi muốn mời cô lồng tiếng cho nữ chính trong phim hoạt hình chuyển thể từ bộ truyện Phố tối.”

“Giám đốc có nói với tôi...” Đã nghe xác nhận từ chính miệng An Chẩn, Chung Khả vẫn thấy bất ngờ.

“Cô đồng ý chứ?”

“À... Tôi chỉ tò mò là tại sao thầy chọn tôi?”

“Vô tình nghe được giọng cô, cảm thấy thích hợp.” An Chẩn nói gọn.

“Chỉ thế thôi ạ?”

“Ừ, thế thôi.”

Chung Khả tưởng đâu phải có một lý do bí hiểm phức tạp, cho nên không khỏi bối rối trước đáp án quá vắn tắt này.

“Xin lỗi, được thầy ưu ái là vinh hạnh của tôi, tiếc nỗi...” Dù đây là cơ hội ngàn năm có một, nhưng Chung Khả cũng biết tình trạng hiện tại không cho phép mình tập trung vào công việc. Miễn cưỡng nhận vai thì không tốt cho cả bản thân lẫn tác phẩm. Do đó, cô vẫn muốn từ chối.

“Cô còn điều gì băn khoăn? Cứ nói với tôi đi.” An Chẩn hớp một ngụm trà chanh, “Tôi tin đây là cơ hội tốt dành cho cô, bỏ qua thì thật đáng tiếc.”

“Tôi biết, nhưng... thật ra hôm nay tôi định xin nghỉ việc.”

“Vì sao?”

“Gần đây quanh tôi xảy ra rất nhiều chuyện... Tôi không đủ tinh thần và sức lực để làm việc nữa.”

“Nếu tiện thì kể cho tôi nghe chuyện gì khiến cô không đủ tinh thần và sức lực đi!” An Chẩn đẩy gọng kính trên sống mũi. “Ngoại trừ phiền não tình cảm, còn lại việc gì tôi cũng giải quyết được.”

Đề nghị khiến Chung Khả ngạc nhiên, và trên hết là khó hiểu. Việc gì cũng giải quyết được? Nghe hợm hĩnh quá nhỉ!

Nghẹn lời một thoáng, cô quyết định nói thẳng để An Chẩn khỏi hi vọng, “Chuyện là, tôi ở trọ đằng Dinh thự Lục gia. Thầy biết án mạng liên tiếp xảy ra ở nhà họ Lục dạo gần đây không?”

“Tôi biết.”

“Vì án mạng ấy mà ngày nào tôi cũng gặp ác mộng, có hôm còn mơ thấy hung thủ cầm rìu bước đến cạnh giường... Tôi rất sợ hãi, thậm chí còn sợ mình trở thành mục tiêu kế tiếp của hung thủ, nên muốn nhanh chóng rời khỏi đây, rời khỏi thành phố này...”

“Tôi hiểu, tóm lại phiền não của cô chủ yếu bắt nguồn từ án mạng nhà họ Lục, đúng không?”

“Vâng... Vụ án không chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc, mà còn uy hiếp tới tính mạng của tôi.”

“Ra vậy.” An Chẩn uống hết cốc trà chanh, bình tĩnh nói, “Nếu tôi giải quyết vụ này, cô đồng ý lồng tiếng chứ?”

“Thầy... Ý thầy là sao?” Chung Khả ngơ ngác. Con người này, không phải cảnh sát cũng chẳng phải thám tử, sao lại khơi khơi tuyên bố “giải quyết vụ án” không biết ngượng mồm như vậy.

“Là nghĩa đen đó, tôi sẽ phá giải mọi bí ẩn trong án mạng nhà họ Lục, bắt giữ hung thủ... Tóm lại là phá án.” An Chẩn mỉm cười tự tin.

« Lùi
Tiến »