Ru Tình Xa Xôi

Lượt đọc: 240398 | 176 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

Lan Anh bước xuống sân khấu , cô khẽ cười với những khán giả hâm mộ đứng đón cô ở lối đi , nhận một vài bó hoa từ họ … Những điều mà cô đã quen , như nụ cười cám ơn quen thuộc trên môi cô khi nhìn họ.

Lan Anh đi ra cổng , cô thờ ơ nhìn thoáng một người đàn ông đang đứng bên cụm hoa kiểng , chỗ hắt ánh đèn . Một chàng trai si tình ai đó . Lan Anh thoáng nghĩ như vậy.

Cô ôm trên tay mấy bó hoa , lẳng lặng đi qua chỗ ấy . Trong bóng tối , người thanh niên chợt đứng chắn lối đi của cô :

- Anh chờ em nãy giờ.

Giọng nói quen thuộc làm cô ngước lên . Giọng nói mà dù có lẫn lộn vào hàng trăm giọng khác cô vẫn nhận ra anh . Thiên Giang đặt bó hoa vào tay cô :

- Xem như của một khán giả tặng em vì ngưỡng mộ.

Lan Anh chớp mắt :

- Anh làm vậy là sao ?

- Cứ coi như anh bắt đầu lại từ đầu . Được không Lan Anh ?

- Em không quen ý nghĩ đó . Nhưng bắt đầu gì kia ?

- Chinh phục em.

Lan Anh quay mặt đi chỗ khác :

- Không cần phải vậy đâu anh Giang . Em không đáng để anh bận rộn nhiều vậy đâu.

- Đừng né tránh anh . Anh không hiểu tại sao em cư xử với anh như vậy . Hai đứa gặp quá nhiều điều buồn rồi , tiếp tục làm khổ nhau chi vậy em.

Lan Anh nói rời rạc :

- Có những đỗ vỡ làm người ta không đủ sức hàn gắn … Cũng như trên bãi biển lần đó anh đã nói với em . Em chỉ có thể lập lại như anh "Thông cảm cho em" chỉ có vậy thôi anh Giang ạ.

Thiên Giang hất một viên sỏi dưới chân , giọng anh bình thản :

- Anh sẽ không yêu cầu em giải thích thái độ của em , cũng không chăm bẳm tìm hiểu em đang nghĩ gì . Em cứ để thời gian nhìn lại mình . Anh chờ đến lúc em tự nói.

Anh thọc tay vào túi , nghiêng đầu nhìn mặt cô :

- Dù là không thể trở lại như trước , mình cũng có thể là bạn , được chứ em ? Xem anh như một người bạn , em có thấy thanh thản hơn không ?

Lan Anh không trả lời . Lại một nỗi giận vô cớ làm cô bức rức không yên . Cô đâu có muốn cách xa như vậy . Nhưng đến gần thì càng không thể … Mặt cô chợt cau lại.

- Em về.

- Anh đưa em , Hòa Minh không đón em được đâu.

- Sao anh biết ?

- Cô ấy đi dự tiệc với bạn rồi.

Lan Anh vẫn nhìn phía trước :

- Sao lúc nảy chị ấy không nói với em ?

Thiên Giang nhún vai :

- Anh không biết . Tính Hòa Minh xưa nay vẫn bất thường như vậy mà.

Lan Anh không nói nữa , cô lẳng lặng đi bên anh.

Thiên Giang không đưa cô về nhà mà ghé vào quán kem mà trước đây anh hay đưa cô đến . Lan Anh không phản đối , cũng không tỏ vẻ vui thích . Cô thờ ơ với tất cả những gì quanh mình . Nhìn cô kiêu kỳ và có vẻ lành lạnh của một ngôi sao xa vời đối với mọi người . Chỉ có mình anh hiểu sự bất thường trong ý nghĩ của cô . Và anh thầm chịu đựng với một sự kiên nhẫn không bờ bến . Một sự nhẫn nại chỉ có tình yêu mới làm người ta chịu đựng mà thôi.

Ngồi đối diện với anh , cô khoanh tay trước ngực ngoảng đầu nhìn ra bờ sông . Cô không thấy đôi mắt quan sát kín đáo của anh , cũng không quan tâm đến xung quanh . Cô không thấy cả việc Thiên Giang khẽ thở dài khi nhìn cô.

Một đôi tình nhân chợt đi đến bàn của họ . Thiên Giang ngạc nhiên nhưng vẫn lịch sự bắt tay người thanh niên lạ hoắc kia . Anh nhìn Lan Anh cười rộng miệng :

- Chắc cô Lan Anh không nhớ tôi đâu nhi?

Lan Anh quay lại , cô nhìn anh ta hơi lâu như cố nhớ . Anh ta hình như không phật lòng vì bị quên , vui vẻ nhắc :

- Có một lần tôi gặp cô ở nghĩa trang , sau đó lại đưa cô về nhà.

- Tôi nhớ rồi , không quên đâu anh ạ.

Thiên Giang kéo ghế mời cô gái :

- Chị ngồi chơi.

- Cho phép ngồi cùng bàn với anh chị nhé . Anh chị có thấy phiền không ?

Thiên Giang mỉm cười :

- Hoàn toàn không . Anh chị cứ tự nhiên.

Anh gọi thêm hai ly kem nữa . Cô gái nảy giờ vẫn ngắm Lan Anh chăm chăm , chợt lên tiếng :

- Chị Lan Anh đẹp quá , nhìn chị không khác trên ti vi nhiều lắm.

Lan Anh cười gượng :

- Cám ơn chị.

Cô gái liếng thoắng :

- Em còn nhỏ lắm. Mới mười chín tuổi à . Coi vậy chứ chưa có lớn , chị đừng gọi bằng chị , em mắc cỡ lắm.

Lan Anh hơi nhướng mắt ngạc nhiên , nhưng cũng cười :

- Vậy hả ?

- Mấy đứa bạn em khoái xem chị hát lắm . Có chị Ở tụ điểm nào tụi nó cũng kéo đi hết.

Cô loay hoay lục bóp , rồi ngước lên :

- Anh có mang viết theo không ?

- Không , chi vậy em ?

- Em xin chữ ký của chị Lan Anh . Dễ gì gặp được như vậy.

Cô nhìn Thiên Giang , cười rụt rè :

- Anh có mang viết theo không ?

Thiên Giang lắc đầu :

- Cũng không cô bé ạ.

Cô ta chép miệng :

- Tiếc quá há , thôi vậy . Thế chị có mang hình theo không ?

Lan Anh lắc đầu :

- Chị không có mang.

- Trời , uổng ghê !

Cô ta lại chép chép miệng :

- Em mà đưa hình chị ra là tụi nó lé mắt luôn.

Người thanh niên khôi hài :

- Sao em ác quá vậy . Làm cho bạn bè bị tật mà thích hả ?

- Cái anh này.

Lan Anh múc muỗng kem đưa lên miệng kín đáo nhìn cô gái . Đúng là cô ta rất trẻ con , vậy mà thoạt nhìn tưởng lớn lắm . Liệu anh ấy có dễ làm cô ta quên được lúc bị bỏ rơi không nhỉ ? Lan Anh tư lự nghĩ.

Cô gái hồn nhiên mở màn phỏng vấn :

- Chị Lan Anh , hồi học xong cập III chị học trường nào ?

- Chị học trường múa.

- Ôi , chị biết múa à ? – Cô ta tròn xoe mắt.

- Cũng biết chút ít.

- Thế sao chị không thành diễn viên múa mà làm ca sĩ.

Lan Anh lắc đầu :

- Chị không nhớ lúc đó ra sao , tại lâu quá rồi.

- Chị với anh này là người yêu hả ? À , anh tên gì nhỉ ? Và làm nghề gì?

Lan Anh nhìn Thiên Giang , nhưng anh không có ý định trả lời , cô đành nói thay anh :

- Tên Thiên Giang , làm bác sĩ.

- Tên của anh nghe hay nhỉ , lãng mạng ghê.

Cô nhìn hết người này đến người kia , trầm trồ :

- Anh chị xứng đôi ghê . Chắc anh chị ít cãi nhau lắm hả ? Còn anh Vinh cứ bỏ em hoài , bỏ đã rồi lại làm quen.

Lan Anh không ngăn được cái nhìn tò mò về cô gái . Cô ta hồn nhiên quá sức tưởng tượng . Lan Anh cứ nghĩ trên đời này chỉ có bà chị cô là vô tư như trẻ con . Thế mà cô gái này còn vô tư hơn nữa.

Cô khẽ liếc Thiên Giang , anh cũng đang tò mò nhìn cô gái . Có lẽ Thiên Giang cũng ngạc nhiên về cô ta lắm . Cô ta vẫn vô tư hỏi hết câu này đến câu khác , và Lan Anh không nỡ không trả lời . Người thanh niên bỗng chận lại :

- Nãy giờ em hỏi nhiều quá . Mình phải để chị ấy nói chứ . Xin lỗi làm phiền anh chị quá.

- Không sao đâu anh.

Người thanh niên kéo ghế đứng lên nên người yêu đành đứng dậy . Nhưng như còn tiếc rẻ . Cô hỏi :

- Thứ bảy mỗi tuần , chị có tới đây ăn không ?

Lan Anh lắc đầu :

- Chị ít đến đây lắm.

- Vậy chị thường đi đâu ?

- Chị cũng không biết.

Cô ta hỏi không ngừng cho đến khi bị kéo đi . Có lẽ anh ta ngại vì quấy rầy Lan Anh hơn . Khi họ đi rồi , Lan Anh quay lại nhìn Thiên Giang . Anh cũng nhìn cô , nhưng không nói gì . Lan Anh cảm thấy một chút lúng túng . Có lẽ cô nghĩ đừng đến đây thì hay hơn . Vì giữa họ không có gì để nói nữa . Còn những gì vướng mắc thì cô không thể nói ra.

Cảm thấy đôi mắt của anh vẫn dán chặt trên mặt mình , cô quay chỗ khác :

- Anh quan sát em xong chưa.

Thiên Giang không nói , chỉ lắc đầu . Lan Anh mím môi :

- Hình như anh đang xem em là bệnh nhân của anh . Em không đồng ý suy nghĩ đó đâu . Tại sao mọi người nhìn em một cách lệch lạc như vậy chứ ? Em đã làm gì bất thường đâu.

Thiên Giang điềm nhiên :

- Cuối cùng thì em cũng chịu nói , nhưng tại sao em bảo mọi người nhìn em sai lệch ?

- Em nhận điều đó qua cách đối xử của chị Minh . Thông qua chị Minh , anh muốn nghiên cứu em phải không ? Anh có biết làm vậy là xúc phạm em không ?

- Theo em thì thế nào là nghiên cứu ? Em có biết anh lo cho em ra sao không ?

Lan Anh châm biếm :

- Vì em cũng là người bệnh , phải không ? Chỉ khác với Mỹ Vân , em sẽ không mất đi , anh không cần phải quan tâm bận rộn như vậy.

Thiên Giang hỏi lại :

- Theo em , trong thời gian này , anh quan tâm em vì tình cảm gì ?

- Em không muốn biết.

- Anh không tin em nói thật . Em có thấy em thay đổi nhiều lắm không Lan Anh ?

Cô im lặng nhìn xuống ly kem . Có lẽ Thiên Giang nói đúng . Cô đã thay đổi , nhưng từ lúc nào ?

Thiên Giang hơi ngả người ra sau :

- Dù muốn dù không , em cũng nên nhìn thẳng sự thật . Đừng tự dối mình nữa . Thay vì nhờ thuốc ngủ để trốn những đêm thức trắng vì đau khổ , em nói hết ra với anh đi . Đừng xem anh như kẻ thù của em , nói ra rồi em sẽ nhẹ nhàng hơn.

Lan Anh chống cằm nhìn anh , như nghiên cứu một người đối nghịch mình . Thấy cái nhìn đó , Thiên Giang thở dài :

- Lúc trước anh ở vào hoàn cảnh không thể nói không thể gần em . Bây giờ tất cả tình yêu , tất cả sự quan tâm anh dành hết cho em , em từ chối một cách dửng dưng vậy sao ? Sao em không nghĩ anh cũng biết buồn giận.

- Tóm lại , em chỉ hỏi một câu . Anh muốn gì ở em ?

- Muốn em đừng tự đày đọa mình nữa . Hãy cởi mở với anh hơn . Anh có đòi hỏi quá đáng không ?

Lan Anh không trả lời anh , cô đột ngột đứng dậy :

- Em muốn về lắm.

- Tại sao ?

- Khuya rồi , em muốn ngủ.

- Em cũng thấy buồn ngủ nữa sao ?

Nói vậy , nhưng Thiên Giang vẫn dằn xấp tiền trên bàn rồi đi thẳng ra ngoài , anh có vẻ giận và muốn bỏ về trước . Lan Anh gom hết mấy bó hoa trên bàn , lững thững đi ra sau . Cô tức nghẹn cứng nơi họng . Có nằm mơ cô cũng không tin Thiên Giang thay đổi đến đột ngột . Điều đó càng làm cô thêm giận dữ...

Thiên Giang đứng chờ cô nơi cửa . Lan Anh quay mặt chỗ khác :

- Anh về đi , em muốn đi bộ một mình.

Giọng anh có một chút chế giểu , châm biếm :

- Không ai đi dạo vào lúc nửa đêm thế này . Em muốn khác người lắm hả Lan Anh ?

Không để cô kịp nói , anh cứng rắn :

- Trừ phi em ngoan ngoãn một chút , nếu không anh bắt buộc phải thô bạo với em.

Lan Anh bậm môi nhìn Thiên Giang , cô biết anh sẽ làm tất cả những gì anh muốn . Môi cô mím lại :

- Em sẽ không chống lại anh , nhưng em hy vọng đây là lần cuối cùng gặp anh.

- Cũng được.

Lan Anh quay lại nhìn Thiên Giang thật nhanh . Mặt anh lầm lì nhìn phía trước , đôi mắt tối sầm . Một vẻ cứng rắn đến lạnh lùng , khắc nghiệt . Bất giác Lan Anh thở dài khi nghĩ đây là lần đi chơi cuối cùng lẽ nào lại như vậy . Có lẽ Thiên Giang không còn chịu đựng được nữa.

Một tình yêu chấp nối sẽ không làm người ta còn yếu mềm và nồng nàn nữa . Chỉ có cô là một mình với tình cảm không thay đổi . Rất may là cô còn đủ tỉnh táo để từ chối anh từ đầu . Nếu không sẽ là nổi đau suốt đời.

Đưa Lan Anh về nhà , Thiên Giang vẫn ngồi yên trong xe nhìn Lan Anh mở cửa bước xuống . Anh chỉ giơ tay :

- Chúc em ngủ ngon

- Cám ơn anh.

Cô nhìn chiếc xe lướt đi một cách thản nhiên , không hiểu mình đang làm gì , cô quăng tung tóe những đóa hoa trên tay.

« Lùi
Tiến »