Mấy tiếng đồng hồ đầu tiên của đêm mở màn, Marco chốc chốc lén nhìn đồng hồ đeo tay, sốt ruột chờ kim giờ kim phút nhích đến nửa đêm.
Hai đứa trẻ nhà Murray ra đời sớm vốn đã làm phức tạp thêm kế hoạch ngày hôm nay của anh, nhưng nếu màn đốt lửa diễn ra như dự kiến thì chỉ cần thế là đủ. Đây là giải pháp tốt nhất anh có thể xoay xở được, vài tuần nữa thôi rạp xiếc sẽ ở cách xa hàng trăm dặm, chỉ còn mình anh ở lại London.
Dù Isobel rất đắc lực, anh vẫn cần một gắn kết bền chặt hơn.
Kể từ khi phát hiện ra địa điểm thi đấu, anh dần đảm nhiệm thêm nhiều trách nhiệm cho rạp xiếc. Làm tất cả những gì Chandresh yêu cầu anh, và còn nỗ lực hơn thế, cho đến khi anh được quyền chủ động mọi thứ, từ duyệt thiết kế cánh cổng cho đến đặt mua vải bạt làm lều.
Điều khiến anh lo lắng là mức độ của gắn kết. Anh chưa từng thử làm điều gì ở qui mô lớn thế này, nhưng chẳng có lý do gì để không mở màn cuộc đấu theo cách mạnh mẽ nhất có thể.
Vạc lửa sẽ giúp anh kết nối với rạp xiếc, dù chính anh cũng không biết sẽ hiệu quả đến đâu. Và với quá nhiều người liên quan, tốt hơn hết phải thêm một hằng số an toàn vào địa điểm thi đấu.
Anh mất hàng tháng trời chuẩn bị.
Chandresh rất sẵn lòng cho phép anh bố trí màn đốt lửa. Chỉ cần điều khiển chút ít, ông đã coi Marco là yếu tố vô giá đối với quá trình tổ chức rạp xiếc. Vẫy tay một cái, và mọi chi tiết đều tùy thuộc ở anh.
Quan trọng nhất là Chandresh đồng ý giữ bí mật. Nghi thức đốt lửa có chút hao hao một Bữa Tối Lúc Nửa Đêm, không được phép đặt câu hỏi về nguyên liệu nấu nướng hay thực đơn các món ăn.
Không có giải đáp cho câu hỏi đầu mũi tên bọc chất liệu gì mà tạo được hiệu ứng đáng kinh ngạc đến vậy. Hay lửa cháy từ nhiên liệu nào mà biến sắc sống động đến thế.
Những người đặt câu hỏi, trong thời gian chuẩn bị hoặc diễn tập, đều được trả lời rằng nếu tiết lộ cách thức thì sẽ làm hỏng hiệu ứng.
Dù vậy, tất nhiên, Marco không thể diễn tập phần quan trọng nhất.
Anh có thể dễ dàng ra khỏi tầm mắt của Chandresh trong đám đông tập trung ở khuôn viên ngay trước nửa đêm.
Anh đi về phía những thanh sắt uốn, tiến gần hết mức có thể đến cái vạc rỗng không. Anh lấy từ trong áo khoác ra một cuốn sách bìa da lớn, bản sao hoàn hảo một cuốn khác đã được cất an toàn trong văn phòng của anh. Không ai trong đám đông chộn rộn nhận thấy anh đã thả cuốn sách xuống đáy vạc. Nó rơi đánh “thịch,” nhưng âm thanh ấy tan vào bầu không khí náo nhiệt xung quanh.
Bìa sách lật mở, cho thấy bức vẽ bằng bút mực, một cái cây uốn lượn trên nền trời đêm lấm tấm sao.
Anh vẫn đứng gần miệng vạc khi các cung thủ vào vị trí. Anh tập trung vào ngọn lửa dù đám đông xung quanh chen lấn khi lửa bập bùng lan tỏa những sắc màu của cầu vồng.
Khi mũi tên cuối cùng chạm đích, anh nhắm mắt lại.
Qua mí mắt anh, ngọn lửa trắng cháy lên đỏ rực.
*
CELIA CỨ NGHĨ buổi biểu diễn đầu tiên của mình sẽ chỉ là sự bắt chước thảm hại những gì bố đã làm, nhưng cô thở phào vì trải nghiệm của mình rất khác, không giống điều cô đã xem đi xem lại ở hết nhà hát này đến nhà hát khác.Không gian gần gũi và thân mật. Khán giả vừa phải đủ để mỗi người là một bản thể, chứ không lẫn vào đám đông vô danh.
Cô nhận ra mình có thể khiến mỗi tiết mục là độc nhất vô nhị, dựa vào phản ứng của khán giả mà quyết định mình sẽ biểu diễn gì tiếp theo.
Cô thấy vui thích hơn mình mong đợi, và cũng mừng vì vẫn co duỗi được chút thời gian cho bản thân giữa hai phần trình diễn liên tiếp. Đến gần nửa đêm, cô quyết định sẽ tìm một chỗ có thể bí mật theo dõi lễ đốt lửa.
Nhưng khi đi qua khu vực hiện được coi là hậu trường dù vẫn đang thiếu sân khấu, cô nhanh chóng bị cuốn vào cơn hỗn loạn có tổ chức xoay quanh sự chào đời bất ngờ của cặp song sinh nhà Murray.
Mấy diễn viên và nhân viên đoàn xiếc xúm lại, lo lắng chờ đợi. Vị bác sĩ đã được đưa vào trong hình như thấy toàn bộ khung cảnh này quá ư lạ lẫm. Nghệ sĩ uốn dẻo đi ra đi vào. Aidan Murray bấn lên như lũ mèo của anh ta vậy. Celia cố gắng giúp hết mức có thể, chủ yếu cô chỉ phải rót mấy tách trà và tìm những cách hay hay để an ủi mọi người rằng rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.
Điều này khiến cô nhớ lại công việc vỗ về tinh thần cho các khách hàng trước đây, đến nỗi cô bất ngờ khi người ta gọi tên cô để cảm ơn.
Tiếng khóc oe oe cất lên mấy phút trước nửa đêm khiến ai nấy hân hoan thở phào.
Và rồi một thứ khác lập tức xảy ra.
Celia cảm nhận được nó trước khi nghe thấy tràng vỗ tan rền vang từ khuôn viên, một thay đổi đột ngột lan khắp khu rạp xiếc như một làn sóng.
Nó tràn qua cơ thể cô, cảm giác ớn lạnh bất giác chạy dọc sống lưng, khiến cô suýt ngã phệt xuống.
“Cô có sao không?” một giọng nói cất lên từ phía sau Celia, cô quay lại và thấy Tsukiko đang đặt bàn tay ấm áp lên cánh tay cô để làm cô dịu lại. Ánh nhìn tôi-hiểu-quá-rõ mà Celia bắt đầu thấy quen thuộc sáng lên trong đôi mắt biết cười của nghệ sĩ uốn dẻo.
“Cảm ơn chị, tôi không sao,” Celia đáp, cố gắng thở đều trở lại.
“Cô rất nhạy cảm,” Tsukiko nói. “Người nhạy cảm bị những sự kiện như vậy tác động thì cũng không có gì là lạ.”
Một tiếng khóc nữa oe lên từ căn buồng bên cạnh, hòa vào tiếng khóc đầu tiên thành một điệp khúc êm ái. “Chúng thật biết chọn đúng thời khắc đặc biệt,” Tsukiko nói, chuyển chú ý sang cặp song sinh vừa chào đời.
Celia chỉ có thể gật đầu.
“Tiếc là cô lỡ mất màn đốt lửa rồi,” Tsukiko nói tiếp. “Nó cũng thật đặc biệt.”
Trong khi tiếng khóc của hai đứa trẻ nhà Murray dịu dần, Celia cố gắng rũ bỏ cảm giác vẫn còn gai gai trên da cô.
Cô vẫn chưa biết đối thủ của mình là ai, nhưng dù động thái gì vừa được tiến hành, nó cũng đã làm cô kinh hãi.
Cô cảm thấy toàn bộ khu rạp xiếc đang chụp xuống quanh cô, như thể một tấm lưới đã trùm lên nó, giam cầm mọi thứ trong phạm vi hàng rào sắt, lùng bùng giãy giụa như một cánh bướm.
Cô tự hỏi mình sẽ phải phản đòn thế nào.