Rồi Nắng Mưa Sẽ Ở Lại Bên Đời

Lượt đọc: 1906 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TÌNH YÊU
mình phải sống như mùa hè năm ấy

Xin mượn cái tiêu đề này từ một bài thơ của chị Nguyễn Thiên Ngân...

Mùa hè năm ấy, tức là chỉ cách đây một năm thôi, rất nhiều buổi chiều tôi đi cùng cô ấy. Nắm tay cô ấy, ôm cô ấy vào lòng và có những nụ hôn mát lành. Đó là những buổi chiều mà cảm giác yên ổn được có một người ngay cạnh, khi một ngày sắp hết là điều dễ chịu tuyệt vời. Tôi nghĩ đó cũng là hạnh phúc. Chỉ có điều việc luôn phải giấu giếm, ở bên nhau trong một mối quan hệ không tên khiến bản năng sở hữu trong tôi gặp phải thách thức không nhỏ. Đó là những lúc tôi phân vân rằng, một người luôn ở trong tim mình và một người cùng mình nắm tay nhau vào những buổi chiều tà, hai con người đấy có dung hòa được với nhau không? Câu trả lời là có, nhưng khó. Không dễ để bạn nắm bắt được một cơn gió. Rồi chúng tôi chia tay. Tôi gọi đó là một mùa hè xuyến xao. Thời gian ngắn sau, tôi gặp người yêu mình bây giờ. Và nhận ra cảm giác mình tìm kiếm chính là sự yên ổn và tin cậy, chứ không phải sự phiêu lưu nữa. Hình như tôi đã dành cả chục năm trời trước tuổi hai mươi lăm chỉ để phiêu lưu.

Cũng mùa hè ấy, nhưng cách đây ba năm. Mối quan hệ đi vào những ngày bão gió. Cái tôi quá lớn đẩy chúng tôi xa dần nhau. Sự ích kỷ và hiếu thắng, sự tự tôn và cố chấp... Tôi bật cười nhận ra có những thời điểm trong đời, ta ngỡ ngàng nhận ra người cạnh bên mình có thể gắn bó như tri âm tri kỷ. Để rồi thất vọng. Sau này tôi nhận ra tri kỷ thì dễ là bạn của nhau. Tình yêu khiến nhiều các thể loại tri rơi vào sự lung lay nặng nề. Và cũng nhận ra sự đồng điệu thì dễ tìm. Nhưng hiểu sâu sắc và cảm thông là điều khó kiếm. Sau này nhiều chuyện xảy ra, tôi chợt nhớ về mùa hè năm ấy cùng những cơn mưa rào, những đêm bão giông, những dòng tin nhắn hay vài cái note ủy mị không đủ kéo chúng tôi trở lại như trước. Nhưng cũng có điều ngọt ngào. Từ mùa hè ấy, tôi nhận thấy cái nhu cầu cần phải lớn khôn trở nên lớn hơn bao giờ hết. Sau này, tôi gặp lại cô ấy vài lần. Chúng tôi ít nói chuyện, trao đổi xã giao, rồi cũng quên dần hoặc tự mài mòn dần những kỷ niệm. Tôi gọi đó là mùa hè nghiêng ngả.

Rồi mùa hè năm tôi mười tám. Tôi cay đắng nhận ra cô gái mình thích đơn phương năm nào giờ đã thuộc về một người khác. Tôi chán nản, tuyệt vọng, làm đủ trò khùng điên. Rồi thời gian, sau khi đã tước đi của tôi cơ hội được ở bên một cô gái kỳ diệu, đã trao tặng cho tôi một món quà khác. Giờ cô ấy trở thành người bạn thân thiết của tôi, người mà tôi hiểu sẽ luôn ở cạnh khi tôi đánh mất mình, buồn chán hoặc tuyệt vọng. Tôi gọi đó là mùa hè nông nổi.

Rất nhiều mùa hè đi qua trong đời. Các kỷ niệm thường gắn liền với những cô gái. Có người ở lại. Có người biến mất, vĩnh viễn. Có người cùng tôi trong những chuyến đi khác. Có người không bao giờ còn muốn ở cạnh tôi trong bất kỳ chuyến đi nào nữa... Tôi chấp nhận tất cả mọi điều ấy, bình thản.

Thế mà tôi này, một tối đầu thu và lại một mùa hè nữa đã trôi qua, tôi vẫn còn nao nao khi nhớ lại những mùa hè đã đi qua trong đời. Những mùa của nông nổi và dại khờ. Những mùa của giận hờn và hạnh phúc.

Nên nếu được quay trở lại, tôi vẫn là tôi thôi. Vẫn nông nổi và ngốc nghếch. Vẫn say mê và mù quáng. Vẫn ngu ngốc và dũng cảm. Vẫn lãng mạn và sến súa... Hệt như cái cách người ta vẫn từng làm với những mùa hè trong đời...

Ừ, mình phải sống như mùa hè năm ấy!

Hãy yêu thật đơn giản

Hãy yêu Đất nước mình, một cách giản đơn thôi

Như yêu quý hình hài mình từ lúc sinh ra, da vàng mũi tẹt

Biết yêu màu máu, biết yêu ngọn cờ

Biết rằng tại sao mỗi nhà phải có bàn thờ

Để nhớ về Tổ tiên, để nhớ về gốc gác

Để nhớ những ngày cha ông mình trên hành trình lưu lạc

Đi mở đất khai hoang

Là biết yêu những mảnh hồn làng

Ai cũng một phần nguyên quán.

Hãy yêu Đất nước mình như yêu từng buổi sáng

Thức dậy trong hòa bình

Để an lành những buổi bình minh

Máu của bao lớp người đã đổ

Vì hai tiếng tự do

Người nằm xuống, người đứng lên

Người bỏ quên tuổi trẻ nơi chiến trận

Dân tộc mình tự viết nên số phận

Chiến tranh chẳng phải là một bản hùng ca

Vẫn nhiều nước mắt, vẫn nhiều xót xa

Nhưng phải chịu cúi đầu thì nước mình không thể...

Hãy yêu Đất nước mình giản đơn như thế

Là niềm tự hào, là nỗi riêng mang

Là bài học ông cha tự thuở hồng hoang

Dựa vào nhau mà sống

Là giàu khát khao và nhiều ước vọng

Đổi thay chính bản thân mình.

Tôi yêu nước, nhưng tôi chẳng biểu tình.

Tôi yêu nước, nhưng tôi biết điều gì là lẽ phải

Tôi chẳng gào lên những điều vĩ đại

Tôi chỉ muốn làm một người bình thường

Đi trên vạn con đường

Tới những miền xa lắc

Nhìn cuộc đời rất thật

Thôi mơ ước viển vông.

Đất nước mình, những dãy núi, dòng sông

Và cả những con người bao đời giữ hình sông thế núi

Tình yêu ư?

Điều thiêng liêng quá đỗi

Chỉ cất trong lòng mình chẳng dám nói ra...

(Vậy mà có lần tôi thấy mình bé nhỏ

Khi đứng dưới lá cờ và hát Quốc ca...)

Ngày khác

Có một ngày, bạn tỉnh dậy sớm hơn thường lệ. Lòng bạn tràn ngập niềm vui và tin yêu vào cuộc sống. Nhất là khi mẹ bạn trìu mến rủ bạn đi ăn sáng và được ăn món mà bạn thích. Rồi mẹ bạn khoe tíu tít với bạn về lọ gel tóc mà mẹ bạn mới mua. Bố bạn thì đọc tờ báo mà sáng bạn đi mua về. Cả nhà bạn thương yêu nhau. Điều đó thật tuyệt!

Có một ngày, bạn phóng xe trên đường, như một chàng trai đang trên đường tới với người mình yêu. Nhưng thực ra là bạn phóng tới cửa hàng cắt tóc. Các bản nhạc vang lên dịu dàng với giọng ca của Norah Jones. Anh thợ cắt tóc đẹp giai hỏi bạn muốn cắt kiểu gì và bạn được tư vấn cho việc cắt ngắn bớt cái đầu đã không thể ngắn hơn của bạn. Lơ mơ, bạn tỉnh dậy với cái đầu mà bạn chim ưng tuyệt đối. Cùng sự hài lòng của cả người cắt. Điều đó thật tuyệt!

Có một ngày, bạn nhận được một cuộc gọi từ người bạn mà bạn quý mến. Một chuỗi những thông tin tốt lành. Bạn có cơ hội bắt đầu những thứ mới mẻ. Và cuộc chơi với bạn sẽ còn dài vì xung quanh bạn đâu đâu cũng là cơ hội, mà bạn thì quá trẻ. Điều đó thật tuyệt!

Có một ngày, bạn không vất vưởng ngoài đường với những dự định và các lời rủ rê ngớ ngẩn. Các chiến hữu yêu quý đã chờ bạn ở Tạ Hiện và các câu chuyện cuộc sống trôi qua theo mỗi cốc bia bạn gọi. Rồi bạn sẽ vui thôi. Điều đó cũng tuyệt!

Có một ngày, bạn ngồi chém gió, cả cô bạn thân ở Chợ gạo, trà chanh tưng bừng. Nhất là khi cô ấy khen bạn càng ngày càng dễ thương và biết cách cư xử với bọn con gái. Điều đó quá tuyệt!

Có một ngày, bạn tạm quên đi những ưu phiền đeo bám bạn suốt quãng thời gian dài. Vì bạn biết đó là một ngày khác. Một ngày không vướng bận. Không tán tỉnh, nhắn tin, làm màu... hoặc các cuộc hẹn kì quái mà đi về bạn phải tự hỏi rất nhiều về độ nhảm của nó. Một ngày như thế, hãy sống cho chính bạn, làm việc gì đó bạn thích, yêu quý ai đó bạn muốn, say nắng cô bạn cùng cơ quan hay thậm chí là một em sao Hàn xa lơ xa lắc... Những ngày như thế, có lẽ khiến cho cuộc đời chúng ta dài hơn một tẹo... và cơ thể chúng ta, khỏe hơn rất nhiều.

« Lùi
Tiến »