Rạp Xiếc Đêm

Lượt đọc: 2517 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MONG ƯỚC VÀ KHÁT VỌNG
paris, tháng năm 1891

Tấm rèm hạt cườm rẽ ra nghe lách tách như tiếng mưa, chính Marco bước vào phòng của người tiên đoán tương lai. Isobel lập tức lật mạng che mặt lên, miếng lụa đen mỏng manh phủ lên đầu cô như sương khói.

“Anh làm gì ở đây?” cô hỏi.

“Sao em không nói gì với anh về cái này?” Bỏ ngoài tai câu hỏi của cô, anh chìa cuốn sổ đang mở ra, trong ánh sáng mờ ảo, Isobel có thể nhận ra một cái cây màu đen trụi lá. Không giống những cây xuất hiện rất nhiều trong các sổ tay của Marco, trên cái cây này có vô vàn những ngọn nến trắng đang chảy sáp. Quanh hình ảnh chính có những hình vẽ chi tiết các cành nhánh xoắn cuộn vào nhau, nhìn từ nhiều góc khác nhau.

“Đó là Cây Ước,” Isobel nói. “Nó mới xuất hiện.”

“Anh biết nó mới xuất hiện,” Marco nói. “Sao em không nói gì với anh?”

“Em chưa có lúc nào viết cho anh,” Isobel nói. “Vả lại em cũng không dám chắc có phải chính anh đã tạo ra nó hay không. Trông cũng có vẻ giống những thứ anh đã tạo ra. Nó cũng hay hay, những mong ước được nối thêm vào khi thắp nến mới bằng chính những cây nến đã cháy, rồi đặt nến mới lên cành cây. Ước vọng mới khởi nguồn từ nguyện cầu cũ.”

“Cô ấy đã tạo ra nó,” Marco nói khô khốc, giằng cuốn sổ lại.

“Sao anh biết?” Isobel hỏi.

Marco yên lặng nhìn xuống bức vẽ, bực mình vì không thể diễn tả được chính xác vẻ đẹp của những nét vẽ phóng khoáng ấy.

“Anh có thể cảm nhận được,” Marco nói. “Giống như biết rằng cơn bão sắp đến, khí trời biến đổi. Vừa bước vào lều anh đã cảm thấy nó, càng đến gần cái cây thì cảm giác càng mãnh liệt. Anh không chắc liệu những người không quen thuộc với những cảm giác như vậy có thể cảm thấy gì khác biệt không.”

“Anh có nghĩ cô ấy cũng cảm thấy như vậy không?” Isobel hỏi.

Marco chưa từng nghĩ đến điều đó, dù có lẽ đúng là như thế. Anh thấy suy nghĩ này dễ chịu lạ lùng.

“Anh không biết” là tất cả những gì anh trả lời Isobel.

Tấm mạng che xòa xuống mặt, Isobel vén lại nó ra sau đầu.

“Vậy,” cô nói, “giờ đã biết về Cây Ước rồi, anh muốn làm gì với nó cũng được mà.”

“Không thể được,” Marco nói. “Bất cứ thứ gì cô ấy tạo ra, anh cũng không thể sử dụng vào mục đích cá nhân được. Hai bên phải độc lập với nhau. Nếu anh và cô ấy cùng chơi một ván cờ, anh không thể cứ thế mà lôi các quân của cô ấy ra khỏi bàn cờ được. Điều duy nhất anh có thể làm là phản đòn bằng quân của mình khi cô ấy di chuyển quân cờ của cô ấy.”

“Nhưng đây không phải là trò chơi có hồi kết thúc,” Isobel nói. “Sao anh có thể chiếu hết một rạp xiếc? Thật phi lý.”

“Không giống chơi cờ đâu,” Marco nói, chật vật giải thích điều rút cục anh bắt đầu hiểu ra dù vẫn không biết phải diễn đạt thế nào. Anh liếc nhìn mặt bàn có mấy lá bài đang được lật lên, một lá đặc biệt khiến anh chú ý. “Như thế này,” anh nói, chỉ vào người phụ nữ với cái cân và thanh gươm, chữ La Justice[21] in dưới chân cô. “Giống cán cân này: một bên của anh, bên kia của cô ấy.”

Một cái cân bằng bạc hiện lên trên mặt bàn giữa các lá bài, chông chênh giữ thăng bằng, mỗi đầu cân chất đầy những viên kim cương lấp lánh trong ánh nến.

“Vậy mục đích là khiến cán cân ngả theo hướng có lợi cho anh phải không?” Isobel hỏi.

Marco gật đầu, giở qua các trang trong cuốn sổ tay của anh. Anh lật đi lật lại trang vẽ hình cái cây.

“Nhưng nếu cả hai không ngừng thêm vào đầu cân của mình, sau mỗi lần mất thăng bằng lại tìm cách gia tăng sức nặng,” Isobel nói, nhìn cán cân đang khẽ đung đưa, “liệu đòn cân có gãy không?”

“Anh không cho rằng đó là một so sánh chính xác,” Marco nói, và cái cân biến mất.

Isobel nhíu mày nhìn khoảng không trống rỗng. “Chuyện này sẽ kéo dài đến bao giờ?” cô hỏi.

“Anh không biết,” Marco đáp. “Em có muốn thoát ra không?” anh hỏi thêm, ngước nhìn cô. Anh không rõ mình mong đợi câu trả lời nào của cô.

“Không,” Isobel đáp. “Em... em không muốn ra đi. Em thích ở đây, thật đấy. Nhưng em cũng muốn hiểu. Có khi hiểu rõ hơn thì em sẽ giúp anh được nhiều hơn.”

“Em đang giúp rồi,” Marco nói. “Có lẽ ưu thế duy nhất của anh chính là cô ấy không biết anh là ai. Cô ấy chỉ có thể phản ứng lại rạp xiếc, còn anh có em trông chừng cô ấy.”

“Nhưng em có thấy phản ứng nào đâu,” Isobel phản đối. “Cô ấy rất kín đáo, đọc nhiều hơn bất cứ ai em từng gặp. Hai đứa sinh đôi nhà Murray thích cô ấy lắm. Cô ấy cũng tử tế với em. Em chưa từng thấy cô ấy làm bất cứ điều gì bất thường, trừ những lúc biểu diễn. Anh bảo tất cả đều là động thái của cô ấy, nhưng em chẳng bao giờ thấy cô ấy làm gì cả. Sao anh biết được cái cây ấy không phải tác phẩm của Ethan Barris?”

“Ông Barris tạo ra những món máy rất ấn tượng, nhưng cái cây này không phải phong cách của ông ấy. Tuy nhiên cô ấy đã trang hoàng vòng xích đu cho ông ấy, anh chắc chắn. Kể cả khi Barris có là công trình sư đại tài, anh không tin rằng ông ấy có thể khiến một con điểu sư bằng gỗ trát sơn hít thở được. Cái cây đó bắt rễ vào lòng đất, dù không có lá nhưng nó vẫn là một thực vật sống.”

Marco lại tập trung vào cuốn sổ, lướt đầu ngón tay theo những đường nét của cây.

“Anh có ước không?” Isobel khẽ hỏi.

Marco gấp sổ lại mà không trả lời.

“Mười lăm phút nữa cô ấy biểu diễn phải không?” anh hỏi, rút đồng hồ trong túi ra.

“Vâng, nhưng... anh sẽ tới xem ư?” Isobel hỏi. “Lều của cô ấy chỉ có chỗ cho khoảng hai chục người, cô ấy sẽ nhận ra anh. Chẳng phải cô ấy sẽ lấy làm lạ nếu thấy anh ở đây sao?”

“Cô ấy không nhận nổi ra anh đâu,” Marco nói. Đồng hồ trên tay anh biến mất. “Bất cứ khi nào có lều mới xuất hiện, anh sẽ rất cảm kích nếu em báo cho anh biết.”

Anh quay người đi ra, bước nhanh đến mức ánh nến rung rung vì chuyển động của không khí.

“Em nhớ anh,” Isobel nói khi anh đi, nhưng trìu mến bị vỡ vụn trong tiếng lách tách của tấm rèm hạt cườm khép lại sau lưng anh.

Cô kéo tấm mạng đen như sương mù xuống che mặt.

SAU KHI VỊ KHÁCH CUỐI CÙNG rời căn lều của cô trong buổi sớm bình minh, Isobel lấy bộ bài Marseilles từ trong túi ra. Cô luôn mang nó theo bên mình, dù cô có một bộ khác được thiết kế riêng, chỉ mang màu đen, trắng và những gam xám, chuyên dùng để giải bài ở rạp xiếc. Cô rút một lá trong bộ bài Marseilles. Chưa lật lá bài lên cô cũng đã biết nó là gì. Thiên sứ tỏa sáng ở phía trên lá bài chỉ là sự khẳng định những gì cô vẫn nghi ngờ.

Cô không trả lá bài đó về bộ bài.

« Lùi
Tiến »