“Nếu điều sai trái và sự đúng đắn mang gương mặt giống nhau như đúc thì ai có thể phân biệt được chúng?”
Với quá khứ đau thương cùng những câu hỏi không lời giải đáp luôn trĩu nặng trong lòng, Himekawa Ryou, nhân vật trung tâm của câu chuyện, quyết định tham gia vào một ban nhạc rock nghiệp dư, như tìm đến một nơi trú ẩn tạm thời khỏi những dằn xé quá sức chịu đựng mà cậu ngày ngày phải đối mặt, và có lẽ chính cậu cũng không ngờ rằng mối quan hệ này lại kéo dài đến tận khi cả nhóm trưởng thành. Nhưng rồi biến cố khác xảy đến, Onogio Hikari, cựu thành viên ban nhạc, và cũng là người yêu của Ryou, đột ngột qua đời vì một tai nạn bất thường. Liệu cái chết của Hikari chính là lời giải đáp mà bấy lâu nay Ryou đang tìm kiếm, hay chỉ đơn giản là một bi kịch khác mà cuộc đời sắp đặt sẵn cho anh?
Ấn tượng ngay từ phần mở đầu, Ratman – Bản sao chép lỗi khéo léo dẫn dắt người đọc vào mê lộ của những mối liên hệ đan xen từ quá khứ đến hiện tại, trong đó chân tướng sự việc được phơi bày một cách rõ ràng nhưng không dễ dàng nhận biết, bởi lẽ tác giả đã vận dụng một cơ chế tâm lý mang tên “Hiệu ứng ngữ cảnh” (với ví dụ điển hình là bức họa Ratman) để che mắt không chỉ độc giả mà ngay chính những nhân vật trong câu chuyện. Sự thật chỉ có một, nhưng để biết được nó mang bộ mặt của con chuột (rat) hay người đàn ông (man), chỉ có một cách duy nhất là đọc đến cuối tác phẩm.
Khác với đa phần tiểu thuyết trinh thám, thay vì chú trọng vào quá trình điều tra phá án của cảnh sát, tác giả đặc biệt tập trung mô tả tâm lý, hành động của các nhân vật liên quan. Ông cũng đã thành công trong việc gieo mầm những bí ẩn, hoài nghi xuyên suốt câu chuyện bằng cách liên tục thay đổi góc nhìn sự việc từ vị trí của nhiều nhân vật khác nhau. Việc sử dụng những câu nói úp mở, không đầu không đuôi một cách tự nhiên cũng là một điểm cộng (dù đa phần những câu nói trên đều có thể hiểu theo nhiều hướng, nhưng với “bối cảnh” mà tác giả đã khéo léo dàn dựng, có lẽ phần lớn độc giả sẽ chỉ thấy cái mà tác giả muốn cho họ thấy mà thôi – cũng giống như thí nghiệm với bức họa Ratman)
Điểm trừ của tác phẩm là thủ pháp gây án khá sơ sài, phụ thuộc phần lớn vào sự tình cờ hoặc may mắn, mặc dù tác giả đã nhấn mạnh rằng mọi thứ đều được thực hiện một cách bộc phát, không có kế hoạch từ trước, tuy nhiên với một vụ đầy sơ hở như vậy, việc tiến độ điều tra khá trì trệ cộng với hình tượng thanh tra được xây dựng vô cùng cảm tính dường như không được hợp lý (bởi lẽ trên thực tế thanh tra Kumajima không có quan hệ gì với gia đình Himekawa, và với những gì được thể hiện trong tác phẩm, không hề có lý do gì đặc biệt khiến ông ta phải quan tâm đến Ryou nhiều đến độ làm ảnh hưởng đến tiến trình giải quyết vụ án như vậy). Đặc biệt chi tiết khám nghiệm tử thi của chị gái Ryou phát hiện thấy dấu vết bạo hành ở vùng kín, thế nhưng cảnh sát vẫn để mọi chuyện chìm vào quên lãng, không tiến hành điều tra đến cùng, thật khó chấp nhận.
Nhìn chung, Ratman – Bản sao chép lỗi là một tác phẩm rất thú vị, nội dung không mới lạ nhưng cách xây dựng cốt truyện vô cùng độc đáo, các kiến thức tâm lý được vận dụng hiệu quả làm nền tảng cho cả câu chuyện, mọi bí ẩn đều được giải thích đơn giản, tương đối hợp lý. Tóm lại, đây là một tác phẩm mà cả fan trinh thám tâm lý và suy luận đều nên có.