Rồi Nắng Mưa Sẽ Ở Lại Bên Đời

Lượt đọc: 1912 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những mối tình đôi mươi

Hôm nay, em hỏi tôi, đã từng yêu đơn phương bao giờ chưa? Cái cảm giác mình ngóng đợi điều gì rất mơ hồ từ một người, sự mong ngóng, cảm giác chỉ một dòng tin nhắn cũng đủ khiến ngày trở nên bừng sáng và ấm áp.

Như mọi cô gái khác, em sắp cập ngưỡng hai mươi. Cũng chỉ là một dạng cột mốc. Nhưng nó nhắc người ta nhớ nhiều. Chắc vì con số đấy tròn trịa. Nhưng cũng có thể vì chỉ có cơ hội một lần trong đời sống qua những ngày tháng ấy, nên mọi việc luôn khiến người ta phải nhớ rất lâu.

Tôi từng có những tháng năm trước tuổi hai mươi, không phải là yêu, mà là thích đơn phương một cô gái. Những cảm xúc em từng trải qua, tôi cũng từng một thời. Cũng ngóng đợi, cũng hồi hộp, cũng cảm giác như có cơn gió lạnh thổi ngang qua khi người ta hờ hững với mình. Cũng từng giật mình tỉnh dậy và nuối tiếc một giấc mơ hạnh phúc. Nhưng... như cái cách mà mọi mối tình đơn phương đều chọn cho mình kết cục, có buồn đau, có niềm vui (dù mỏng manh và thoáng qua) nhưng người đó mãi mãi ở trong tâm trí mình, và lấp lánh. Vì mình vốn chỉ quen nghĩ về họ cùng những điều đẹp nhất (Và thực ra mình đâu có cơ hội trải nghiệm một tình yêu song phương để nhận thấy đủ đầy về người kia đâu nào...).

Tôi nghĩ tuổi hai mươi của em là một món quà. Nó cũng như thứ quyền năng kỳ diệu, khi ta có thể yêu ai đó với một trái tim nóng và cả cái đầu cũng nóng. Chưa bao giờ có quãng thời gian đẹp thế, quãng thời gian mà nó cho phép cảm xúc và sự mê say dẫn dắt mọi hành động của mình. Và cũng chưa bao giờ người ta khờ dại thế.

Nên tôi nghĩ, khi đôi mươi, không cầu toàn đến một tình yêu thật đậm sâu, nhưng những người cùng mình đi qua ngày tháng này, dù chọn cái kết hạnh phúc hay buồn đau, dù quên mau hay xa nhau vẫn nhớ... luôn là điều gì đó đáng trân trọng.

Lâu rồi, tôi không còn cơ hội được viết những thứ rất nhăng nhố và rất huyên thuyên về tình yêu nữa. Nhưng tối nay, chợt nghe vài câu chuyện của những cô gái sắp hai mươi, mới thấy, chưa có tuổi nào trong cuộc đời này mà sự hạnh phúc cũng như khổ đau lại có thể đẹp đẽ đến như vậy.

Mượn lời một cô gái từng yêu tôi năm cô ấy hai mươi tuổi. Muôn triệu tình yêu có muôn triệu đích đến. Vậy thì hãy cứ xem một mối tình như một chuyến đi, đưa ta đến những bến bờ xa lạ. Dù là đồng lúa xanh tươi, thung lũng tuyết trắng hay sa mạc khô cằn... chỉ riêng cái niềm vui thấy mình lớn khôn lên sau mỗi chặng đường hẳn đã là điều tuyệt vời.

Cứ yêu nhau đi...

Em có yêu đời không?

Em có yêu đời không em?

Ngay cả khi cuộc đời có mang lại cho em nhiều khó khăn nhất, quay cuồng em trong mớ rắc rối hỗn tạp, bỏ rơi em giữa biển người mênh mông. Ngay cả khi bạn bè của em, vì những lí do này khác, bỏ em mà đi. Ngay cả khi tình yêu của em tan vỡ. Và khi em thấy mù mờ về mục đích sống của chính mình.

Lúc đấy, em sẽ vẫn yêu đời chứ em?

Em sẽ vẫn sẽ yêu đời ngay cả khi thành công của em bị trì hoãn, khi em thất bại trong công việc, khi em đặt niềm tin nhầm chỗ cho một số người?

Tôi tin là có!

Bởi cuộc đời này đích thực là một cuốn sách lớn, trong đó có cả niềm vui, nỗi buồn, cả hạnh phúc và đau khổ, cả hi vọng và tuyệt vọng, đoàn tụ và chia ly... em sẽ không thể nào giở ngay được chương cuối, nhưng em có quyền biên tập từng trang sách cuộc đời mình. Và hơn thế, mỗi ngày, cơ duyên sẽ mang đến cho em những bất ngờ khác nhau. Tiếc là ta không có được quyền năng đoán biết trước được cuộc đời mình. Nhưng đấy cũng là một may mắn. Nhờ vậy mà ta có thêm nhiều trải nghiệm, ta có thể bật cười mỗi khi cuộc đời dạy cho ta một bài học mới.

Mỗi sáng thức giấc, em mở cửa đón một ngày mới đến. [nh nắng mùa hè tràn vào đến chói mắt, và đòi hỏi em sống sao cho trọn vẹn một ngày. Mầm cây còn vươn mình đón ngày mới, cớ sao em lại không?

Một ngày qua đi, em sẽ có cơ hội gặp thêm nhiều người mới. Có những người em đi qua xa lạ nhưng có những người sẽ thành tri kỉ với em. Làm sao em có thể tìm thấy tri kỉ, nếu em không mở lòng mình cho những cơ hội gặp gỡ. Sống là như thế, cho đi và nhận lại.

Khi em làm việc tốt cho người khác, đừng chờ đợi sự giúp đỡ lại từ phía họ. Bởi mỗi việc tốt trên đời chỉ đẹp khi xuất phát từ thiện tâm của chính mình. Em hãy tin là đời sẽ mang đến cho em nhiều sự giúp đỡ, và từ nhiều người khác.

Thế đấy em ạ, cuộc đời cho mình nhiều thứ hơn là mình nghĩ. Trước khi có bất cứ suy nghĩ nào chán nản về nó, hãy nghĩ về thái độ và cách đối xử của em với cuộc đời này. Bởi cuộc đời mỗi người rất khác nhau. Em có thể tham khảo rất nhiều người, học hỏi họ về cách sống. Nhưng chắc chắn em sẽ không bao giờ, và không nên sống như họ. Chỉ em là một, và duy nhất mà thôi!

Nên, tất cả chúng ta đều hạnh phúc khi được cha mẹ ban tặng cho một cuộc sống! Khi ta cất tiếng khóc chào đời, đời chào lại ta bằng tiếng cười của người thân, giọt nước mắt của mẹ, niềm tự hào ẩn giấu trong cái nhìn hãnh diện của cha, và cả những âm thanh cuộc sống ngân nga chào đón. Có quá nhiều thứ để em học và trải nghiệm cuộc đời này.

Tất cả những điều ấy, em có chắc mình đã khám phá hết và đi đến tận cùng?

Một ngày sẽ lại có người hỏi em: Này, em yêu đời chứ? Tôi tin là em có thể sẽ không trả lời mà thay vào đó em sẽ nở nụ cười.

« Lùi
Tiến »