Rồi Nắng Mưa Sẽ Ở Lại Bên Đời

Lượt đọc: 1908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Yêu một ai đó ở Hà Nội

Là yêu một thành phố có đủ bốn mùa, đủ cả mưa nắng, không thiếu những đêm gió mùa nao nao và bất kỳ quán café nào cũng biết kể những câu chuyện tình...

Trước khi mở rộng, Hà Nội là một thành phố bé xíu. Bé tới độ người đã quen đặt chân đến nhiều nơi như em, hẳn sẽ thấy phố gì mà be bé xinh xinh, đường gì mà chỉ chưa đầy trăm mét với những lối đi cũng nhỏ. Nhưng rất nhiều cây. Nhiều cả những tiếng huyên náo, từ những tiếng rao rất mượt tới tiếng the thé chợ búa của những người dân tứ xứ. Em vẫn quen nghe người Bắc thường dửng dưng và lạnh nhạt hơn so với tính hiếu khách của người Nam. Nhưng em ạ, những lối đi bé bé và cả những phố phường tưởng chừng chật chội ấy, đưa cuộc sống của con người gần gụi với nhau hết sức có thể. Chẳng hoàn toàn là cảm thông, nhưng không thiếu những mặt người, đủ để em khỏi cảm giác cô độc dù chỉ trong phút chốc.

Yêu một ai đó ở Hà Nội, là lần đầu tiên em biết được rằng, hóa ra cảm xúc cũng tựa như bốn mùa, cũng vừa giao hòa mà vừa hưng phấn trong những điều riêng tư nhất có thể. Là nụ hôn cháy bỏng môi của những ngày mùa hạ. Là cùng nhau đi bộ quanh Hồ Tây, lãng đãng trong một chiều mùa thu. Là những phố mùa đông sáng ánh lửa hồng từ những hàng bán ngô khoai nướng, tay mình ở ngoan trong tay người thương bước đi dưới tiết trời lạnh căm. Là bên nhau mùa xuân ước ao bao điều tốt đẹp, để những tình cảm mới chớm đủ ấm lành như nắng và nhè nhẹ như những cơn mưa phùn...

Yêu một ai đó ở Hà Nội, là em hiểu hơn rằng dù có đi nơi nào người ta cũng nhớ về cái chốn thân thương ấy. Là mùa vắng những cơn mưa của ngày cuối thu đầu đông, là dòng sông chảy suốt cuộc đời mà tuổi thơ mỗi người từng gắn bó. Yêu một người ở Hà Nội, em được khoác tặng thêm một chiếc áo len mỏng khi đi qua hồ gió, hoặc chỉ đơn giản là tận hưởng cảm giác diệu kỳ của tuổi thanh xuân, ngồi ở góc một cái phố quen nào đó như ngã tư quốc tế, nhìn dòng đời náo nhiệt trôi qua và khởi sự những câu chuyện dài tới bất tận, trong tiếng mời mua mực nướng, tiếng gọi bia, tiếng kéo lách cách của ông cụ râu dài bán nộm, và cả tiếng hòa tấu cùng violon của những quán bar quen mở cuối tuần.

Yêu một ai đó ở Hà Nội, em sẽ hiểu nhiều hơn về những điều anh từng viết. Về những góc phố hẹn hò, về bóng dáng một cây cầu đã đi qua trong nhiều câu chuyện kể, về quán café có cô gái tóc ngang vai, quen gọi một cốc sinh tố xoài và tư lự nhìn về phía dòng người lúc một ngày dần tắt. Là những ngày em thấy thời gian bị đánh cắp. Rằng em có cả ti tỉ thứ việc phải làm, phải gặp người nọ người kia, phải giải quyết xong cho sớm deadline trước khi bị treo cổ, nhưng vẫn nấn ná một ngày thu nắng vàng, chả tội gì không lười biếng bên cốc café vỉa hè, không nghĩ ngợi mà chỉ tận hưởng cuộc sống...

Thành phố này chẳng đủ hứa hẹn cho những giấc mơ và niềm hy vọng. Nó cũng không dành cho bọn mình nhiều niềm ước ao trong tháng ngày cơm áo. Nhưng như những người từng ở đây và từng ra đi, Hà Nội với nhiều người chẳng thể là nhà, nhưng là chốn yên bình để mình nhung nhớ và quay về.

Em có trong tay cả tuổi trẻ. Cả một list những việc cần làm trước tuổi hai mươi lăm hay tuổi ba mươi. Và yêu một ai đó ở Hà Nội, nhất quyết là điều nên thử...

Thế nào là hạnh phúc

Nếu hạnh phúc là được cùng người mình yêu thương đi trọn vẹn những con đường của cuộc đời...

Nếu hạnh phúc là cảm giác nhận được một tin nhắn ấm áp lúc cuối ngày, chỉ hỏi: “Anh đang làm gì thế...”

Nếu hạnh phúc là có một ai đó ôm thật chặt từ phía sau, kể cho anh nghe một ngày cô gái ấy làm được biết bao điều thú vị...

Nếu hạnh phúc là sự mong nhớ tới thắt ngực...

Nếu hạnh phúc là cảm giác hân hoan khi thấy người yêu mình vui sướng...

...

Nếu hạnh phúc là sự quý trọng từng giây phút bên nhau, là cảm giác may mắn dường nào vì đã gặp được nhau trong thế giới của muôn vàn những kẻ cô độc...

Nếu hạnh phúc là một nụ hôn ngọt ngào...

...

Nếu hạnh phúc là chỉ việc nghĩ tới một cô gái cũng có thể khiến anh mỉm cười...

...

Nếu hạnh phúc...

...

Thì rất lâu rồi, anh không hạnh phúc.

Người con trai yêu em

Người con trai yêu em, không phải là người nắm rõ thời gian biểu của em, biết em giờ này làm gì giờ kia ăn gì giờ nọ nghe gì. Nhưng anh ấy biết em bị dạ dày thì nên ăn đúng bữa và ăn ít món cay, cũng như biết em dị ứng phấn hoa hay một số điều bé mọn khác. Nói thì tưởng chi li tiểu tiết nhỏ nhặt, nhưng anh có cô bạn suýt khóc khi người yêu cô ấy gạt hết hành trong bát phở của mình ra, vì biết cô ấy ghét hành số một. Con gái đôi khi chỉ cần điều đó.

Người con trai yêu em, không phải là người ra rả nhớ em suốt ngày như ve kêu. Chỉ những chàng trai quá rảnh rỗi và cải lương mới hay làm điều đó. Nếu anh ấy nhớ em, anh ấy có thể tặng em một cái ôm từ phía sau, khi em vừa tan học. Hoặc cũng có thể là người âm thầm sau một ngày mệt nhọc, đứng lặng dưới cửa sổ nhà em chỉ để biết chắc em đã ngủ rồi. Yêu thương thầm lặng và không lời thì thường bền chặt.

Người con trai yêu em, không phải là người tôn sùng em như một nàng công chúa, không phải mọi điều em nói với anh ấy đều là thánh chỉ. Nhưng anh ấy sẽ luôn biết làm điều gì tốt nhất cho cả hai người. Nên cũng đừng giận dỗi vì nếu lỡ anh ấy có vì điều gì đó làm em phật lòng. Nhưng một chàng trai biết nói với em, về sự thật, và đúng lúc thì đáng giá hơn nhiều những anh chàng chỉ quen tâng em lên tận mây xanh.

Người con trai yêu em, không phải là siêu nhân, xuất hiện ngay khi lúc nào em cần. Nhưng anh ấy sẽ đến chỉ vì biết em rất cần một ai đó để sẻ chia và thương yêu. Người con trai yêu em, chưa chắc có thể khóc cùng em, cũng chưa chắc có thể làm khô những giọt nước mắt ấy. Nhưng anh ấy hẳn sẽ đau lòng lắm khi em không vui, hoặc có thể làm đủ trò trên đời để em có thể cười. Cũng có chàng trai sẽ chọn cách lặng im bên em, và ôm em thật chặt để em biết, dù em có những phút yếu lòng nhưng em không hề cô độc.

Người con trai yêu em, sẽ không hứa với em quá nhiều. Tụi con trai trọng lời hứa cũng như trọng thể diện vậy. Đừng nhìn vào những lời hứa sẽ khiến em hạnh phúc cả đời, mà hãy nhìn vào những việc anh ấy làm, để em có thể hạnh phúc, từng khoảnh khắc. Điều ấy mới thật giá trị.

Người con trai yêu em, khi làm bất cứ điều gì, cũng sẽ suy nghĩ không phải chỉ cho mình, mà còn cho cả em nữa. Tình yêu về cơ bản là trạng thái ràng buộc dựa trên cơ sở tự nguyện và tôn trọng lẫn nhau. Nhớ em nhé, một người yêu em, là người tôn trọng em. Dù em có đúng hay em có sai, anh ấy sẽ không bao giờ khiến em tổn thương trước đám đông.

Người con trai yêu em, là người con trai biết cách đặt niềm tin nơi em. Sẽ không phải là kiểu người chăm chăm quản lý, lục vấn em bởi những câu như thể em đang ở đâu? Với ai? Anh ấy tin em, nhiều như em tin anh ấy vậy.

Người con trai yêu em, cũng là người con trai luôn mong em hạnh phúc. Vì thế, nếu cảm thấy không còn đủ tự tin mang hạnh phúc tới cho em nữa, anh ấy sẽ chấp nhận buông tay.

Người con trai yêu em, là người con trai dành chỗ đặc biệt cho em trong trái tim mình. Nên đừng bao giờ hỏi anh ấy về thứ bậc của em trong trái tim anh ấy. Đã là đặc biệt, còn quan trọng chuyện nhất nhì?

Người con trai yêu em, là chàng trai luôn nhìn sâu vào mắt em mỗi khi anh ấy định nói điều gì đó.

Người con trai yêu em, là người...

« Lùi
Tiến »